Chương 1: Một thế giới khác?

Chương 1:

Một thế giới khác?

Không hiểu điều gì thúc đẩy, hắn lại lôi tiếp sim điện thoại cũ ra, bề ngoài chiếc sim khiến hắn lại thêm phần hoảng sợ khó hiểu hơn.

Hai tay dần trở nên run rẩy, nhanh chóng lôi ra chiếc túi đeo chéo bên người.

Bên trong vẫn chứa đầy đủ mọi thứ mà hắn đã chuẩn bị kỹ càng, từ vé máy bay, passport Nhật Bản, cho đến tờ tiền gấp làm bốn để trong chiếc ví cũ của hắn.

Cố giữ tỉnh táo đầu óc, Nguyễn Minh Hoàng còn đang suy tính thêm về những việc cần thử nghiệm để chứng minh việc bản thân trọng sinh hay xuyên không với lí do gì, thì cô gái bên cạnh không biết ngủ say từ lúc nào, bấy giờ đã ngả người, đầu vô tình tựa vào vai hắn.

Nguyễn Minh Hoàng thỏa mãn nhẹ gật đầu trong lòng.

Phải biết đây là lần đầu tiên hắn đi máy bay, càng quan trọng hơn đây là chuyến bay đầu tiên trong hành trình “khởi nghiệp” từ việc kiếm tiền bằng lao động xuất khẩu Nhật Bản mà hắn đã dự định rất lâu.

Trái tim như bị ai đó bóp lấy một nhịp, Nguyễn Minh Hoàng đột nhiên mở to hai mắt, đứng bật người dậy nhìn lại xung quanh.

Đúng lúc này, cô gái đeo khẩu trang.

trắng ngồi bên cạnh hắn có lẽ vì hành động lục đục của chính hắn mà lờ mờ tỉnh dậy, cô gái lim dim nhìn qua hắn một chút, sau đó lại quay đầu ra ngoài hướng cửa, một bên kéo rèm một bên tựa đầu vào góc kính ngoái nhìn khung cảnh.

ngoài xe.

Trong đầu cùng lúc hiện lên cảnh tượng từng trải qua vài ngày trước của hắn, từ lúc đặt báo thức ba giờ đêm, rời khỏi giường, vẫy tay tạm tiễn biệt mọi người trong nhà rồi lên chiếc xe khách Hải Phòng, cho đến tận khi cầm theo vé máy bay bước lên chuyến bay đầu tiên trong đời mình.

Nguyễn Minh Hoàng, 27/3/2006,.

“Cái quái gì đấy mọi người?

Ẩmm!

Ngoài kia, giữa tầng sương mù dày đặc, một vầng trăng đỏ hiện ra.

Không, không phải trăng.

Trong khoang xe vẫnim lặng, chuyến xe này theo quá khứ kinh lịch vài ngày trước của hắn thì không có gì đặc biệt xảy ra.

Và cũng vì là chuyến xe cuối ngày chủ nhật của tuần, nên trêr xe lúc này hầu hết là những dạng người trẻ tuổi, tựa hồ có sinh viên cùng một hai cặp vợ chồng vừa mới về quê nhà.

Cũng không đúng, sim điện thoại lúc trước mình dùng.

vẫn là Viettel mà?

Đúng lúc này, một âm thanh như đất vỡ khỏi đổi đột nhiên vang vọng như thể ở ngay bên tai.

Dự định này ấp ủ từ khi hắn còn học cấp ba, định hướng rõ ràng rằng sau này tốt nghiệp sẽ học một trường cao đẳng hỗ trợ hệ song bằng nào đó, ra nước ngoài làm việc vài năm sau đó về quê nhà khởi nghiệp.

Và quả thực như dự định “tốt đẹp” mà ban đầu hắn đã vẽ ra, sau hơn ba năm khó khăn tốt nghiệp tấm bằng điện tử công nghiệp cùng bằng tiềng Nhật N3, hắn đã được nhận vào một công ty điện dụng Nhật Bản.

Hắn thở dài ra một hơi, cố gắng bình phục lại tâm tình.

Sau đó mò lấy chiếc điện thoại redmi rẻ tiền mà anh rể từng cho lại hắn, lướt qua khung giờ trên màn hình đang hiển thị “3:

21” xoay nhẹ màn hình điện thoại hướng về phía mặt trước căn cước công dân đang cầm trên tay còn lại của bản thân.

Không gian xung quanh có chút tối, phù hợp với không khí hiện đại trầm thấp trong khoang máy bay này!

Có điều, trong đầu hắn vẫn bất giác nổi lên cảm giác kỳ lạ rằng việc xảy ra với chính mình thế này khiến hắn không hề cảm thấy ảo giác mà còn tự sinh ra suy nghĩ, như thể việc trải qua mấy ngày sinh hoạt chuẩn bị vừa rồi, lại từng bước đặt chân lên chuyến bay kia, giống như một giấc mộng dài đầy chân thực hơn.

Đây chẳng phải là chuyến đi xe khách lên Hà Nội từ đêm hôm xưa sao?

!

Đừng bảo là mình trọng sinh đấy chứ?

?

Cả khoang xe khách ào ào tỉnh dậy, mỗi người đều mang theo hoảng loạn mà kêu lên.

Khung ảnh có khuôn mặt mờ nhòe trên căn cước vẫn là chính hắn, không sai một ly.

Đặc điểm nhận dạng càng vẫn vậy.

Ni Đăng nhập x Email Iuuduclongldi36@gmail.

com.

Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?

Đăng ký ngay Nguyên Minh Hoàng nhíu mày mạnh, đây hoàn toàn là một nhà mạng lạ hoắc.

Trong đầu hắn lúc này đột nhiên nổi lên một loạt suy đoán mà vốn được coi là ảo tưởng, mội loại suy đoán thường gặp trong tiểu thuyết.

Cùng lúc, chiếc xe rung dữ dội.

Trong không gian mò tối này, ngoại trừ tiếng ngáy của người khách nào đó thì không hề có tiếng ù tai hay bất kỳ cảm giác bay lơ lửng nào như lúc máy bay vừa cất cánh, ngược lại còn như đang đi trên mặt đất.

Trước mắt không phải hàng ghế dài dành cho hàng khách, mà là một khoang cabin gồm một ghế lái và một ghế lơ xe, nhìn xa ra nữa, xuyên qua lóp kính mặt trước xe còn thấy được con đường cao tốc kéo dài trong ánh đèn hai bên đường.

Trong không khí im ắng thoang thoảng tiếng điểu hòa cùng hít thở nhẹ trong xe, chiếc xe chạy đều thi thoảng lại rung nảy nhẹ khiến Nguyễn Minh Hoàng dần bình phục tâm trí, quay lại thực tại khỏi những dòng suy nghĩ lan man đầy “vớ vẩn”.

Nguyễn Minh Hoàng phát hiện vậy, liền dừng lại hành động, lặng lẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, đầu hơi nghiêng theo sang bên, mắt liếc qua cửa sổ.

Bên ngoài đã hoàn toàn không thấy ánh trăng, trong đêm đen chỉ có sương mờ xa xa cùng khung cảnh hoang vắng im ắng giữa con đường cao tốc Hải Phòng – Hà Nội này.

Thế giới song song sao?

Cmn nó xuyên không cũng xảy ra thật nữa à!

?

Lưng tựa sát vào chiếc ghế, hai tay Nguyễn Minh Hoàng nắm thật chắc thành ghế ngay phía trước mặt.

Cô gái ngồi bên cạnh lúc này cũng giật mình tỉnh lại, một tay ôm cặp hành lí nhỏ còn để dưới chân, một tay bám chắc vào thành ghế giống hắn.

Tuy là một công việc xa nhà nơi đất khách quê người, nhưng Nguyễn Minh Hoàng vẫn quyế tâm đi với tâm thái “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, hắn sẽ đặt chân lên một hành trình mới mẻ, bước sang trang mới cuộc đời sau ba năm sinh viên nghèo khó tiết kiệm cho tiền học phí đắt đỏ mà cha mẹ cố gắng tích lũy cho hắn.

Tất cả giống hệt ký ức mấy ngày về trước.

Chỉ là trong tâm hắn luôn cảm giác có gì đó sai sai.

Là một hành tỉnh, to hơn bất cứ thứ gì mà Nguyễn Minh Hoàng hắn ta từng thấy.

Vân máu như mạch máu quấn quanh bề mặt.

Chuyển động chậm rãi.

mà không phát sáng.

Hắn như giật nảy khỏi ghế ngồi.

Tiếng tim đập nhanh thêm vài phần trong lồng ngực, Nguyễn Minh Hoàng hoảng loạn nhìn xung quanh, khung cửa kính máy bay nhỏ không biết từ lúc nào đã thay bằng một tấm rèm mập mờ che đi khung cửa to đằng sau, bên cạnh là một cô gái tóc ngắn qua vai một chút, đang ngủ say.

Âm thanh kì lạ kia không còn vang lên nữa, nhưng dư âm để lại có lẽ còn sâu hơn bất kì ai tưởng tượng.

Khung xe trong tầmnhìn Nguyễn Minh Hoàng vẫn đang rung lắc nhẹ, nhưng qua vài phút bất an đã dần dịu lại.

Mặc dù suy nghĩ là vậy, nhưng.

Nguyễn Minh Hoàng không có ý định đánh thức cô gái này, hắn giữ nguyên tư thế ngồi, lưng hơi tựa vào ghế, thở nhẹ nhàng như thể không muốn gây r:

bất kỳ ảnh hưởng nào khiến cô gái thức giấc lần nữa.

Nguyễn Minh Hoàng đang thăm dò xung quanh xe xem có phát hiện được điều gì lạ lùng dẫn đến 1í do hắn đi đến một thế giới quen thuộc mà khác lạ này, thì một dạng ngoại lực rung động nhẹ nhàng khiến chiếc xe đưa đẩy đã kêu gọi hắn chú ý đến tình huống bên ngoài.

Noi đầu vai hơi nặng xuống, cảm nhận được thứ gì đó mềm mềm đang tựa vào một cách nh‹ nhàng kỳ lạ, một mùi hương thơm nhạt từ loại dầu xả nào đó trên mái tóc có chút rối bời thoảng nhẹ qua mũi khiến hắn vô thức hít mạnh thêm.

Ừm.

Nguyễn Minh Hoàng đờ người ra một lúc, trong lúc nhất thời không biết phản ứng như thế nào, đầu óc càng là bất giác tiêu tan mọi suy nghĩ.

“Bác tài, xảy ra chuyện gì vậy, cho xe dừng lại đi!

” Tất cả mọi người trong xe, tính cả Nguyễn Minh Hoàng, không biết thế nào lại vô thức nhìn Ta bên ngoài qua ô kính.

Mẹ kiếp, lúc nào rồi mà mình còn lên cơn nghiện gái thế này?

!

Tiếng gáy bên tai vang lên, Nguyễn Minh Hoàng mơ màng tỉnh lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập