Chương 19:
Phòng ở mới Sau khi ăn xong và bỏ khay đựng vào một ngăn rỗng không biết được trượt xuống nơi nào trong hàng máy đặt góc phòng ăn, X06 N1 liền dẫn Nguyễn Minh Hoàng men theo một hành lang gần, đi đến khu kí túc xá.
Hành lang vẫn dài dằng dặc, vẫn ngoằn nghèo dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, quen thuộc như thế nhưng lại khiến Nguyễn Minh Hoàng dần nhận ra có chút khác thường.
Đây có phải là nơi mình từng đi qua đâu?
Chẳng lẽ là một chỗ ở mới?
Hắn bất ngờ nghĩ đến, dù sao càng đi hắn càng nhận ra nơi này không còn là hành lang có căn phòng “không cửa” mà trước đó X07 từng mang hắn đến nghỉ.
Lúc này X06 – N1 mở miệng:
“Sắp đến phòng rồi, bởi vì thuộc Ban Hậu Cần, cho nên phòng của chúng ta thường sẽ đơn giản một chút.
”
“Không phải là căn phòng mà hôm trước tôi ở sao anh?
Nguyễn Minh Hoàng tò mò hỏi lửng, cũng âm thầm giấu đi thứ cảm giác mong chờ kì lạ lóe qua trên mặt.
X06 – N1 nghe vậy liền đáp lại:
“Mỗi người sau khi vào Ban của tổ chức đều được nhận một căn phòng riêng chính thức.
“Anh yên tâm, sau khi nhận phòng anh sẽ không còn lo lắng về nhiều vấn đề nữa, bởi vì trong mỗi phòng của một nhân sự Ban Hậu Cần chúng ta, đều có một bảng thiết bị nhỏ, nó sẽ cung cấp đầy đủ thông tin cơ bản cần thiết cho anh.
” Hắn cười nhẹ, sau đó đi nhanh đến bên cửa phòng có ghi số hiệu 07 – N2, dừng lại quay qua nhìn Nguyễn Minh Hoàng.
“Mỗi căn phòng ở kí túc xá Ban chúng ta đều có một hệ thống bảo mật, nhận diện riêng qua thẻ nhân sự từng người, điều này đáp ứng đủ yêu cầu cho sự riêng tư ở mỗi nhân sự.
Bây giờ hãy đưa tôi mượn thẻ nhân sự của anh.
” Nguyễn Minh Hoàng không nói, đưa thẻ nhân sự cho X06-N1, người này liền quét qua mặt cảm ứng ngay chính giữa cửa kim loại của phòng.
“Ting!
Âm thanh báo hiệu nào đó như thể xác nhận đúng chủ phòng, cửa phòng cũng cùng lúc tự động mở ra, bóng dáng hai người kéo dài ra sau, bước vào.
“Đây là phòng của anh.
Đèn sẽ tắt tự động lúc 22:
00.
Có khẩn cấp thì nhấn nút đỏ trong phòng, còn không thì đừng gây sự chú ý.
“Cảm on anh.
” Nguyễn Minh Hoàng nhẹ gật đầu.
“Hiện tại cũng không còn sớm, đã hơn bảy rưỡi rồi, anh sớm nghỉ ngơi để chuẩn bị cho buổi ngày mai đif” Nguyễn Minh Hoàng nghi ngờ nhìn hắn rồi nói:
“Tôi tưởng tổ chức chỉ tính giờ đơn giản theo tiếng chuông, anh xem bằng cách nào vậy?
'Gã nhân sự đứng bên cửa nghe vậy liền nhíu mày, có chút khó hiểu nhìn hắn, rồi lại giật mình, sắc mặt trở nên trắng bệch, không đáp lại lời hắn mà ngay lập tức đi mất.
Cửa phòng lúc này cũng được tự động đóng lại, tiếng “Cạch!
” lần nữa vang lên rồi chìm vào im lặng.
“Cũng là kỳ quái chẳng khác gì mấy tên kia!
Nhưng không lẽ tên này đang giấu bí mật nào sao?
Nguyễn Minh Hoàng nhíu mày cảm thấy có chút mờ ám, sau đó không quan tâm nữa mà ngắm nhìn cả căn phòng mới này.
Căn phòng 5x5m, có đủ một giường kim loại, bàn nhỏ và một thiết bị điện tử nhỏ gắn tường ngay trước bàn.
Giữa màn hình của thiết bị lúc này cũng đang hiển thị một lịch trình nào đó.
[06:
00 ~ Ghi danh nhân sự mới tại P-H2.
Phụ trách:
Đội trưởng Tường Huy Lâm.
” Ánh sáng xanh phản chiếu trong tròng mắt của Nguyễn Minh Hoàng, hắn vừa theo dõi mọi thứ trên màn hình, vừa ngồi xuống chiếc ghế, thẻ nhân sự mà gã nhân sự kia vừa đưa cho hắn cũng được đặt lên mặt bàn.
Khi cảm giác lạnh lẽo từ mặt ghế vừa truyền qua lớp vải quần nhân sự, màn hình trên thiết b trước mặt bỗng nhấp nháy nhẹ.
Cái gì đây?
Thứ này cảm ứng được có người ngồi trước nữa à?
Nguyễn Minh Hoàng với tay lấy xuống thứ thiết bị này, nhưng hoàn toàn vô dụng, thứ này có lẽ đã được gắn cố định vào bức tường kim loại này.
Chỉ là, hắn không còn quan tâm điều này nữa, trong đầu hắn bót chọt nhớ lại căn phòng cũ kia.
Tại sao bọn hắn không thay cuốn sổ trong căn phòng kia bằng thiết bị này?
Chỉ vì chưa vào ban thôi sao?
Liệu có khác biệt gì lớn giữa lúc ấy và lúc này không?
Hắn trầm tư nghĩ đến và tự hỏi, sau đó lại bớt chợt mường tưởng đến thứ cảm giác bồng bềnh kì lạ lúc bản thân b-ất tỉnh, chẳng lẽ đám người này đã làm gì với cơ thể của mình lúc mình b:
ất tỉnh sao?
!
Là do đã hoàn thành việc nào đó trên cơ thể mình, cho nên hiện tại mới tin tưởng mà nhận là thành viên chính thức, còn trao cho cái thiết bị trông có vẻ hiện đại này?
?
Lạnh lẽo xông lên sống lưng, Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy hoảng sợ với những suy đoán của mình.
Cố lấy lại bình tĩnh, lúc này hắn liền đưa tay chạm đến màn hình, thông tin trên bảng cùng lúc được thay đổi.
Trước mắt hắn là một nền máy có đủ thông tin khác nhau, trông có chút giống kết cấu hệ điều hành điện thoại.
Chếch lên phía trên từ giữa màn hình là dòng thời gian, bên dưới thì chỉ hiển lộ đơn giản khung chữ bảng cá nhân, ngoài ra, bên cạnh còn có chữ P-H2 nhấp nháy đỏ.
Ngay bên dưới là dòng thông báo mới:
[Sau khi chuông kêu thức dậy vào sáng mai, liền tập hợp tại Phòng P-H2, dưới sự quản lý của Đội Trưởng Lâm.
]
Chuông kêu đánh thức buổi sáng tức là sáu giờ sáng sao?
Cũng không biết tên đội trưởng Lâm này tính cách thế nào, mong là sẽ không xảy ra tình trạng như gã Ba Kha kia, nếu không.
mình có thể sẽ lại bị b-ất tình mất.
Suy nghĩ mê mang vừa trôi qua thì Nguyễn Minh Hoàng cũng để ý đến biểu thị thời gian trên thiết bị,
[19:
43]
Hóa ra tổ chức này không phải chỉ tính giờ bằng tiếng chuông.
Hắn nhận ra điều này, sau đó lại cảm thấy có chút kỳ lạ, nếu như vậy thì tại sao gã X06 – N1 vừa nãy lại cảm thấy hoảng hốt sau khi mình phát hiện gã ta biết cách đếm giò?
Dù sao, không phải gã từng nói rằng mỗi căn phòng Ban Hậu Cẩn này đều có một thiết bị nhỏ như vậy sao?
Chẳng lẽ gã ta nắm giữ vật gì đó liên quan đến thời gian?
Nguyễn Minh Hoàng ngồi trầm ngâm suy nghĩ mãi mà chưa rõ, bởi vì hắn chưa từng thấy gã ta lôi ra đồng hồ hay thứ gì để xem giờ trong lúc nói chuyện với chính hắn.
Lấy lại tỉnh táo, hắn giải tán nhiều luồng suy nghĩ ngoài lề nổi lên một cách bót chọt, tay chạm nhẹ vào khung chữ
[Bảng Cá Nhân]
Mã nhân sự:
X07- N2 Cấp bậc:
Nhân sự cấp D Bộ phận:
Ban Hậu Cần Quyền truy cập:
Hoạt động hạn chế – Phòng ăn cấp thấp.
Điểm cống hiến:
0 Truy cập dữ liệu:
Hắn so sánh lại với thẻ nhân sự của mình, nhận ra có một vài thông tin trên thẻ tương đồng với trên thiết bị, lại có một số thì không hiển lộ trên mặt thẻ.
Với một người hay đọc tiểu thuyết, hắn rất nhanh liền đọc hiểu được thông tin trên thiết bị, nhưng tạm bỏ qua những thông tin trên mà để ý đến phần truy cập dữ liệu, mục này hiện đang hiển thị một đường dẫn, có lẽ sẽ dẫn đến trang nào khác.
Thấy vậy hắn liền bấm tiếp vào.
Đập vào mắt hắn là một trang tin tức hóa đơn giản cả trang chỉ hiển lộ những dòng chữ vốn là kí tự thần kỳ trước đó.
Đây hẳn là con đường tình báo của tổ chức này đi!
Còn có những thông tin cơ bản cần thiết đối với mình mà tên X06 – N1 vừa nói sao?
[Thông tin cơ bản về tổ chức]
[Diễn đàn]
Ngón tay hắn chạm vào mục đầu tiên.
Màn hình lập tức chuyển sang một khung nền đơn giản màu xám tro, chữ trắng vốn là những ký tự thần kỳ dễ hiểu, hiển thị thông tin tựa như trang nội bộ của một công ty bảo mật cao cấp.
Một loạt dòng chữ hiện ra, mục tiêu, cơ cấu, cấp bậc.
lướt qua mắt hắn như một bản điều lệnh lạnh buốt.
Nguyễn Minh Hoàng đang chăm chú đọc hết, nhưng lòng lại không dễ chịu hơn.
Trái lại, sự khô khốc của thông tin càng khiến hắn cảm thấy bản thân như một phần tử nhỏ trong cái guồng máy vô hình này, dù có gào thét cũng không vọng ra được bên ngoài tầng tầng lớp lới vỏ kim loại.
"Phân cấp, Ban Hậu Cẩn, cấp D.
quyển truy cập giới hạn.
"
Những thứ này đã phần nào thỏa mãn được “cái không biết” của hắn, nhưng cũng không nằm ngoài bất ngờ cho lắm.
Trên màn hình vẫn còn một dòng chữ cuối cùng.
[Cuộn để xem thêm.
Chỉ là lúc này Nguyễn Minh Hoàng không chạm vào nữa.
Hắn chống khuỷu tay lên bàn, im lặng nhìn ánh sáng hắt ra từ màn.
Phía sau cánh cửa kia là một tổ chức mà hắn chưa hoàn toàn hiểu rõ.
Nhưng thứ làm hắn lạnh sống lưng nhất, là cảm giác đang từng bước bị đồng hóa, bị sắp xếp, bị bóp nghẹt đến mức không còn cảm giác phản kháng!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập