Chương 17: Khúc đen

Chương 17:

Khúc đen “Có lẽ mình có thể đứng dậy rồi.

” Nói thầm một câu để khích lệ bản thân, Nguyễn Minh Hoàng cẩn thận đặt hai chân xuống giường.

Lúc này hắn mới nhận ra chiếc quần mình mặc trước đó không còn là chiếc quần bò cũ, cũng không phải là quần áo bệnh nhân, thay vào đấy cả người đang mặc lên một bộ quần áo đặc chế, tựa như quần áo công nhân.

Quần là quần dài, áo cũng là áo dài tay, sờ nhẹ qua chất liệu da, còn cảm giác được sự mềm mại cùng mịn màng, nhưng lại có độ bền nhất định, có lẽ là quần áo đặc chế dành cho nhân sự mới chính thức như hắn.

Nguyễn Minh Hoàng đoán vậy.

Nhưng hắn cũng không còn chú tâm vào bộ quần áo được thay từ lúc nào, càng không quan trọng rằng người nào thay đồ cho mình và đã nhìn thấy báu vật quý giá của hắn.

Bỏi vì lúc này, hắn đang chậm rãi đi lại trong căn phòng hồi sức này, thăm dò xung quanh.

Cảm giác lạnh lẽo từ sàn kim loại truyền qua da bàn chân khiến Nguyễn Minh Hoàng hơi rùng mình, cũng trùng hợp đúng lúc hắn liếc thấy một đôi giày cao su để góc phòng phía cửa sổ kính thủy tỉnh.

Đây cũng là đồ mà tổ chức chuẩn bị cho mình sao?

Cẩn thận lấy lên nhìn qua, cũng không phát hiện có gì đặc biệt ngoại trừ cảm giác trọng lượng có chút nặng hơn đôi giày bình thường hắn thường sỏ, Nguyễn Minh Hoàng lúc này liền đeo vào.

Chân không mang tất, nhưng sỏ lấy đôi giày lại không hề có cảm giác đau hay bí bách.

Vừa có chút thỏa mãn.

ngắm nghía ảnh ảo của mình trong kính đối diện, Nguyễn Minh Hoàng lại nghĩ đến một vài việc liên quan.

“Có lẽ mình sắp trở thành tầng dưới chót của cái căn cứ này.

rồi, đây có lẽ cũng là một nhà tu bản ác độc đi.

“Haizz, cũng may là không bị đám người này bắt làm vật thí nghiệm.

” Nguyễn Minh Hoàng bấy giờ lại cứ dấy lên thứ cảm giác muộn phiền, rằng mình quên đi việc gì đó mà có lẽ bản thân hắn nên đề phòng, nhưng không muốn nghĩ thêm điểu gì nữa mà hắn ngay lập tức lấy lại tĩnh thần.

Bởi vì lúc này, thông qua lớp kính dày, Nguyễn Minh Hoàng nhìn thấy một người thanh niên khác cũng mặc lấy bộ đổ màu cam giống mình, vừa chăm chú nhìn lại hắn vừa đi qua hành lang, bước đến bên cửa phòng.

Cửa phòng vừa được mở ra, người này cũng cùng lúc cất lên thứ giọng nói trung tính:

“Chàc anh, tôi là nhân sự Ban Hậu Cần.

“À, chào anh.

anh sẽ dẫn tôi đi phòng chẩn đoán sao?

nguyễn Minh Hoàng âm thầm lấy lạ ổn định trong lòng, nhanh chóng vừa liếc nhìn người này vừa hỏi lại người thanh niên.

“Ùm, không nghĩ người mới như anh lại khoẻ mạnh đến vậy.

” Người thanh niên cảm thán chậc chậc nói, cũng đang đánh giá lại Nguyễn Minh Hoàng, “Mới chỉ nửa tiếng mà đã đi lại bình thường được tổi, tôi còn tưởng phải vào phòng này trò chuyện với anh cùng khoảng thời gian không ngắn chứ.

” Nguyễn Minh Hoàng hơi gượng cười nhẹ:

“Không phải chúng ta có thể vừa đi vừa trò chuyện sao?

“Cũng được, dù sao hiện tại cũng sắp muộn rồi.

” Mim cười nhẹ lại với hắn, thanh niên không chẩn chừ mà quay lại, đi ra ngoài cửa.

Thấy vậy hắn liền lê bước theo sau, cũng không nói thêm gì nữa.

Đôi chân như gắn chì, nhưng đầu lại tỉnh táo hơn nhiều.

Trong đầu hắn vẫn còn sót lại giọng cười vỡ vụn từ chiếc Tivi ngày hôm đó, đó là thứ giọng nói bị nhiễu âm, giống như đang thì thầm trong lồng ngực hắn.

“Nói như vậy, bộ đồ màu cam này là dành cho nhân sự Ban Hậu Cần của các anh sao?

Nguyễn Minh Hoàng vừa bước nhanh vừa nghi vấn hỏi thanh niên đi trước nửa bước.

“Đúng vậy, bộ đồ này là dành cho nhân sự cấp .

D Ban chúng ta, ngoại trừ người của Ban Y Tê mặc đồ blouse trắng, Ban Hành Sự mặc đồ xám thì còn lại sẽ không ngoại lệ, theo tôi biết thì là vậy.

” Thanh niên đi trước dẫn đường quay sang trả lời, bước chân lại không chậm chỗ chú nào.

Nguyễn Minh Hoàng còn đang nghi vấn một vài thứ khác, liền thấy thanh niên này dừng lại bất ngờ.

Hắn cũng lập tức dừng chân, ngẩng đầu nhìn về cánh cửa phía trước, sau đó nhận ra lối đi hành lang này đã dẫn hai người đến một gian phòng kín.

“Anh hãy vào đi, có người chờ sẵn bên trong rồi, sau khi xong việc tôi sẽ dẫn anh đi lĩnh mór ăn tối nay, sau đó về phòng nghỉ ngơi.

” Phòng chẩn đoán K4.

Bên ngoài là lớp kính dày 2 lớp, bên trong là ánh đèn vàng dịu.

Một người phụ nữ trung niê:

đang ngồi đợi giữa phòng, bên chiếc bàn kim loại có bày một vài vật.

Tóc bà búi gọn, áo blouse dài màu trắng, cặp kính gọng bạc đè lên sống mũi cao thẳng.

“Chào nhân sự mã X07-N2.

Tôi là nhân sự cấp C, Kiểm chuẩn viên phòng K4” Giọng bà ta nghiêm trang nhưng không khó gần, ánh mắt lúc này chạm vào Nguyễn Minh Hoàng, như đang kiểm tra từng nét biểu cảm nhỏ nhất.

Nguyễn Minh Hoàng nhẹ gật đầu, có chút câu nệ với không khí ngập mùi cồn khử trùng trong căn phòng này.

“Cậu vừa trải qua ảnh hưởng trực tiếp từ một Vật Cấm Ky, điều đó đủ khiến tôi tò mò.

” Bà ta vừa hướng tay chỉ đến chiếc ghế đối diện, cũng là gần cửa ra vào nhất, vừa lóe qua sắc mặ thú vị nhìn hắn.

“Mời ngồi.

Bài kiểm định sẽ kéo dài không quá 10 phút.

Nếu cậu qua được, chúng tôi sẽ bố trí cho cậu tham gia nhóm tiếp nhận mới, dưới quyền một đội trưởng khác.

” Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy cũng bước đến, ngồi xuống, hơi chẩn chừ rồi nói:

“Vậy bây giờ, tôi sẽ được kiểm tra những gì thưa bà.

“Cậu không cần biết tên tôi, và cũng nên tự cầu cho bản thân sắp tới sẽ không gặp lại tôi.

” Bà ta lấy ra một bảng cảm ứng mỏng, đưa tới trước mặt hắn.

Trên đó hiện lên một họa tiết kỳ quái, giống như một hình xoắn ngược được vẽ bằng mực đen.

Ở giữa là một hình cầu, phía ngoài tỏa ra các vệt đỏ nhạt.

“Nhìn kỹ.

Cho tôi biết.

cậu thấy gì” Nguyễn Minh Hoàng chăm chú nhìn.

Thoạt tiên là sự trống rỗng, nhưng càng nhìn, hắn càng cảm thấy như đang rơi vào trong chính tấm hình này.

Bên tai dần làng vảng tiếng thầm thì, mơ hồ nào đó.

Ta thấy ngươi.

ta.

ngươi.

!

Những giọng nói mớ bót chợt, mơ hồ cùng lúc vọng lại như gọn sóng trong óc, khiến Nguyễn Minh Hoàng nổi lên da gà, hắn liền nhắm mắt lại.

“Tôi nhìn thấy một con mắt.

nhưng con mắt này có lẽ đang bị nhấn chìm.

” Người phụ nữ gật đầu nhẹ như không thấy, cũng không ghi chép gì trên cuốn sổ bày bên.

“Câu hỏi thứ hai tiếp theo, nếu có cơ hội sống sót bằng cách hy sinh năm người bất kỳ trong cùng nhóm, cậu chọn sống hay chết?

Nguyễn Minh Hoàng khựng lại, hơi nhíu mày nhìn người phụ nữ này.

Giọng bà ta tiếp tục cất giọng nhẹ hằng:

“Không sao, đừng suy nghĩ gì, hãy trả lời theo bản năng đi.

” Nghe vậy hắn liền có chút yên tâm, chậm rãi nói:

“Tất nhiên là sống.

” Người phụ nữ gật nhẹ:

“Một câu trả lời chấp nhận được.

” Không nói thêm gì nữa, bà ta đứng dậy, bước đến chiếc tủ nhỏ ở góc tường, rút ra một hộp gỗ được khóa niêm chì.

Khi mở nắp, từ trong hiện ra một khối tròn bằng kim loại đen sẫm, chỉ lớnhon nắm tay một chút, bên trên khắc một đường xoáy uốn lượn như rễ cây chết.

“Mặc dù chúng tôi đã kiểm tra qua, cậu không có vấn đề gì về tỉnh thần, nhưng tôi vẫn muốt kiểm tra thêm giúp cậu, với thứ này.

” Bà ta nhẹ tay đặt nó lên mặt bàn kim loại, đẩy đến trước mặt Nguyễn Minh Hoàng.

“Đây cũng không phải là Vật Cấm Ky, chỉ là vật phẩm phi phàm một chút thôi, cho nên không cần lo lắng.

” Bà ta cười nhẹ để xoa địu nỗi kháng cự cùng chút sợ hãi đang dâng lên trên khuôn mặt Nguyễn Minh Hoàng, sau đó lại liếc qua đồng hồ đeo tay:

“Cậu chỉ cần đặt tay lên đó trong 10 giây, nếu cảm thấy có gì bất thường, có thể lập tức buông ra.

” Nguyễn Minh Hoàng nhìn xuống vật thể, do dự một khắc.

“.

Tôi chạm vào à?

⁄Ừ, chạm bằng tay thuận, cái này là không ép buộc, nhưng nếu muốn được an toàn chính thức, đây là một bước cần thiết mà tôi dành cho cậu.

” Nguyễn Minh Hoàng hít sâu một hơi, rồi duỗi tay phải ra, những ngón tay vừa chạm lên bề mặt của vật liền truyền đến cảm giác lành lạnh, lan dọc từ đầu ngón tay đến cổ tay.

Một.

hai.

ba giây trôi qua.

Lòng bàn tay hắn bắt đầu ngứa ran.

“Nó từng được tìm thấy trong một di tích phụ cận, tổ chức tạm goi thứ này là Khúc Đen.

” Bà ta cùng lúc trầm giọng lại, nhắc đến lai lịch của nó.

“Vật này từng là của tôi, được cấp thưởng khi tôi lên nhân sự cấp C, nó sẽ không làm tổn thương người, chỉ bóc lột một vài bản chất sót lại bên trong.

“Nhiều người sẽ không thấy gì, nhưng có một số khác thì.

không tỉnh lại sau khi chạm vào.

Nỏ một nụ cười nhẹ, người phụ nữ đối diện khiến Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy lạnh sống lưng, giật mình định rút tay ra.

Nhưng ngay lúc này, bên trong đầu hắn xuất hiện hình ảnh kỳ dị.

Trong tối tăm, có gì đó như một bóng người đang ngồi xổm nhìn lại hắn, không rõ hình dáng mà chỉ có đôi mắt mở ngược, cả cơ thể ấy như bị tách làm hai, một phần đứng nhìn, một phần thì đang chìm dần xuống lòng một hố đen không đáy.

Nguyễn Minh Hoàng bừng tỉnh, cắn răng mà vội gỡ tay ra.

Phụt!

Trán hắn đổ mồ hôi lạnh, hắn ngồi thẳng người dậy, lồng ngực phập phồng.

Người phụ nữ rút lại nụ cười nhẹ sau khi hồi tưởng, cau mày nhìn nhân sự cấp D đối diện.

Bà ta ấn vài nút trên thiết bị theo dõi sinh trắc trước mặt, sau đó ghi nhanh một dòng ngắn.

“Cậu thấy gì?

“Có.

có thứ gì đó như bóng đáng người nào đó đang bị hút lấy.

” Người phụ nữ gật đầu nhẹ, chậm rãi thu vật lại vào hộp gỗ, cất nhỏ giọng:

“Thi thoảng Ban Y Tế cũng sót lại một vài ảnh hưởng nhỏ gây ra từ Vật Cấm Ky, cậu cũng không phải trường hợp duy nhất.

“Nhưng hiện tại thì có thể yên tâm rồi.

” Bà không giải thích thêm, chỉ đứng dậy, thu xếp giấy tờ.

“Tôi không bị sao chứ.

Còn kiếm tra nào nữa không ạ.

” Nguyễn Minh Hoàng chưa hết hoang mang với hình ảnh ẩn hiện trong đầu mình vừa rồi, hơi ngập ngừng hỏi người phụ nữ.

Nghe vậy, bà ta liền nhìn lại hắn:

“Cậu có thể yên tâm đi về phòng nghỉ ngơi rồi.

” Hơi dừng lại chút, bà lại cất thêm lời:

“Còn một tin nhỏ cuối cùng dành cho cậu, từ ngày mai người phụ trách lớp học của các cậu sẽ thay đổi.

Đội trưởng Ba Kha tạm thời bị đình chỉ công tác.

“Thay đổi?

Nguyễn Minh Hoàng hơi nhíu mày.

Hắn định hỏi thêm, nhưng bà đã đứng dậy, bấm nút nào đó dưới ngăn bàn khiến phòng vang lên tiếng âm báo nhỏ, rồi vẫy tay với hắn cho phép rời đi.

Cùng lúc, cửa phòng được mở ra, người nhân sự trẻ đến từ Ban Hậu Cần đã dẫn hắn đến căr phòng này vẫn đang đứng đợi phía ngoài, khuôn mặt trầm ổn lộ rõ dưới ánh đèn trắng buốt ngoài hành lang, nhìn vào hắn trong căn phòng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập