Chương 18:
X06- N1 Kẽo.
Kẹt.
Nguyễn Minh Hoàng vừa bước ra khỏi cửa, liền nghe thấy tiếng cửa tự khép lại, mặc dù có chút thất thần nhưng lúc này hắn cũng không để tâm nhiều vào căn phòng phía sau lưng nữa, nhanh chóng đi đến gần nhân sự dẫn đường phía trước.
“Giới thiệu chính thức với anh, tôi là X06-N1, nhân sự Ban Hậu Cần, cũng là đồng nghiệp của anh.
” Người trước mặt vừa đưa tay ra, vừa giới thiệu chính mình.
Nguyễn Minh Hoàng thấy vậy liền với đến, bắt tay theo bản năng.
Trong đầu hắn thì nghĩ thầm, “Có lẽ về sau chính mình cũng chỉ có thể dùng cái số hiệu X07- N2 làm tên chính thức rồi.
” Hơi dừng một lát, hắn có chút nghĩ vấn hỏi, không còn quan tâm đến việc người này không nói ra tên thật của chính hắn nữa:
“Tôi.
tôi sẽ làm cùng anh sao?
”
“Cái này thì chưa hẳn, anh tạm thời chỉ là đồng nghiệp với ban chúng ta thôi, còn VỀ việc sau nữa thì phải chờ ngày mai đội trưởng Lâm quyết định.
” Hắn thu hồi khuôn mặt niềm nở với Nguyễn Minh Hoàng, nhanh chóng bước chân đi về hướng nào đó, “Theo tôi đi, hiện tại chúng ta sẽ đi nhận suất ăn tối nay, sau đó tôi sẽ dẫn anF về phòng kí túc xá nghỉ ngơi.
“Dù sao, mới b:
ất tỉnh gần hai ngày, hẳn là anh cũng đã quên đi bản đồ về cái hành lang lạn!
lẽo này rồi đi” Nhìn qua nụ cười nhẹ vừa lóe qua trên mặt thanh niên, cũng không hỏi thêm nữa Nguyễn Minh Hoàng vừa suy ngẫm vừa đi theo bước chân người này.
Cộc!
Tiếng bước chân không nhanh không chậm đang vang lên.
Hai bên hành lang là những căn phòng trắng ẩnhiện trong khung cửa kính lớn và dày, xuyên qua lớp kính này có thể thấy được những buồng cabin đầy hình thù kì lạ đang tràn ngập khói trắng bao phủ, ẩn hiện trong những ánh đèn đỏ lóe lên từ nhiều thứ thiết bị nhằng nhịt.
Nguyễn Minh Hoàng nhẹ nhàng bước qua không gian kim loại xám mờ này, nhưng đôi giày đặc chế hắn đang sỏ lại làm ngược ý hắn, mỗi bước đi đều vang lên rõ ràng, đánh động vào trái tim, khiến lồng ngực hắn đập đồn dập.
Điều này một phần cũng là do một vài cảm giác đặc thù đến từ những buồng cabin phía trong lớp cửa kính ở hai bên hành lang.
Đó là thứ cảm giác rợn gáy như thể đang bị theo đõi bởi một con thú hoang dã, hoặc càng giống hơn là hơi thở của một loài sinh vật nguy hiểm nào đó đang phả vào gáy hắn.
Thanh niên vận đổ cam đi phía trước, chính là X06-N1 đang bình thản bước đi, cảm thấy bước chân phía sau có chút thận trọng liền hơi quay đầu lại, dùng con mắt nghi ngờ nhìn Nguyễn Minh Hoàng.
“Sao vậy, khu vực này vốn thuộc Hành Lang Hậu Sự, cho nên phòng hai bên này chỉ là những phòng chứa xác c:
hết của dị thể cấp thấp thôi.
” Hơi chần chừ một lát, hắn nói tiếp:
“Cũng có một vài thi tthể của nhân sự Áo Đen được thu về từ đất c-hết và bảo quản thôi.
” Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy thì nhíu mày, “Tôi cũng không biết sao nữa, tôi cứ có cảm giác bị theo dõi khi đi qua những cái buồng kia.
” Hắn hàm hồ nói.
Sợ hãi là như thế, nhưng cuộc trò chuyện.
ngắn này vẫn không thể trì hoãn bước chân hai người.
Sau khi đi qua vạch kẻ phân cách màu vàng ở một lối rẽ, Nguyễn Minh Hoàng liền không còn thấy lớp kính dày cùng những cánh cửa có khắc kí tự đặc biệt.
Chỉ là khi xuyên qua thêm một vài hành lang.
uốn cong như hệ thống động mạch của một sinh thể, Nguyễn Minh Hoàng càng thêm nghi ngờ phân vân.
Dọc đường này, hắn loáng thoáng thấy có vài người nằm trong buồng kính, tay bọn hắn bị cá định, miệng thì gắn ống thở, còn mắt lại mở to như đang nhìn thấy một điều gì đó không ai hiểu được.
Cả hành lang này phảng phất mùi thuốc sát trùng cùng thứ gì đó rất lạ, như thể mùi lạnh lẽc của sắt hoen và giấy cháy.
Lúc này hắn không nhịn được nữa, liền ngờ vực hỏi X06-N1, “Này anh!
Cả khu này của Hành Lang Hậu Sự chắclà không chỉ có mỗi thi thể cùng xác c:
hết thôi đấy chứ.
”.
Hơi chần chừ, sau đó giọng hắn có chút run rẩy nói gấp:
“Tôi vừa thấy một vài cơ thể giống như còn sống!
“Khu này khác với khu lúc nấy, đây là nơi điều trị tích cực cho những người bị nhiễm ảnh hưởng từ Vật Cấm Ky, nhóm các anh cũng có một vài người đang điều trị trong này.
” Sau hơn mười phút đi qua những hành lang như động mạch xoắn lượn, hai người rễ vào mộ lối khác, ánh sáng dần trở nên dịu hơn, không còn đèn đỏ nhấp nháy hay mùi sát trùng lạnh gáy.
Một khung cửa mỏ tự động khi cả hai vừa tiến lại gần.
“Đến rồi.
” X06-N1 nhẹ giọng nói, ra hiệu cho Hoàng bước vào trước.
Hành Lang Sinh Hoạt, Phòng ăn D2.
Không gian trong phòng không lón, chỉ tầm ba mươi mét vuông, xếp ba đãy bàn dài.
Mỗi dãy chỉ có khoảng hai ba người đang ngồi ăn.
Tiếng thìa chạm vào khay inox vang lên đều đều, lặng lẽ, không có một cuộc trò chuyện lớn tiếng nào diễn ra.
Nguyễn Minh Hoàng đảo mắt một vòng, cẩn thận nhìn xem.
“Ít người đến khó hiểu.
Rốt cuộc là tổ chức này quá nhỏ, hay chỉ những nhân sự cấp D mới ăn ở khu này?
Như thể đọc được suy nghĩ, X06-N1 nhìn qua hắn rồi dẫn hắn tiến về chiếc máy quẹt thẻ ở góc tường.
“Được trổi đừng nghĩ nhiều nữa, hiện tại đã hơn sáu giờ cho nên mới vắng vẻ thế này.
“Đây là máy phân phối suất ăn, anh quẹt thẻ vào khe này là được.
Một suất tiêu chuẩn mỗi ngày hai bữa, ngoài ra muốn lấy thêm phải tiêu điểm cống hiến trong thẻ nhân sự của anh.
” Nguyễn Minh Hoàng định hỏi lần nữa về tung tích chiếc thẻ nhân sự của hắn, nhưng khi thấy ánh mắt X06-N1 hướng về túi áo mình, hắn chọt hiểu ra, lập tức lấy ra một chiếc thẻ.
Chiếc thẻ màu xám bạc lóe lên đường nét tỉnh xảo của kí hiệu cánh chim sắc nét qua ánh sáng trắng trên trần cao, mặt trước còn có một vài dòng kí tự nhỏ được khắc.
Cùng lúc, hắn dõi theo hành động X06-M1, nhìn thấy người này đang quét qua chiếc thẻ của gã vào khe quẹt, hắn liền làm theo như vậy với chiếc máy bên cạnh.
Máy phát ra một âm thanh
"tích"
nhỏ, rồi từ ngăn trượt bên dưới trượt ra một khay inox.
Trên khay là một mảng dịch đậm đặc màu trắng, nhưng trong suốt như thạch, bên cạnh là muỗng, cùng một cốc nhựa có chứa nước thông thường.
“Cái này.
là thức ăn à?
Nguyễn Minh Hoàng nhíu mày, hỏi nhỏ.
“Đây là sản phẩm được tổng hợp từ chất cặn sinh học dị thể đã xử lý, kết hợp cùng nguyên liệu nuôi cấy mô thần kinh nhân tạo.
Thứ này sẽ cung cấp đủ đạm, chất xám và khoáng vi mô, cho nên anh không cần lo lắng tính nguy hiểm của đổ ăn.
” X06-N1 vừa nói vừa ngồi xuống chiếc bàn gần máy quẹt thẻ, chỉ tay ra hiệu cho hắn ngồi đối diện.
Nguyễn Minh Hoàng yên lặng đặt xuống bàn, dí gần mũi lại ngửi, mùi tanh mơ hồ như cá phơi nắng một ngày rồi đem hấp, thoảng qua mũi hắn, nhưng không nồng nặc đến mức buồn nôn.
Hắn thử xúc một thìa nhỏ rồi nuốt xuống.
Thứ này không ngon, cũng không dở, nhưng hoàn toàn nhạt nhẽo không có một chút mùi vị nào.
“Cũng không cần ăn hết đâu, cái này sẽ cung cấp nhiều năng lượng cho chúng ta, đặc biệt là anh mới tỉnh đậy, ăn ít là đủ.
” X06-N1 cười nhẹ, đưa “miếng thạch” vào miệng chậm rãi nhấm nuốt.
Hai người cứ vậy nhấm nuốt, trong lúc này Nguyễn Minh Hoàng vừa để ý những nhân sự khác trong phòng ăn, thi thoảng lại liếc mắt qua người thanh niên ngồi đối diện.
Bóng dáng những nhân sự đang yên lặng ăn ngoài kia, nhìn như có vẻ đang giữ lấy sự cẩn trọng, lại xen lẫn một ít cảm giác kỳ lạ, đặc thù đầy khó hiểu.
“8o với những tên đó, thì gã này trông có vẻ bình thường hơn, ít nhất là từ lúc mình đi vào cái căn cứ này.
” Nguyễn Minh Hoàng âm thầm so sánh những nhân sự trước mặt.
Hắn tổ chức lại ngôn từ của mình, sau đó hơi ngẩng đầu, nhìn X06-N1 một lúc rồi hỏi:
“Thẻ nhân sự như của tôi, ngoài việc nhận thức ăn, còn có thể dùng để làm gì khác không?
“.
Dù sao tôi cũng chưa được ai nói về tác dụng rõ ràng của thứ này.
” Nhẹ nhàng cất lời, hắn đồng thời cũng nhận ra câu hỏi của mình có chút vội vàng cùng vô lễ, bởi vì người trước mặt vẫn đang nhai nuốt thứ dịch thể kia.
“Ồ, nhiều lắm.
” X06-N1 đặt muỗng xuống, nửa nghiêm túc nói:
“Thẻ của anh sẽ ghi lại điểm cống hiến, dựa trên các nhiệm vụ, hành vi, hiệu suất công việc hoặc kết quả khảo sát đánh giá nội bộ.
“Điểm đó có thể dùng để đổi mọi thứ, từ đồ dùng sinh hoạt, nâng cấp chỗ ở, xin chuyển phòng ban, hoặc là đổi lấy thiết bị hỗ trọ.
Nếu tích đủ còn có thể cấp quyền tiếp cận tầng khác.
” Nguyễn Minh Hoàng lặng lẽ gật đầu.
Ý nghĩ về
"tích điểm để sống sót"
khiến hắn cảm thấy mình như vừa lọt vào một hệ thống sinh tồn được lập trình.
X06-N1 nhìn vẻ mặt kia, chậm rãi trả lời:
“Nghe có vẻ phi nhân đạo nhỉ?
Nhưng ở đây, được sống đã là quyền lợi.
Đừng bao giờ quên điều đó.
” Nguyễn Minh Hoàng nghe đến đây liền ngừng lại ý định muốn hỏi tiếp.
“Xem ra người này cũng không dễ trao đổi cho lắm!
” Hắn âm thầm cảm thán, tiếp tục ăn lấy thứ thức ăn kì lạ trong im lặng.
Cảm giác chắc bụng cùng tỉnh thần tỉnh táo dần được đề cao, khiến hắn bótlo nghĩ về nguồr gốc thực sự của món ăn này.
Một thoáng trầm mặc trôi qua trong tiếng nhai nuốt.
Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy không khí có chút im lặng, liền mạnh bạo mở lời lần nữa.
“Còn.
” Hắn hơi do dự, “.
Anh có tên thật không?
Hay chỉ gọi nhau bằng mã số?
X06-N1 nuốt xong miếng cuối cùng, liếc qua hắn rồi nhún vai:
“Có, nhưng gọi cũng chẳng để làm gì.
Anh cứ gọi tôi là “X06 – N1!
là được.
Khi nào quen rồi, có thể đặt biệt danh cho nhau.
Nhưng đừng nói tên thật quá nhiều.
Trong căn cứ này, tên thậ giống như lời nguyền, càng lộ nhiều, càng dễ gặp những giấc mo kỳ lạ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập