Sau cái chết của Tín, hồ sơ vụ việc được chuyển mức theo dõi nội bộ.
Không công khai.
Không thông báo rộng.
Chỉ thêm một dòng ngắn trong báo cáo:
Hiện tượng lặp lại – có yếu tố thính giác trước khi tử vong.
Lâm không còn nhắc tới
"ảo giác tập thể"
Ông chỉ nói với Hoàng một câu:
"Chúng ta kiểm chứng.
"Hoàng gật đầu.
Lần này, cậu không cười khi nghe nhắc tới tiếng nước.
****
Phòng theo dõi được chuẩn bị trong khu nhà phụ phía sau trụ sở.
Một căn phòng vuông, tường sơn trắng, không cửa sổ, không gương, không bề mặt phản chiếu lớn.
Sàn bê tông khô tuyệt đối.
Đèn huỳnh quang gắn trần, ánh sáng phẳng và lạnh.
Bốn camera đặt ở bốn góc, ghi hình liên tục.
Micro thu âm độc lập.
Không có nước trong phòng.
Không có vật chứa nước.
Không có đồ vật lạ.
Viên đá từ giếng vẫn nằm trong kho vật chứng, khóa kín.
"Không đưa mẫu vào cùng phòng, "
Lâm nói.
"Nếu có gì xảy ra, phải biết nó không phụ thuộc vật chứa.
"Hoàng bước vào, ngồi xuống chiếc ghế kim loại đặt giữa phòng.
Cửa đóng lại.
Đồng hồ bắt đầu tính giờ.
***
Ba tiếng đầu trôi qua không có gì bất thường.
Hoàng đọc tài liệu.
Thỉnh thoảng uống nước từ chai nhựa mang theo.
Micro ghi lại tiếng giấy lật, tiếng ghế cọ nhẹ xuống sàn.
Không tiếng nước.
Không nhiễu hình.
Không biến dạng âm thanh.
"Thấy chưa, "
kỹ thuật viên nói nhỏ, mắt vẫn dán vào màn hình.
"Nếu có gì thật thì đã xảy ra rồi.
"Lâm không trả lời.
Ông chỉ nhìn Hoàng lâu hơn bình thường.
Mười một giờ đêm.
Không khí phòng giám sát bắt đầu trễ nhịp.
Kỹ thuật viên ngáp.
Cán bộ trực đêm rót thêm trà.
"Chắc hết rồi, "
người kia nói.
"Cả ngày rồi còn gì."
"Thêm một tiếng, "
Lâm đáp.
Mười hai giờ mười ba phút.
Kỹ thuật viên đứng dậy đi vệ sinh.
Cán bộ trực đêm cúi xuống xem điện thoại vài giây.
Trên màn hình, Hoàng vẫn ngồi giữa phòng.
Lưng dựa ghế.
Mắt khép hờ.
Có lẽ đang thiếp đi.
Micro ghi tiếng thở đều.
Phòng giám sát yên tĩnh.
Tách.
Âm thanh rất nhỏ.
Không phát qua loa.
Chỉ vang lên trong phòng thử nghiệm.
Hoàng mở mắt.
Cậu không động đậy ngay.
Chỉ nghiêng đầu một chút, như cố xác định hướng.
Lần này rõ hơn.
Hoàng nhìn xuống sàn.
Sàn khô.
Nhưng ánh đèn trên trần vừa rung nhẹ — không phải rung bóng đèn, mà rung trong phản chiếu trên nền bê tông.
Chỉ một nhịp.
"Lại nữa.
.."
Hoàng thì thầm.
Micro thu được.
Trong phòng giám sát, cán bộ trực đêm không nghe rõ vì đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Lâm ngẩng lên đúng lúc thấy Hoàng đứng dậy khỏi ghế.
"Cậu ấy làm gì thế?"
Hoàng đứng giữa phòng.
Hai tay buông thõng.
Không căng thẳng.
Không hoảng loạn.
Giống như đang lắng nghe thứ gì đó đi vòng quanh mình.
Cổ Hoàng nghiêng sang phải.
Rồi sang trái.
Chậm.
Đều.
Như đang theo dõi một giọt nước rơi di chuyển quanh chân.
"Hoàng?"
Lâm cầm micro.
"Báo cáo tình trạng.
"Không trả lời.
Mắt Hoàng mở, nhưng không nhìn vào camera.
Cậu nhìn xuống dưới chân mình.
Lần này micro thu được — nhưng không giống tiếng nước chạm bê tông.
Giống như tiếng nước rơi xuống một mặt nước khác.
Cán bộ trực đêm đứng bật dậy.
"Có gì đó—"Câu nói chưa dứt.
Trên màn hình, cơ thể Hoàng nhấc lên khỏi mặt đất.
Không giật.
Không siết.
Không bạo lực.
Chỉ từ từ.
Như lực nâng xuất hiện dưới cằm và sau gáy.
Hai chân rời sàn vài phân.
Rồi cao hơn.
Chiếc ghế phía sau đổ xuống.
Âm thanh va chạm khô vang lên trong phòng giám sát.
"Vào phòng!"
Lâm quát.
Trong phòng thử nghiệm, Hoàng há miệng.
Không khí vẫn vào được.
Nhưng cậu bắt đầu ho.
Âm thanh không phải nghẹt thở vì thiếu oxy.
Mà giống người đang hít phải nước.
Hai tay bấu vào cổ.
Chân đạp loạn.
Camera ghi lại rõ phía sau lưng cậu xuất hiện một lớp méo hình mỏng — như mặt nước rung lên trong không khí.
Không ở trên tường.
Không ở trên trần.
Mà lơ lửng.
Chỉ kéo dài ba giây.
Trong khoảnh khắc đó, bóng Hoàng phản chiếu lên lớp méo hình — nhưng phản chiếu chậm hơn chuyển động thật một nhịp.
Cửa phòng bật mở.
Khoảnh khắc cánh cửa chạm tường, lực nâng biến mất.
Hoàng rơi xuống sàn.
"Bịch.
"Cậu co quắp, ho sặc sụa.
Từ miệng trào ra nước.
Nước thật.
Trong suốt.
Lạnh.
Chảy loang trên nền bê tông khô.
Cán bộ trực đêm đứng sững.
"Không có nước trong phòng.
"Lâm quỳ xuống, giữ vai Hoàng.
"Hoàng!
Nghe tôi nói!
"Hoàng mở mắt.
Đồng tử giãn rộng.
Ánh nhìn chưa lấy lại tiêu cự.
"Em.
không thấy nước.
cậu khàn giọng.
Ho thêm một lần.
Nước tiếp tục trào ra.
".
nhưng em nghe rất rõ.
"Cậu nuốt khan.
ở ngay dưới chân.
"***
Phòng giám sát phía sau vẫn ghi hình.
Camera không hề mất tín hiệu.
Khi tua lại, đúng khoảnh khắc Hoàng bị nhấc lên, tại vị trí cậu vừa đứng, sàn nhà xuất hiện một bề mặt phản chiếu mỏng — phản chiếu đèn trần rõ hơn bình thường.
Nhưng phản chiếu đó không theo đúng góc vật lý.
Nó phẳng.
Như mặt nước.
Và sâu.
Rồi biến mất.
Nếu không xem chậm từng khung hình, sẽ nghĩ là nhiễu.
Lâm đứng lặng trước màn hình rất lâu.
Ông không còn nói về ảo giác.
Không còn nói về trùng hợp.
"Lưu toàn bộ dữ liệu, "
ông nói chậm rãi.
"Sao lưu hai bản.
"Giọng ông không còn giễu cợt.
Hoàng được dìu ra khỏi phòng.
Ngoài hành lang, đèn neon chiếu xuống nền gạch trắng.
Khi cậu bước qua, một dấu chân ướt in lại rất rõ phía sau.
Chỉ một dấu.
Không phải từ giày.
Mà từ lòng bàn chân trần — dù cậu vẫn mang giày.
Dấu chân đầy đủ năm ngón.
Nhỏ hơn bàn chân Hoàng.
Nó khô dần trong vòng ba giây.
Như chưa từng tồn tại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập