Chương 10:
Việc gì có thể lớn hơn tính mạng?
Trên hành lang dài đầy âm u chỉ le lói vài ánh đèn trắng xám gắn sát trần.
Ánh sáng này vừa đủ soi xuống nền gạch kim loại lạnh buốt, chiếu rõ bước chân của hai bóng dáng của hai người đối lập lớn bé, đang đi về phía cuối dãy.
Nguyễn Minh Hoàng bị giữ sát bên người của X07, cánh tay hắn giống như một thanh thép cứng rắn ghìm chặt lấy cả cánh tay và vai Nguyễn Minh Hoàng, không mạnh tay lại không.
thể gạt ra bằng mọi cách.
Chả lẽ tên này là người máy sao?
?
Dù sao, cái máy “kiểm tra sinh thể” kì quái kia còn rõ rành rành hiển lộ trong đoạn kí ức gần của hắn, cho thấy tiến bộ khoa học của cái thế giới này, hoặc ít nhất là căn cứ này, cũng vượt trội hơn hẳn sự tìm hiểu của con người về thứ công nghệ ảnh hưởng thần trí như này.
Bên cạnh hắn, X07 vẫn im lặng như cũ không nói lấy một lời, cũng chẳng buồn liếc sang người bên cạnh như hắn.
Không khí dọc hành lang dày dày đặc một thứ cảm giác tĩnh mịch đến lạnh hết gai ốc.
Trên đường đi, Nguyễn Minh Hoàng thoáng.
thấy vài bóng người cũng đang được
"áp tải"
hoặc được thả tự do nhưng lại có kiểm soát.
Một người trung niên lặng lẽ đi ngang qua với ánh mắt mờ đục, biểu cảm hoàn toàn trống rỗng, như thể hồn đã bay đi đâu mất.
Hắn ta mặc đồng phục màu đen dài quá đầu gối, đầu cúi thấp, bước chân kéo lê một cách máy móc, cứ như thể chỉ là một cái xác còn vỏ ngoài.
Một người khác thì đang ngồi co gập ở góc trong căn phòng được mở toang cửa ở đầu hành lang quan sát ra phía ngoài, nhìn kĩ vào có thể thấy toàn thân người này đang run lên khe khẽ, mắt lại mở to, cảnh giác nhìn chằm chằm bất kỳ ai khác đi qua cửa phòng.
Còn có một số khác cố nặn ra nụ cười xã giao khi ánh mắt liếc giao nhau qua với Nguyễn Minh Hoàng, chỉ là nụ cười này cũng không thể giấu nổi sự hoang mang cùng lo lắng đang lấn trốn trong đáy mắt bọn hắn.
Những người này.
đều là người thuộc cái tổ chức quái dị này?
Chẳng lẽ đám người này đã kinh lịch thứ gì kinh khủng lắm sao?
Mặc cho suy nghĩ đang trôi nổi trong tầm nhìn cẩn trọng từng chỉ tiết khi đi qua, Nguyễn Minh Hoàng vẫn nhanh chóng đến nơi phải đến.
Sau khi đi qua ba dãy hành lang, cuối cùng hắn và X07 dừng lại trước một cánh cửa kim loại nhỏ, không có kí hiệu gì khác, chỉ có một màu xám xịt đơn giản.
Cánh cửa được X07 đẩy ra không một tiếng động.
“Vào đi,” Thanh giọng trầm trầm của một người đàn ông đột nhiên phát ra từ một thiết bị nhỏ gắn nơi tường đối diện.
Nguyễn Minh Hoàng giật mình liếc qua, sau đó cẩn thận bước vào.
Căn phòng bên trong không lớn.
Một chiếc giường sắt gấp gọn nằm sát tường bên tay trái, còn có một mặt bàn kim loại được đặt gần cửa sổ lắp kính mờ hướng phía ngoài hành lang, ngoài ra còn có một nhà vệ sinh nh khép kín phía trong cùng.
Ngay khi Nguyễn Minh Hoàng vừa bước qua ngưỡng cửa, X07 cũng lặng lẽ xoay người, nhưng lại không rời đi mà đứng thẳng trước lối ra mà không nói hay nhúc nhích cơ thể lấy một chút.
C-hết tiệt, gia nhập rồi mà còn để ý như con!
Định coi mình là vật thí nghiệm gì thật sao?
Nguyễn Minh Hoàng khẽ nghiến răng thầm nghĩ.
Lúc này hắn đã mệt mỏi, thận trọng xét kĩ tay vặn khóa bên trong cánh cửa, đóng lại rồi vặn lại thật chắc, cả người hắn bủn rủn mà tiến đến bên giường cẩn thận ngồi xuống.
Hắn chằm chằm nhìn ra phía cửa ra vào đang được đóng, khuôn mặt trắng bệch, trong đầu nghĩ đến mặc dù không gian trong phòng có thể không an toàn, càng chắc chắn là có thiết bị quan sát ngầm, nhưng không cản được hắn hiện tại đang an ổn ở một mình trong không giai “riêng” này.
Trước hết mình thật sự cần sắp xếp lại đống suy nghĩ lộn xôn từ những kinh lịch điên rồ này theo lời tên thủ lĩnh thất thường kia!
Hình ảnh trong đầu nhanh chóng quay lại từ thời điểm xuyên không, điộng đrất xảy ra, mặt trăng máu xuất hiện, lại đến con quái vật có xúc tua da cóc lỗ rỗ kia, dẫn đến sự việc bị cái căn cứ điên này “brắt cóc”.
Lại đến thời khắc tỉnh dậy từ phòng giam, “trao đổi” với tên thủ lĩnh một cách kỳ quái, còn bị soi não, kiểm tra sinh thể gì đó.
Cái quái gì đang diễn ra vậy?
Tên thủ lĩnh xưng Hữu Kỳ kia lại có thể nung chảy mặt bàn bằng ngón tay, còn khôi phục lại nó như chưa từng xảy ra điều gì!
Đây thật không phải mơ, không phải giấc mơ gì!
Nguyễn Minh Hoàng vẫn còn bàng hoàng trước cảnh tượng phi lý ấy, da đầu run lên, xác nhận lại để giữ tỉnh táo sắp xếp những suy nghĩ khác.
Đầu tiên, có lẽ căn cứ này đang ở trong một trường không xác định, nằm giữa rìa giao nhau của hai thế giới sắp v-a chạm và dung hợp, một bên là thế giới mà thứ hành tỉnh đỏ kia — cũng được cái tổ chức này gọi là Thần, thôn phệ nhiều thế giới khác mà sinh ra, một bên là Trái Đất song song của mình?
Điều thứ hai, mình đang ở trong một căn cứ ngầm dưới lòng đất sao?
Và có thể bên ngoài thật sự có quái vật nguy hiểm hoành hành được sinh ra từ thứ ánh sáng của Thần, giống nhu ánh nắng mặt trời?
Nguyễn Minh Hoàng vẻ mặt có chút nghi ngờ, nhưng vẫn có phần tin tưởng vào lời nói của Hữu Kỳ.
Ít nhất thì con quái vật có xúc tua khiến cả xe khách hắn grặp nạn chính là một dạng nhân chứng sống mạnh mẽ.
Quan trọng nhất là, cái tổ chức này không chỉ sở hữu những công nghệ trông thì cực đoan đáng sợ nhưng thực sự lại là thứ tiên tiến mà con người hiện nay trên Trái Đất chưa thể tìm ra nổi nguyên lý.
Bọn hắn, ít nhất là tên thủ lĩnh còn thật sự sở hữu cái goi là tính phi phàm!
Cái thứ vốn xuất hiện trong tiểu thuyết mà mình hay đọc, lại từng diễn ra ngay trước mặt mình!
Nguyễn Minh Hoàng lại dần kéo chậm nhịp tim sau khi nghĩ đến việc “xuyên không” xảy ra trên người mình.
Sẽ không sao cả, đến cả chuyện xuyên không còn xảy ra với mình, việc một thực thể hay một thế giới khác sẽ dung nhập vào Trái Đất cũng có lớn hơn lắm đâu!
Nguyễn Minh Hoàng thực không nghĩ nổi, tổ chức này cần những người vô dụng không mang lại lợi ích gì như hắn để làm gì, ngoại trừ suy đoán coi là một “con chuột bạch thí nghiệm” từ tiết lộ thí nghiệm dị thể gì đó, hắn không nghĩ thêm được mục đích khác của căn cứ này.
Nhưng ít nhất, dựa trên sự coi trọng không rõ động cơ có thể nhìn ra từ tên thủ lĩnh đã giải thích kĩ càng cho hắn, cùng cái chức vị có thể là “thành viên mới” này, tính mạng của hắn có lẽ cũng được đảm bảo nhất định.
Dù sao, còn có việc gì có thể lớn hơn tính mạng của chính mình?
Trái tim dần đập dịu lại, cơ thể vẫn còn cảm giác run run nhè nhẹ, Nguyễn Minh Hoàng vừa quan sát xung quanh vừa nghĩ thêm để xác nhận lại.
Cuối cùng, dù cho tận thế có đến, Trái Đất có xảy ra biến đổi, hay bên ngoài thực sự có quái vật, mình còn bị đám tổ chức quái thai này b-ắt cóc giả danh cho gia nhập để làm thí nghiệm, hắn nhất định phải tìm mọi cách để trở về quê hương của mình, nếu như đây thực I.
một thế giới khác!
Quyết tâm đặt chắc trong lòng dù cả cơ thể có đang run sợ, lúc này Nguyễn Minh Hoàng mới chú ý đến, trên bàn hợp kim ngay mặt cửa sổ có đặt một cuốn sổ tay mỏng, bìa đen, không đề chữ.
Hắn bước mau tới bàn như thể tìm ra một thứ chìa khóa giải vây, mở cuốn sổ ra.
Đập vào mắt hắn là một dòng chữ kì lạ, chưa từng gặp qua, tựa như chữ tượng hình, lại hoàr toàn hiển lộ, được diễn giải rõ ràng ý nghĩa thông tin trong đầu hắn, như thể có ai đó thì thầm trong não hắn, dịch từng nét chữ ngay khi hắn đọc tới.
Lúc này hắn mới giật mình.
Đúng rồi, một thế giới khác, một văn hóa khác, một ngôn ngữ khác, bọn hắn dùng cái gì để có thể nói với mình?
!
Trái tim lại đập mạnh trỏ lại, tựa như bệnh tim tái phát, Nguyễn Minh Hoàng sửng sốt nghĩ lại những lần đối thoại trước đó, lúc ấy chỉ cảm thấy tựa hồ bản thân nghe hiểu ý đối phương nói gì, bây giờ lại không thể biểu đạt rõ ràng phát âm lời nói mà tên thủ lĩnh Hữu Kỳ đã nói với hắn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập