Chương 14: Lớp học tận thế

Chương 14:

Lớp học tận thế “Chào mọi người, đây là lần đầu tiên tổ chức tiến hành giảng dạy cho những nhân sự mới!

Đầu tiên tôi sẽ giới thiệu lại lần nữa, tôi là Ba Kha, đội trưởng quản lý nhóm nhân sự mới củ:

các bạn!

” Bất chấp màn hình phía sau lưng đang phát ra những đốm sóng đỏ đen xoay tròn như mắt lốc, xen lẫn thứ khuôn mặt lạ kì đang ẩn hiện dưới dạng nhiễu, Ba Kha đứng thẳng trước “lớp học nhỏ” này, giọng nói nghiêm túc, như thể đang đọc bài giảng quen thuộc đã thuộc lòng từ lâu.

Không khí trong phòng dần yên tĩnh đến mức một hơi thở cũng nghe được.

“Đây là lớp học mà tổ chức tạo lên lần đầu, nhằm truyền đạt mọi việc cần thiết cho các bạn, tránh sự cố trước đó.

”.

Nói đến đây, Ba Kha ngừng một chút, mặt lạnh mắt sắc liếc qua gương mặt mang chút sợ sệt của mọi người, tiếp tục mở miệng:

“Lớp học này.

không để dạy các bạn đạo đức, cũng không để dạy tri thức cao cả gì, nó sẽ là những công cụ mềm giúp các người sống sót trong cái tận thế c-hết chóc này, thực hiện sứ mệnh cao cả của tổ chức.

“Nhưng muốn trở thành những cánh tay cao cả của tổ chức, các bạn cần biết rõ một vài thông tin.

Mặc dù trước đó, thủ lĩnh có thể đã giải thích qua cho mọi người, nhưng tôi vẫn muốn mọi người hiểu rõ hơn về Thần, về khởi đầu của tận thế này!

” Vừa dứt lời, hắn liền quay lên chiếc TV, “Bắt đầu trình chiếu!

” Ngay khi nói xong, chiếc TV phát ra âm thanh “tạch” khô khốc, màn hình vụt sáng, một đoạn video trên chiếc TV CRT đầy mùi cổ quái này cũng bắt đầu chạy.

Tất cả người ngồi dưới theo vậy mà vô ý thức chăm chú nhìn vào chiếc TV, không ngoại lệ Nguyễn Minh Hoàng.

Hắn vẫn đang giữ lấy sự tỉnh táo, quan sát và suy luận trong mọi lời nói cùng tình trạng trong phòng, nhưng ngay khi chiếc TV vừa vụt sáng, hai mắt hắn cũng không theo lẽ thường, bấy giờ chỉ tập trung thật kĩ nhìn lấy chiếc TV cũ kĩ của tuổi thơ ngay trước mặt, đầu óc cũng bớt chọt tiêu tan đi những luồng suy nghĩ.

Cảnh tượng đầu tiên trên chiếc màn hình dày cộm này là một khuôn mặt!

Trong mắt Nguyễn Minh Hoàng, đây vốn là gương mặt đỏ đen bị nhiễu từng hiện lên trước đó.

Khuôn mặt này mơ hồ, không tõ giới tính, cũng không có đường nét cụ thể nào, chỉ có thể nhìn ra được là, nó đang mỉm cười.

Nu cười méo mó, dị dạng như thể được vẽ bằng những dòng máu nhỏ trên mặt kính màn hình.

Khuôn mặt đang cười này cúi đầu xuống chào, động tác vặn vẹo lại mang theo vẻ trang trọng.

Cùng lúc, xuyên qua lớp nhiễu loạn, một giọng nói khàn khàn vang lên.

[Xin chào.

nhân sự mới của căn cứ.

Chào mừng đến với lớp học đầu tiên.

Ta.

là người đã ghi nhớ sự kiện.

Lam Tỉnh Hủy Diệt.

Sau đây, ta sẽ kể ại, bằng cách cho cá ngươi.

thấy.

]

Âm thanh kì quái này như đang áp sát thẳng vào màng nhĩ của từng người, sau đó màn hìn!

đổi sang thứ màu đỏ lòe, chiếu sáng toàn bộ căn phòng đang chăm chú ngước nhìn nó.

Một đoạn video trích xuất từ vệ tỉnh nào đó có lẽ từ hàng chục năm trước chiếu lên, trong video cho thấy một thiên thể màu đỏ đen khổng lồ bay lơ lửng bên ngoài tầng bình lưu Lam Tinh.

Không quay như hành tỉnh hay theo quỹ đạo cố định, nó trôi tùy ý như một thực thể c‹ ý thức.

Mỗi lần nó nhúc nhích, không gian xung quanh co rúm lại, ánh sáng từ mặt trời bị “bẻ cong cùng đổi màu.

[Thần không đến từ bên ngoài vũ trụ, nó đến từ một tầng thứ sâu xa vượt khỏi nhận thức con người, có lẽ là từ kẽ nứt giữa không thời gian, cũng có thể là từ một chiều không gian cac hon.

Khi Thần giáng lâm, nó không cần hiện diện, chỉ cần được nhìn thấy, nó đã tồn tại trong đầu các người.

Chúng ta gọi sự kiện đầu tiên này là, Cái Nhìn Đầu Tiên.

]

Kèm theo âm thanh thuyết minh của khuôn mặt vừa nãy, cảnh tượng trên màn hình tiếp tục thay đổi.

Một thành phố lạ lẫm vượt thời đại hiện ra, nhưng cảnh tượng lại hoang tàn đến đáng sợ.

Tòa nhà gãy đổ, uốn cong, loáng thoáng xuất hiện cùng một vài sinh vật hình người dưới dạng đầu lộn ngược, chân tay như bị vặn xoắn, lết qua đường phố trong tiếng xương gãy răng rắc.

Trong màn hình còn có thể thấy được mặt đất rung lắc từng hồi, sương mù tràn ngập khắp nơi.

Âm thanh thuyết minh tiếp tục vang vọng, bập bểnh cùng cảnh quay chậm này.

[Sau khi Thần tiến nhập hệ mặt trời, nó tạo ra một phản ứng dây chuyển với trường không- thời gian, mở ra khe hở đa chiều đầu tiên, được chúng ta gọi là Cánh Cổng Thần Tính.

Sự kiện này khởi đầu cho hàng loạt sự kiện tận thế về sau.

Động đất xảy ra, sương mù xuất hiện và Lây lan không lý do, quái vật từ trong sương mù không ngừng xuất hiện, lại không ra thể ra khỏi ranh giới cuối cùng của lớp sương mù — điểm giao nhau giữa hai thế giới này.

]

Lúc này, Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy cả cơ thể lạnh toát, muốn thoát tầm mắt khỏi thứ màn hình kỳ quái cùng âm thanh kỳ lạ này, nhưng.

hắn nhận ra mình không thể cọ cựa, trong tầm mắt có thể thấy những người ngồi trước hắn đang nghiêm chỉnh lắng nghe, xem lấy video một cách trang nghiêm, chăm chú.

Chẳng lẽ thứ TV này đang ảnh hưởng đến ý thức mình sao?

?

Bàn tay hắn vặn chặt da đùi để đánh thức cơ thể, nhưng hoàn toàn vô dụng, điểu này càng khiến hắn cảm thấy đáng sợ.

Nhưng tại sao ý thức của mình vẫn còn suy nghĩ được tình huống thế này, những người khá:

cũng làm được giống mình sao?

?

Hay do mình là người xuyên không?

!

Hắn một bên suy đoán một bên tiếp tục để ý màn hình.

Chiếc TV cũ kĩ này chuyển đến một góc quay từ camera hành trình, một người quay đang đứng giữa thành phố, bỗng dừng lại khi ánh đèn pha đâm xuyên lớp sương mù.

Từ xa, từng bóng đen mờ mịt đang tiến lại cả vạn, cả triệu con, mỗi bóng đen này đều có hình thể lạ lùng, tựa hồ là loài kiến gắn đầu người, lại có con sứa bay, còn có vô số thứ không thể mô tả.

[Cho đến khi, Thần biến đổi.

Trải qua mỗi một ngày di chuyển tùy ý đến gần ngôi sao trung tâm như một nghi lễ nào đó, cuối cùng Thần dung hợp với mặt trời.

]

Cảnh quay rung lắc, màn hình biến thành một biển lửa.

Ở phía xa, Mặt trời vốn vàng cam lúc này bị một khối đỏ khổng lồ bao phủ một nửa, tựa như hiện tượng nhật thực.

Bức ảnh phóng to một cảnh duy nhất, một khe hở, hay nói đúng hơn là một vết rách không- thời gian xuất hiện giữa tầng trời.

Những xúc tu khổng lồ, những cánh tay bằng khói, những đôi mắt phát sáng trong hư vô không ngừng tràn ra như suối lũ.

[Sau khi nuốt chửng và thay thế Mặt trời, Thần tiến hóa theo quy tắc nào đó.

Tựa như mượn Mặt trời làm điểm tọa độ, nó thực sự xuất hiện ở chiều không gian này, trong vũ trụ này của chúng ta, từ một loại hình chiếu cao chiều, biến hóa thành một thực thể tối cao.

Lam tỉnh theo đó mà bị ảnh hưởng, sương mù biến mất, không phải tan đi mà bị hấp thụ, bỏ vì lúc này ranh giới đã biến mất.

Lam Tỉnh của chúng ta.

không còn là Lam Tinh.

]

Nguyễn Minh Hoàng nắm chặt bàn tay, trán hắn đang vã mồ hôi như thể làm việc gì quá sức Những hình ảnh chập chòn trên màn hình như thể đang chui thẳng vào tủy sống hắn.

[Cả hành tĩnh xảy ra đại biến đổi.

Địa tầng sụp đổ.

mảng kiến tạo đứt gãy.

bề mặt bị giãn nở bất thường, hành tỉnh bắt đầu mở rộng không theo quy luật, các giới hạn vật lý quen thuộc sụp đổ.

Toàn bộ hệ thống vệ tỉnh, viễn thông, điều hành kỹ thuật số rơi vào trạng thái tê Liệt vĩnh viễn.

Mọi giao tiếp liên lục địa trở nên bất khả thi.

Chính phủ, qruân đrội, các định chế quốc tế.

lần lượt tan rã hoặc biến mất không dấu vết.

Đồng thời, hàng loạt chủng sinh vật không xác định đã xuất hiện tại các điểm nứt rạn sâu dưới lòng đất, tràn lên thông qua các khe nứt không-thời gian mở rộng, chúng ta gọi chúng là, dị thể.

Quá trình này đánh dấu giai đoạn Lam Tinh dung hợp với thực thể đỏ ngoài không gian — Thần, chính thức trở thành một phần bản thể mở rộng của Thần.

Cho nên hiện tại, thế giới này chính là Quỷ Tĩnh, một bản thể lai tạp đang nuốt lấy mọi chiều không gian.

]

Âm thanh rè rè không ngừng kêu lên, hình ảnh lúc này chuyển sang màu đen đỏ, những bóng người co giật trong sương, TỔi dừng lại trên khuôn mặt đen nhòe nhiễu sóng đang cười

[Trong hỗn loạn, những người còn sống như chúng ta đã buộc phải tập hợp, di cư về các khu vực có điều kiện địa sinh học tạm ổn định, xây dựng các cơ sở trú ẩn khẩn cấp.

Nơi này là một trong những cơ sở tránh nạn cuối cùng.

Chúng ta là Cơ Sở Cánh Chim, tổ chức tối hậu cho nhân loại còn sót.

Chào mừng các ngươi, những người thực thi lý tưởng, sứ mệnh cao cả của tổ chức!

Hãy đón nhận lấy đi, sự ban ơn của Thần, tiến hóa đi, những sinh mệnh bé bỏng, thời đại mới đang đón chờ các ngươi!

]

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập