Chương 15: Người Nhìn Thấy Vết Nứt

"Thể thứ nhất đã vỡ.

"Câu nói vang lên rất khẽ trong căn phòng nhỏ.

Màn hình máy tính vẫn sáng.

Con trỏ nhấp nháy sau dòng chữ vừa gõ xong.

Tệp ghi chú không tên, không ngày tháng.

Chỉ những dòng chữ ngắn, thô và chính xác.

Trần Mặc không cử động ngay.

Căn hộ hai phòng ngủ nằm ở tầng mười một của một khu chung cư cũ.

Đèn bàn vàng nhạt.

Thành phố bên ngoài đã dịu tiếng xe.

Điều hòa chạy đều, âm thanh ổn định như một nhịp nền cố định cho mọi thứ.

Hắn nhấn lưu.

Không biểu cảm.

Chỉ thêm một mục vào danh sách.

Trần Mặc, tên đầy đủ là Trần Huy Mặc, hai mươi bốn tuổi.

Tốt nghiệp đại học ba tháng trước.

Cha mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông khi hắn còn học cấp ba.

Từ đó, hắn và em gái sống cùng nhau.

Trần Linh, tên đầy đủ là Trần Ngọc Linh, hai mươi tuổi, sinh viên năm ba ngành kinh tế.

Thành tích bình thường, tính cách cũng bình thường.

Quá bình thường.

Trần Mặc quen với việc tự xử lý mọi thứ — hồ sơ, hóa đơn, thủ tục.

Hắn cũng quen với việc không nhờ cậy ai.

Nhưng thứ khiến hắn khác biệt không bắt đầu từ cái chết của cha mẹ.

Nó đã có từ trước.

***

Khi còn nhỏ, những đứa trẻ khác sợ bóng tối.

Hắn không sợ.

Hắn chỉ thắc mắc vì sao bóng tối tồn tại.

Khi người khác kể chuyện ma quỷ, hắn không phản bác.

Hắn chỉ nghĩ:

nếu có, cơ chế vận hành của nó là gì?

Thế giới trong mắt hắn chưa bao giờ bắt đầu bằng cảm xúc.

Nó là một cấu trúc.

Một hệ thống.

Một phương trình khép kín.

Ít nhất, trước đây hắn vẫn nghĩ vậy.

Sau khi tốt nghiệp, vào một đêm không có gì đặc biệt, Trần Mặc nhận ra một điều.

Thế giới không hoàn toàn khép kín.

Có sai số.

Không phải lỗi ngẫu nhiên.

Mà là những

"điểm lệch"

nhỏ tồn tại trong cấu trúc thực tại — như vết nứt rất mảnh trên bề mặt kính.

Phần lớn chúng bị ép xuống.

Bởi một thứ vô hình mà hắn gọi là:

Trật Tự Lớn.

Không phải thần linh.

Không phải ý chí của riêng một quốc gia.

Mà là kết quả của sự ổn định kéo dài.

Khi xã hội có trung tâm quyền lực.

Khi luật pháp được duy trì.

Khi niềm tin tập thể đủ mạnh để phủ kín những khoảng trống.

Một cấu trúc vô hình hình thành.

Và cấu trúc đó làm một việc rất đơn giản:

Nén sai lệch.

***

Trần Mặc mở lại bức ảnh giếng làng.

Ánh chiều tà phủ lên thành đá rêu phong.

Mặt nước đen sâu, phẳng đến mức không phản chiếu gì rõ ràng.

Giếng đó từng có chuyện.

Tin đồn, mất tích, những câu chuyện truyền miệng không ai kiểm chứng.

Nhưng nó không thành ma.

vì không có oán hồn.

vì Không có hiện tượng vượt ngưỡng.

Vì Trật Tự Lớn đang nén nó.

Người dân bận rộn.

Đời sống sung túc.

Thế hệ cũ qua đời.

Người trẻ không còn tin.

Niềm tin suy giảm không làm Dị mạnh lên hay yếu đi.

Ngược lại — khi mọi thứ ổn định đủ lâu, điểm sai lệch bị đóng băng.

Người ta gọi những thứ đó là ma.

Có người gọi là quỷ.

Trần Mặc không dùng những từ ấy.

Chúng chứa quá nhiều cảm xúc.

Hắn gọi chúng là:

Dị.

Vì chúng là phần dư không thể triệt tiêu.

Nếu thế giới là một hệ kín thì Dị chính là phần thừa còn lại sau khi mọi thứ đã được cân bằng.

Hắn không tạo ra Dị từ hư vô.

Hắn chỉ nhìn thấy nơi Trật Tự Lớn có vết nứt và chạm vào đó, thúc đẩy nó và tạo thành nó.

Ngày hắn đến làng, không ai chú ý.

Một khách du lịch bình thường.

Chụp ảnh.

Đi dạo.

Đứng trước giếng vài phút.

Chỉ một điều chỉnh rất nhỏ — một sự dịch chuyển gần như không thể đo được trong lớp nén vô hình kia.

Sau đó, hắn đăng một bài viết trên một diễn đàn nhỏ.

Không nói dối.

Chỉ một câu hỏi:

"Tại sao giếng này từng bị lấp rồi lại đào lên?"

Một câu hỏi đủ tạo nhiễu.

Nhưng nếu không có hắn, dù câu hỏi lan xa đến đâu, giếng vẫn chỉ là giếng.

Thứ thức tỉnh nó không phải lời đồn.

Mà là lớp nén đã được mở, một nút thắt đã lâu nay đã được cởi.

***

Khi hắn còn đang liên tưởng thì đột nhiên cửa phòng bật mở, một giọng nói du dương truyền vào tai hắn.

"Anh còn thức à?"

Trần Mặc quay lại nhìn.

Trần Linh đứng ở cửa, tóc buộc cao, áo phông rộng, tay cầm cốc nước.

Ánh sáng từ phòng khách hắt vào sau lưng cô, làm bóng cô kéo dài trên sàn.

"Ừ.

"Cô bước vào, đặt cốc nước xuống bàn.

"Anh lại xem cái giếng đó?"

Hắn tắt cửa sổ ảnh.

"Chỉ xem lại.

"Cô nhìn hắn vài giây.

"Anh tìm việc chưa?"

"Đang xem.

"Một khoảng im lặng ngắn.

"Anh đừng nhìn mọi thứ như bài toán nữa.

"Hắn không trả lời.

Cô khẽ thở ra, quay đi.

"Ngủ sớm đi.

Mai em còn lên lớp.

"Cánh cửa khép lại.

Căn phòng trở về trạng thái cũ — ổn định, yên tĩnh, bình thường.

***

Sau khi của phòng được đóng lại, Trần Mặc mở file bắt đầu ghi ghi, chép chép.

Thể thứ nhất – hoàn tất.

Biến số H – xuất hiện.

Hoàng.

Một yếu tố ngoài dự tính.

Không phải ai cũng có thể chạm vào Dị mà không bị nuốt chửng.

Điều đó khiến hắn chú ý.

Không phải vì thương hại mà là vì hắn thấy một thử nghiệm mới.

Hắn nhìn vào màn hình tối.

Trong lớp phản chiếu mờ nhạt, hình ảnh hắn hơi rung nhẹ — như mặt nước bị gợn.

Chỉ một khoảnh khắc rồi phẳng lại.

Trần Mặc nghiêng đầu.

"Phản hồi bắt đầu.

"Dị giếng đã đạt ngưỡng.

Một thuộc tính mới đang hình thành.

Không phải sức mạnh thô bạo.

Mà là một kết nối mỏng giữa hắn và mọi bề mặt phản chiếu.

Mặt kính.

Mặt nước.

Màn hình tối.

Như thể thứ từng tồn tại dưới đáy giếng kia không biến mất.

Nó chỉ đổi cách tồn tại.

Ở một góc thành phố, mặt kính cửa sổ tầng cao khẽ gợn lên.

Rất nhẹ.

Nhưng đêm nay không có gió.

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nếu có ai đứng đủ gần để nhìn vào lớp kính, họ có thể thấy hình ảnh mình phản chiếu.

chậm hơn thực tế một nhịp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập