Chương 15: Lý tưởng sao?

Chương 15:

Lý tưởng sao?

Trong tầm mắt tưởng như chăm chú của Nguyễn Minh Hoàng, hình ảnh khuôn mặt nhiễu sóng kì quái kia như thể đang nói chuyện trực tiếp với tất cả những người ở trước mặt nó, ngay trong căn phòng này.

Phịch!

Màn hình.

bỗng nhiên tối đen, Nguyễn Minh Hoàng giật mình lấy lại ý thức tỉnh táo, dường như vừa thoát ra khỏi sự khống chế nào đó.

Nguyễn Minh Hoàng nhanh chóng liếc qua toàn cảnh trước mắt, lúc này mới nhận ra gã đội trưởng Ba Kha phía trước đang nhíu chặt lấy đôi mày mắt, dùng cả hai tay bấm mạnh vào chiếc điều khiển của TV không biết được lấy ra từ đâu, với vẻ mặt tái nhạt, âm trầm.

Mọi người xung quanh hắn lúc này cũng giật mình, bàng hoàng mà nhìn quanh thì thầm, nhưng không ai dám lên tiếng.

“Vừa rồi là màn thuyết trình qua một vật phẩm cấp cao của tổ chức!

Nó có khả năng hỗ trợ tăng cường nhận thức, truyền đạt sự kiện.

Tuy nhiên, đây cũng là một vật phẩm phi phàm, chúng tôi xưng nó là Vật Cấm Ky – Mắt Nhìn Đầu Tiên!

Vì vậy nên việc bị nó ảnh hưởng đến ý thức là do nó đang giúp các bạn cảm nhận và ghi nhó tốt hơn, không cần lo lắng, tổ chức cũng đã hoàn tất thu nhận vật phẩm này cho nên sẽ không có tính rủi ro gì cả!

Về những lời cuối cùng của nó.

các bạn không cần để ý, bởi vì bản thân nó là một vật phẩm phi phàm nên có tính sai lệch!

” Gã đội trưởng Ba Kha trầm giọng nghiêm túc nói liên tiếp, nhưng lời càng nói ra lại càng khiến Nguyễn Minh Hoàng cùng một vài người khác nhận ra bất thường, giống như đang giải thích và cố gắng sửa chữa một lỗi lầm nào đó.

“Bây giờ, tôi sẽ cho các bạn biết rõ hơn về tình hình hiện tại của thế giới bên ngoài lẫn tổ chức!

” Ba Kha tiếp tục nói, giọng điệu rõ ràng vang bên tai mỗi người như thể thúc dục những bóng dáng đang run sợ như bọn hắn phải lắng nghe thật kĩ càng.

“Trên đầu các bạn, trên đầu tôi, trên đầu tổ chức, là mặt đất hoang tàn vắng bóng nhân loại, chúng tôi gọi là Đất c.

hết, chính là cái mặt đất mà dị thể đang lang thang vô định.

” Cùng lúc, hắn bấm nút mở chiếc TV, hình ảnh trong màn hình lóe qua mặt người dạng nhiễu đang cười, sau đó nhảy đến một chuỗi ảnh tĩnh, có lẽ do nhân sự nội bộ nào đó từng ghi lại.

Từng bức ảnh xuất hiện, không có âm thanh phát ra từ chiếc TV, nhưng lại kèm theo lời thuyết minh của Ba Kha.

Lần này, Nguyễn Minh Hoàng tiếp tục bị khống chế ý thức một cách tức thì, ngay sau khi ánh sáng màn hình chiếu đến tầm mắt hắn.

Hắn nhìn thấy bề mặt đất nứt toác, các mảng kiến tạo nổi lên như sườn rồng, những vùng rừng biến dạng, cây cối mọc ngược, màu.

sắc sai lệch đầy dị tính, còn có một

"thị trấn"

sụp đổ, xung quanh chỉ còn lại khung đen cháy cùng sương mù mỏng như sợi tóc.

Màn hình này cuối cùng dừng lại ở bức ảnh một bóng dáng dị thể bị chụp lén, dị thể này cao hơn 6 mét, có cánh, lưng mọc mắt, đang găm lấy cái xác biến dạng của một loài thú có lẽ từng là chó.

“Đây chính là Đất c-hết.

Noi từng là nhà, là quê hương, hiện tại chỉ còn là điểm trú ngự của những dị thể lang thang, những khe rách chưa đóng, khí hậu mất kiểm soát.

” Giọng của Ba Kha lúc này trầm xuống một quãng, hắn để cho hình ảnh lặng vài giây rồi mới tiếp lời.

“Các bạn phải hiểu rõ, đây là nơi từng là thế giới của chúng tôi, một Lam Tình cũ từng tươi đẹp, Trái Đất các bạn cũng sẽ rơi vào tình trạng như vậy.

Nhưng hiện tại.

thế giới của chúng tôi chỉ là một mảnh ghép của Quỷ Tĩnh, mọi định nghĩa trước đó về sự sống, môi trường, và cả quy luật vật lý đang từng bước tan rã ở ngoài kia.

” Màn hình cùng lúc chuyển sang bức ảnh thứ hai, một bức tường sắt bị xuyên thủng bởi vô sô xúc tu khô quắt dính máu, đằng sau là một cơ thể nhân loại bị treo ngược lên như một mẫu vật trong phòng thí nghiệm sinh học.

Cảnh tượng khiến vài người ngồi phía dưới lập tức nôi khan, mặc kệ sự chăm chú vẫn còn trên vẻ mặt mỗi người.

Nguyễn Minh Hoàng lúc này thì siết chặt tay ghế, cố giữ vững bản thân.

Ba Kha nhìn xuống phía dưới, sắc mặt lạnh lùng không thèm để tâm.

“Còn chúng ta,” hắn bước ra chính giữa, “Những kẻ may mắn sống sót, đang sống trong mộ trong những căn cứ dưới lòng đất còn duy trì được cấu trúc tổ chức, tự lực và kiểm soát.

“Mọi người gọi nơi đây là Căn Cứ Cánh Chim Alpha.

Nhưng tên chính thức của chúng ta là Cơ Sở Dự Trữ, một chỉ nhánh của tòa thành Vinh Quang vĩ đại.

” Màn hình TV lại hiển thị ra một sơ đồ tổ chức đơn giản.

Ba Kha ngay tức khắc chỉ lên những dòng biểu tượng.

“Tòa thành vĩ đại này là phần còn sót lại từ hệ thống các căn cứ do chính phủ và các tập đoàr thời tiền tận thế thành lập, được sáp nhập sau Sự kiện Mặt Trời đỏ.

“Tại đây, ngoài phòng thủ, mục tiêu chính của tổ chức là thu thập di tích, nghiên cứu tính ph Phàm, quản thúc dị thể, bảo tồn loài người, và thí nghiệm khả năng đồng hóa dị giới.

“Ngoài bảo tồn loài người, tổ chức không ngần ngại các bạn sinh ra từ đâu, đến từ thế giới nào, bởi vì chúng ta đều là những con kiến hôi nhỏ bé yếu ớt dưới chân Thần, là những hơi tàn còn sót của thời đại cũ!

Mặc kệ các bạn là ai, chỉ cần nghe theo tổ chức, thực hiện lấy lý tưởng cao cả mà tổ chức dang hướng đến giữa cái tận thế điên cuồng này, các bạn sẽ là những người sống sót cuối cùng!

” Âm thanh đến đây dừng lại, gã Ba Kha cũng tắt đi TV một cách nhanh chóng như thể để phòng thứ gì đó.

Lúc này Nguyễn Minh Hoàng cũng nhanh chóng suy luận sau khi ý thức dần kiểm soát lại, vừa cảm thấy xung quanh có người cũng “thức tỉnh” dần khỏi kiểm soát k lạ của TV.

Một thanh niên ngồi trước hắn lúc này đột nhiên hô lên với giọng run rẩy:

“Đội.

đội trưởng Kha, tôi có thể hỏi, lý tưởng của tổ chức là gì được không ạ”.

Gã Ba Kha nghe vậy liền liếc qua thanh niên này, miệng hơi nhếch lên cười nhẹ:

“Lý tưởng sao?

Tổ chức này, các bạn có thể gọi là giáo phái, quân đ-ội, hay cộng đồng sống sót cũng được.

Nhưng nó được xây dựng từ máu và xác, không phải để các người sống cho qua ngày.

Tổ chức đang từng bước tái thiết thế giới, không phải bằng khoa học cổ truyền, mà bằng tính Phi phàm, một loại năng lực chưa thể lý giải, chỉ có thể sử dụng bằng cách chuyển hóa từ thú năng lượng có trong dị thể.

” Ba Kha nhìn cả lớp, rồi đột ngột vỗ tay hai cái.

Bếp!

Bốp!

Từ phía cuối phòng, một cửa trượt bật mở.

Hai người mặc đồ bảo hộ đẩy vào một lồng kính bằng hợp kim mò.

Bên trong là một khối sinh vật không lớn hơn con chó hoang, nhưng cơ thể nó như đang liên tục tái lập lại chính mình.

Nguyễn Minh Hoàng nhìn ra được, nó không đứng yên hoàn toàn, mỗi lần lồng kính rung nhẹ, sinh vật này sẽ co giật, cơ bắp nó nổi lên thành khối, rồi chảy xuống như sáp, trên đầu có một đôi mắt dính xúc tu đen đặc, đang nhìn lại chằm chằm vào Nguyễn Minh Hoàng.

Chưa đợi hắn giật mình né tránh, âm thanh Ba Kha vang lên.

“Đây là một Tiểu Quỷ, loại dị thể cấp thấp nhất mà các bạn có thể đối mặt nếu rời căn cứ.

” Giọng Ba Kha lạnh tanh:

“Nó không nhanh, không mạnh, nhưng nếu để nó chạm vào máu các bạn, cơ thể sẽ biến dạng trong vòng 20 phút, một người trong căn cứ từng c:

hết vì để máu dính vào giày.

” Nguyễn Minh Hoàng lúc này kìm nén lồng ngực đang mãnh liệt đập từng hồi, ngồi yên lại chỗ, bên tai còn nghe được tiếng thở dốc của cô gái bên cạnh.

Ba Kha bên trên vẫn không để ý, chỉ ra hiệu cho người đẩy lồng đưa dị thể đi ra.

“Nếu các bạn còn chưa hiểu rõ lý do chúng ta phải sống trong lòng đất, thì để tôi cho các bạn nhìn rõ thêm một chút nữa.

” Hắn quay lại màn hình TV, bấm vài nút.

Một hình ảnh mới hiện lên, lần này không phải ảnh chụp góc phố, cũng không phải ảnh vệ tỉnh.

Mà là một bức ảnh duy nhất, ảnh chụp từ khoảng cách gần, Thần.

Đó là một thực thể khổng lồ, một hành tỉnh đỏ, đang dung hợp vào một mặt trời méo mó, phần giữa là một khe mắt khổng lồ như rạch đôi bầu trời.

Hình ảnh này dường như chỉ ghi lại được một phần của sự kiện, vì xung quanh bị nhiễu nặng, từng pixel như chảy ra máu.

Ngay lập tức, cả phòng học phát ra hàng loạt âm thanh hỗn loạn.

Cậu bé được mẹ bế bên cạnh Nguyễn Minh Hoàng bị vỡ mạch máu mũi, máu chảy tèm lem xuống cổ áo.

Tên thanh niên vừa hỏi thì ôm đầu phát run không dừng, gương mặt nhăn nhó như đang cố chống lại thứ gì đó vừa lao vào suy nghĩ.

Còn một tên thanh niên khác ở hàng ghế đầu bật cười khùng khục như phát điên, ngón tay liên tục gãi vào ghế, máu rịn ra mà không biết đau.

Nguyễn Minh Hoàng mở to tròng mắt, đồng tử đen nhánh thu hẹp như kim, hắn cảm thấy dạ dày mình dời non lấp biển, như thể bị vặn xoắn lại.

“Tiếp xúc với hình ảnh của Thần là một canh bạc với thần kinh của các bạn.

Chúng tôi không cho xem để thử thách, mà để cảnh báo.

“Chúng ta sống dưới bóng của một thực thể không thuộc về vũ trụ này.

Và chúng ta, không có quyền lựa chọn!

” Mặc kệ âm thanh lạnh lùng tràn đầy điên cuồng mà nhắc nhỏ của gã đội trưởng vang lên bêr tai, Nguyễn Minh Hoàng lúc này đầu óc lâm vào hỗn loạn như những mó thịt trắng bị quấy đảo.

Vậy ra, dù ở bất cứ đâu, Thần vẫn ảnh hưởng từ sâu xa như vậy sao?

Ngay cả khi, chỉ nhìn thứ hình ảnh được ghi chép lại bởi cái TV kì quái này?

?

!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập