Chương 13: Tái ngộ

Chương 13:

Tái ngộ Keng!

Keng!

!

Keng!

!

!

Trong tối tăm, âm thanh của tiếng chuông vang bỗng nhiên xuất hiện như tiếng du dương nhẹ nhàng lại rõ ràng, như thể có người đang dùng cồng chiêng đánh sát bên tai Nguyễn Minh Hoàng.

Ba lần kêu lên, mỗi lần lại dồn dập hơn trước, khiến Nguyễn Minh Hoàng cố mở ra mí mắt nặng nề của mình.

Đập vào mắt là một trần nhà trắng sạch sẽ, bên tai lúc này cũng không còn tiếng chuông kêu.

Chỉ là cùng lúc, tiếng bước chân dồn dập đi lại vang lên bên tai hắn, như thể bên ngoài căn phòng ngủ của mình là những đám người đang vội vã đi lại trong một hành lang dài một cách im lặng mà không ai trò chuyện.

Nguyễn Minh Hoàng hơi mệt mỏi chớp nhẹ lấy đôi tròng mắt có chút đỏ rừ, rồi hắn giật mình nhìn lại, cả người bật dậy khỏi giường nằm.

Mình ngủ từ lúc nào?

?

Giật mình nhìn xung quanh căn phòng, đây vẫn là căn phòng kí túc xá đơn dành cho một nhân sự mới như Nguyễn Minh Hoàng, nhưng hắn lại không nghĩ ra một căn phòng trông bình thường thế này lại mang đến cho hắn loại cảm giác thân thuộc, như thể bản thân chỉ là đang ngủ trong chính căn phòng trước kia của mình.

Trong căn cứ này, vốn dĩ không thể biết được hiện tại là ngày hay đêm, nhưng dựa vào ghi chú lịch trình trong cuốn sổ tay hướng dẫn của người nhân sự cũ để lại, dựa cả vào lời nói của tên đột trưởng Kha kia, Nguyễn Minh Hoàng nhận ra bây giờ có lẽ là buổi sáng.

Hắn nhớ lại kinh lịch ngày hôm qua, càng nhớ lại từng lời nói của gã Ba Kha cùng cuốn sổ tay kia.

Tiếng bước chân dồn dập đã kết thúc, nhưng vẫn còn một vài âm thanh vội vã vang lên phía sau.

Nguyễn Minh Hoàng còn đang định mở cửa đi ra ngoài, đã thấy cánh cửa kim loại nhỏ này được mở ra.

Bóng dáng to lớn của X07 bước vào, khuôn mặt lạnh đanh nhìn vào hắn khiến hắn vô thức lùi lại, lúc này hắn mới nhớ ra lời nhắc về hôm nay của Ba Kha.

“Sau khi ngủ dậy vào ngày mai, cứ nghe thấy ba tiếng chuông dài thì hãy ra khỏi phòng, nhớ mang theo thẻ nhân sự và đi theo X07!

” Nguyễn Minh Hoàng nhanh chóng với lấy chiếc thẻ nhân sự đang đặt trên mặt bàn, rồi “nhu thuận” bước theo X07 ra phía ngoài phòng.

X07 thấy vậy thì không còn dẫn hắn đi theo kiểu “đặc biệt” giống hình tượng người công an bắt lấy t·ội p·hạm về đồn, mà đi trước một bước.

Bên ngoài hành lang lúc này đã vắng bóng, tiếng bước chân chỉ còn là của Nguyễn Minh Hoàng và X07.

Trải qua vài lần quặt rẽ hành lang, mất khoảng năm phút, cuối cùng Nguyễn Minh Hoàng dừng chân trước một cánh cửa kim loại có đánh số P-H2 mờ nhòe bằng sơn đỏ.

Cánh cửa trượt sang một bên, tiếng cơ khí v·a c·hạm vang vọng trong hành lang tĩnh lặng, để lộ một căn phòng vuông vức mang dáng dấp của một không gian

"giảng đường"

ngầm, nhưng lại khiến Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy như đang bước vào một buồng c·ách l·y nào đó.

Trần nhà mặt trên thấp đến mức ánh sáng huỳnh quang trắng xanh gắn trên này dường như bị dội ngược xuống, ép không khí lạnh lẽo lùa thẳng vào vai gáy hắn.

Chỉ là lúc này, hắn không có tâm trạng đánh giá thêm xung quanh về căn phòng, bởi vì tất cả bóng dáng vừa lạ lẫm lại quen thuộc đang đập vào mắt hắn.

Hắn lại quay về phía sau, X07 đã đi mất từ lúc nào không biết.

“Mọi.

mọi người?

?

Nguyễn Minh Hoàng vô thức bước vào, vừa đảo mắt vừa mở miệng hỏi han, cánh cửa phía sau cùng lúc tự động đóng lại.

“Cậu.

cậu ngồi xuống trước đi đã.

” Một cô trung niên nhỏ giọng đầy cẩn thận nhắc nhở hắn, tay cũng kéo hắn về phía một ghế nhựa trong phòng.

Toàn bộ những người từng ngồi cùng chuyến xe hôm đó, giờ đang cẩn trọng trên các hàng ghế nhựa, mỗi người một chỗ.

Hắn đã ngồi vào phòng nhưng vẫn chưa có ai nói gì tiếp.

Tất cả mọi người đều đang nhìn nhau trong lo lắng cùng bàng hoàng, ngoài ra còn không ai rời mắt quá lâu khỏi những thiết bị trong phòng.

Phía trước là một chiếc TV CRT kiểu cũ, gắn c·hết vào khung sắt ở trần, màn hình vuông vức đang bật sáng lờ mờ, nhưng lại không phát hình mà chỉ có một màu xám nhiễu sóng cùng tiếng rè rè của điện từ đang kêu nhỏ.

Ở hai góc trên trần là hai camera lộ thiên, đèn đỏ nhấp nháy nhẹ nhàng, khiến Nguyễn Minh Hoàng lúc này cũng tỉnh táo, không còn dám bắt chuyện với ai nữa.

Hắn cẩn thận quan sát tiếp cả căn phòng nhỏ bé này.

Xung quanh ngoại trừ những người “đồng hương” xa lạ cũng quen thuộc, là những chiếc ghế nhựa đúc nguyên khối màu xám bạc được sắp thành 4 hàng ngang, mỗi hàng 5 ghế, nhưng không có bàn hay tay vịn, càng không có chỗ tựa lưng cao, khiến người ngồi chỉ có thể ngồi thẳng, không dựa dẫm vào đâu, hoàn toàn trơ trọi giữa tầm mắt giá·m s·át.

Xung quanh là tường bê tông sơn trắng đã ngả vàng, thậm chí còn loang lổ vết mốc, nứt mảnh như mạng nhện chạy dài sát mép tường.

Tấm lưới thông khí gắn trên trần phát ra âm thanh rì rì khó chịu, nhưng không có lấy một làn gió nào, ngược lại, ở một góc âm trần gần còn có một chiếc lỗ thông nhỏ không ngừng nhà ra làn sương trắng mờ nhạt.

Kèm theo mùi sát trùng.

lẫn mùi kim loại tanh nhẹ len vào khoang mũi Nguyễn Minh Hoàng, hắn càng trở nên tỉnh táo hơn, cũng vô thức hít thở cẩn trọng.

Trong không khí kì lạ này, con người ta chỉ mong muốn thoát khỏi cái cảm giác tù túng áp lực vô hình, tìm ra sự đồng cảm chung.

Những cái nhìn giao nhau ngắn ngủi không ngừng xảy ra, tất cả đều ẩn chứa nỗi hoảng loạn hoang mang.

Trong mắt Nguyễn Minh Hoàng, cử chỉ mỗi người đều lộ ra rõ ràng một cách đầy bất lực.

Ngoại trừ bà cô vừa kéo mình xuống chiếc ghế nguyên khối này, quay sang bên cạnh, hắn lại có chút bất ngờ.

Phía bên trái của hắn là một cô gái trẻ, chính là cô gái mà trước đó đi xe từng tựa đầu vào vai hắn vì ngủ quên.

“Anh.

anh là người ngồi bên cạnh tôi lúc trước sao?

Cô gái lúc này cũng dùng ánh mắt bất an nhìn thẳng Nguyễn Minh Hoàng, ngoại trừ sự bất ngờ hiện lên trên mặt, hắn còn nhận ra một loại cảm xúc khác của cô gái, đó là sự vui mừng nhỏ nhẹ vừa lóe qua đôi mắt tinh xảo này, như thể gặp lại ai đó thân thuộc từng xa cách.

Nguyễn Minh Hoàng chỉ gật đầu lại, đồng thời nhận ra cảm giác khác xung quanh mình.

Đó là loại cảm giác đoàn kết vô hình lại yếu ớt, đang kết nối mỗi người “đồng hương” mà tồn tại trong căn phòng nhỏ bé này.

Khi gã đội trưởng Kha nhắc nhở hắn về “buổi định hướng” sáng nay, hắn còn suy diễn rằng đây lẽ ra nên là sự đoàn tụ đầy cảm xúc, nhưng lúc này thời gian lại trôi qua trong một bầu không khí kì lạ.

Có hai cô gái trẻ lúc trước từng ngồi trên hắn trong xe khách, hiện tại đang ngồi phía sau hắn, đôi mắt hai người này đã hoe đỏ.

Còn có gã sinh viên tóc húi cua, mặt trắng bệch nhìn lấy khắp ngóc ngách phòng.

Người phụ nữ kéo tay hắn xuống lúc nãy, cũng đang bế theo một đứa bé run rẩy mà kìm nén khóc.

Nhóm ba sinh viên còn lại thậm chí không thèm nhìn ai, như đang tự thuyết phục bản thân đây chỉ là một giấc mơ ác mộng.

“Chào… Chào mọi người…?

Một giọng nói ngập ngừng, nhẹ như gió bỗng nhiên vang lên.

Là Vỹ, một trong ba sinh viên ở hàng trên cùng.

Gã đang dùng ánh mắt đỏ hoe, môi hơi run lên mà mở miệng.

“Tôi là.

Vỹ, hôm đó.

tôi ngồi hàng cuối, xe dừng lại.

các người, nhớ chứ.

?

Gần như ngay lập tức.

Click!

!

Một trong hai camera lập tức xoay nhẹ một góc, phát ra tiếng động cực nhỏ lại mang đến lạnh lẽo buốt sống lưng cho tất cả người đang ngồi trong phòng, đèn đỏ trên ống kính cùng lúc cũng nháy nhanh lấy một lần.

Vỹ lúc này cứng người lại, lập tức ngậm miệng cúi đầu, mặt tái hẳn đi.

Trong căn phòng chỉ có mười người, bất kỳ âm thanh cử chỉ nào cũng đủ khiến người ta phát hiện động tĩnh.

Mọi người trong phòng, cả Nguyễn Minh Hoàng đều đang giật mình nhìn lấy camera cùng Vỹ, ánh mắt thương cảm xen lẫn sợ hãi.

Cạch!

Tiếng cửa tự động đột nhiên vang lên.

Một người đàn ông mặc trên thân bộ đồng phục xám nhanh chóng bước vào.

Cuối cùng cũng đến!

Nguyễn Minh Hoàng nhìn chằm chằm theo bước đi của gã đội trưởng Kha, không còn để ý đến những “đồng hương” xung quanh.

Gã đội trưởng Ba Kha vẫn mặc đồng phục giống hệt đêm qua, tay thì cầm theo một tấm clipboard mỏng, giữ lấy biểu cảm lạnh như băng đi đến phía trước phòng, đứng trước mặt mọi người mà nhìn xuống.

Gã không nói gì ngay mà quét ánh mắt một lượt qua khắp phòng như thể đang đếm đầu người.

Nguyễn Minh Hoàng theo vậy mà cảm thấy sống lưng lạnh cứng lên, cho đến khi màn hình TV đột ngột chuyển sang màu đỏ máu, một gương mặt lạ nhòe sóng cùng lúc lóe lên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập