Chương 2:
Hiệp nghị Hy Vọng Càng nhìn kĩ hắnlại càng cảm thấy thứ trăng lạ lẫm này như đang hút đi mọi ánh sáng xung quanh.
Ở hàng ghế đằng sau có lẽ là một đám bạn học cùng trường, đang bàn tán nhỏ về
"trăng đỏ"
vừa thấy lúc nãy, có người cho là hiệu ứng quang học, có người run rẩy nói thầm:
“Chắc là thiên tượng hiếm gặp nào thôi.
” Cùng lúc, một nhân viên kỹ thuật bước đến sát bên tai đại tá nào đó, thì thầm.
Vị đại tá gật đầu, giơ tay ra hiệu yên lặng rồi nói lớn:
Nguyễn Minh Hoàng cũng nhìn theo, qua tấm kính mờ phủ chút hơi nước, hắn nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang chắn giữa đường.
“Hai tiếng sau đó, ảnh quang phổ hồng ngoại tiếp tục xác nhận, có một vật thể khổng lồ đang di chuyển bên ngoài quỹ đạo của Trái Đất.
”
“Anh dừng đi, tôi chỉ nghỉ đúng vài phút thôi!
“.
Là sương.
sương mù ấy.
!
” Nữ sinh khác ngồi ngay bên cạnh cô ta run rẩy nói.
Một đại biểu Anh không nhịn được khẽ bật lên:
Âm thanh phanh gấp đột nhiên vang lên chói tai.
Xe chao nghiêng hắn về phía trước, cả khoang hành khách rung mạnh, một vài người cùng lúc hét toáng lên.
“Tôi không cần thế giới phải tin, tôi chỉ cần thế giới sẵn sàng trước khi nó quá muộn.
” Ngay phía trước là một chiếc bàn tròn có in logo của một cơ quan đa quốc gia mặt bên dưới, lúc này có đến mười mấy người hoặc mặc vest hoặc mặc quân phục đang ngồi họp, ngoài ra còn xuất hiện thêm một vài thân ảnh ra vào gấp gáp.
Lớp sương mù này không trắng, ngược lại còn có màu xám xanh pha chút ánh đỏ, phản chiếu lại ánh sáng của hành tình máu trên cao.
“Khoan đã, có người vừa nói là.
nó di chuyển sao?
— một vị người Đức nhíu mày.
Đèn cảnh báo trong phòng qua chốc lát liền chớp đỏ.
Mà ở phía cuối đường cao tốc, từ xa, một lớp sương mù dày đặc như khói tràn ra sát mặt đường, từng cuộn từng dải bò đến.
“Không một tín hiệu truyền thông nào thoát ra được.
Vô tuyến, sóng di động, định vị vệ tỉnh tất cả đều bị nhiều hoàn toàn.
” Một người đàn ông trung niên Nhật Bản đứng bên cạnh cũng mặc áo blouse trắng, lúc này đang nhanh chóng tường thuật lại cho những người vừa vào, đang ngồi xuống chiếc ghế quanh bàn tròn.
“Nhưng đây mới chỉ là giai đoạn đầu.
Ông muốn toàn cầu công khai tình trạng này sao?
“Chúng ta lập nên Hiệp nghị Hy Vọng không phải để biểu diễn, mà để tồn tại.
Khi điều gìđ‹ vượt ngoài năng lực con người ứng phó.
chắc chắn nó phải được kích hoạt.
“Vâng.
Nhưng kích thước bề mặt mà ta có thể quan sát bằng mắt thường từ Trái Đất.
là gấp hai mươi lần Mặt trăng.
“Ơ cái chị này, đây là đường cao tốc chứ không phải cái đường quê nhà các chị mà chị muốn đi thế nào thì đi, dừng giữa đường mà bị làm sao thì chị có đền nổi không?
“Con mẹ nhà anh bị điên à, tự dưng phanh gấp làm cái gì!
?
“Chắc không được rồi chị, tôi là người xuống đầu tiên trên xe nên tôi đã đặt chỗ này từ trước rồi ạ” Nguyễn Minh Hoàng nhanh chóng trả lời, trong đầu còn âm thầm thở phào sau khi thấy cô gái không còn muốn hỏi mình gì nữa mà đang mở nhanh điện thoại nhắn tin cho ai đó.
Chuyên gia người Nhật này tiếp tục kéo slide, phóng to ảnh lên.
Màn hình hiện ra một khối cầu đỏ thẫm, vân xoăn như mạch máu, bề mặt mờ đục như thịt sống.
“ý ông là.
thực sự khởi động nó sao?
Chúng ta chưa bao giờ nghĩ sẽ cần dùng đến nó.
“Tôi đề nghị kích hoạt Hiệp nghị Hy Vọng” Một người Đức khác nhíu mày:
Ở góc xe phía trên, tiếng bật khóc của cậu nhóc nào đó vừa đã được người mẹ dỗ dành trong run rẩy, đám sinh viên kẻ thì lôi điện thoại ra chụp những thiên tượng kì dị bên ngoài trời, người thì không ngừng gửi những dòng tin nhắn nào đó, lơ xe lại tiếp tục bảo trì cảnh giác cùng trấn an mọi người.
Âm thanh vừa kêu lên lập tức khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía người vừa nói.
“Đúng, nhưng rất chậm thưa ngài.
Và dù nó đang di chuyển, hệ thống định vị cũng không thể xác lập tốc độ tuyệt đối.
Giống như quỹ đạo là do chính nó tự quyết định.
” Âm thanh ồn ào tiếp tục khiến không gian trong xe mất bình tĩnh hơn nữa, Nguyễn Minh Hoàng lúc này cũng đột nhiên cảm thấy hoảng loạn, bất an đến lạ thường.
“Cùng thời điểm ấy, trạm theo dõi vệ tỉnh địa tĩnh khu vực Đông Nam Á đã ghi nhận một loại sóng nhiều dạng xoắn, cắt ngang qua tầng ion.
” Xevẫn đang tiếp tục di chuyển trong không khí căng thẳng ấy.
“Mày nhìn nhầm đấy chứ, tao thấy.
nó nháy mắt với tao đấy.
” Một âm thanh khác nhanh trí mang theo trêu ghẹo nói.
Không khí trầm lặng đến mức có thể nghe rõ được tiếng điều hòa lạnh ù ù chạy sát tường.
Một vị tướng người Nga cau mày nặng.
nề:
“Bên phía tôi hiện tại có vài đoàn cứu hộ tiến vào, nhưng đã không liên lạc lại được.
” Người đại diện của Trung Quốc đáp ngay.
“Một số máy bay không người lái cũng không thấy quay về” Cho đến khi hắn cảm thấy mơ hồ về luồng áp lực từ bên ngoài, như có thứ gì đó đang.
thec đõi hắn.
Nguyễn Minh Hoàng nghe xong liển giật mình rút máy ra.
Giữa màn hình đen trống, chỉ còn biểu tượng pin đỏ lòe, điện thoại chính hắn không biết lúc nào đã hết pin.
“Tọa độ của nó chếch về phía Đông Nam Á, tựa hồ đi theo quỹ đạo riêng, với khoảng cách gấp ba lần khoảng cách từ trái đất đến mặt trăng”
“Giống như.
một thứ có ý thức.
” Lão giả Hoa Kỳ ngồi cuối lúc này khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn quanh căn phòng rồi dừng lại ở phía cuối bàn họp.
Ông ta gõ nhẹ lên mặt bàn vài nhịp, sau đó lật ra một tập hồ sơ dày đóng dấu đỏ đặc biệt, giọng chậm rãi nhưng đầy kiên quyết:
“Có thiết bị nào hoạt động bên trong không?
Nguyễn Minh Hoàng cứ như vậy theo dõi tình huống trong xe cho nhất thanh nhị sở mà không hề phát ra âm thanh gì.
Trong phòng họp, không ai lên tiếng phản bác.
Có một thiếu niên ngồi ngay trên cùng, nghe xong liền vội giơ điện thoại lên định quay lại cảnh này, nhưng ngay sau đó hắn liền thốt lên theo:
“Ơ mọi người, sao điện thoại tôi không.
có sóng, không có chút tín hiệu nào vậy?
” Ni Đăng nhập x Email Iuuduclongldi36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu Không phải khối.
Cô ta nói tiếp một cách dồn dập mà không kìm nén được khẩn trương:
Trong phòng họp bỗng chốc trở nênim phăng phắc.
Một nữ sinh ngồi ngay phía trên hắn, sát bên cửa sổ vừa nhìn thấy vậy, lập tức hốt hoảng hô lên:
“Ê.
cái gì thế kia?
Sao.
sao khói lại từ dưới mặt đường dâng lên?
” Sống cuộc sống hai mươi hai năm, ngoại trừ chuyện “xuyên không” kì lạ này, cái thiên tượng quái dị như này hắn cũng chưa bao giờ nghe qua, càng đừng nói là thấy qua.
“Bác tài, bác dừng xe một chút đi, tôi chóng mặt lắm rồi!
“Chỉ cần có thể cứu vấn được tình hình, không kể giá nào!
“Không chỉ là điộng đrất.
” Trên bầu trời tối, thứ “trăng máu” khổng lồ bất thường kia đang rọi xuống thứ ánh sáng đỏ chói lợi không thực tế chút nào, chiếu trực tiếp qua khung cửa kính, hiện lên khuôn mặt trắng bệch của từng người khách trên xe, cùng Nguyễn Minh Hoàng.
“G thế.
cái gì đằng trước vậy!
Cô gái bên cạnh sau khi cởi bỏ lớp khẩu trang do thở gấp, lúc này có thể thấy cả khuôn mặt mang chút vặn vẹo sợ hãi quay về phía hắn.
Dưới màu sáng tà dị đỏ rọi, cô gái không để ý đến câu chửi thể của Nguyễn Minh Hoàng mà lắp bắp nói, “Anh à, cho tôi ngồi ra ngoài được không?
Ông ta dừng lại một chút, liếc nhìn từng gương mặt căng thẳng trong căn phòng:
Thông qua quang mang đỏ chói, có thể thấy được bên trong tài liệu vừa in ra được đưa vào, có một danh sách các khu vực “cần chuẩn bị” trong đó có khoanh đỏ vài cái tên:
Bắc Bộ – Việ Nam – Đông Nam Á.
Giọng nói bị lạc bất ngờ vang lên giữa đám người đang xôn xao, một người phụ nữ ngồi gần dãy cuối xe đứng chổm người lên khỏi vị trí, vừa đi sát ra phía cửa xe vừa vẫy vai sau của tài xế.
Cô nàng bên cạnh cũng đi theo ánh nhìn của hắn mà quay ra quan sát theo.
Mặc cho người phụ nữ kêu ca, người tài xế xe vẫn không hề dao động, ngược lại bên ghế lơ xe vì cảm thấy phiển phức, lớn tiếng quát lên.
“Chúng ta đã giữ nó gần mười năm, suốt mười năm thế giới đã nhiểu lần đứng trước bờ vực Covid chỉ là phép thử đầu tiên, chúng ta đã thấy hệ thống toàn cầu mong manh đến thế nào.
“Thế nghĩa là.
ai lọt vào bên trong sương mù đó, đều trở nên mất hút?
Đây không phải là phản xạ mặt trời.
“Cái thứ quái quỷ này hiện tại đang treo ngay trên đầu chúng ta, đó là lý do vì sao dù xa gấp nhiều lần, nó vẫn phủ đầy một góc bầu trời ban đêm.
“Chúng tôi vừa xác nhận được một dị tượng khí tượng học, tầng đối lưu bị “cắt ngang bởi một lớp mù khí lạnh, có mật độ dày không xác định.
“Động đất?
Lần đầu tiên sau hàng thập kỷ qua, những người nắm quyền lực cao nhất thế giới.
không ai dám nói thêm một lời nào.
“Chúng ta thà tránh nhầm còn hơn bỏ sót.
” Thụy Sĩ, tại trung tâm chỉ huy vũ trụ quốc tế.
“Phía chúng tôi vừa nhận được một báo cáo, những khu vực có thể quan sát trực tiếp hành tỉnh đỏ này, ở phía bán cầu Đông, Đông Nam Á, đang bắt đầu ghi nhận chấn động địa chất tần số thấp.
” Rítttt!
Nguyễn Minh Hoàng không kìm nén được nỗi sợ hãi mà đêm nay hắn trải qua, vô tình thốt nhẹ qua miệng.
“Hoặc là.
một sinh thể khổng lồ.
“Là vậy thưa ngài, to như vậy nhưng thực tế thì nó hoàn toàn không gây ra bất kỳ biến động nào liên quan đến hấp lực.
Cả trường trọng lực lẫn từ trường tại khu vực quan sát đều ổn định một cách bất thường.
“Chậm đã, xa hơn Mặt trăng sao?
Một đại biểu người Pháp đang ngồi dưới cau mày.
Im lặng lan ra khắp phòng.
Âm thanh ai đó bỗng thốt lên đầy run rẩy.
“Không thể ngồi yên được nữa!
Nếu nó đang gây ảnh hưởng đến chúng ta từ xa, thứ này chắc chắn không phải vô hại.
” Một hành tỉnh khổng lồ đỏ thẫm, vân máu như mạch, to gấp nhiều lần mặt trăng, chiếm cả một góc bầu trời.
Giọng nói run rẩy vang lên, một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đứng giữa phòng họp nhìn về phía tường kính, trong mắt ẩn chứa ánh sáng mơ hồ, tựa hồ vừa ngưỡng vọng vừa sợ hãi.
Trong căn phòng tối này, đối tượng theo đối chính là một mặt tường kính có phủ lớp màn hình điện tử đang nhảy số dữ liệu liên tục.
“Ngài chắc đấy chứ, kế hoạch này sẽ buộc các chính phủ toàn cầu hợp tác tuyệt đối, vận dụng mọi tài nguyên hiện có để xây dựng lên nó.
Thật sự không còn cách nào khác sao?
Một chuyên gia Trung Quốc phía trên cũng thì thào đầy bất lực:
“Nó giống như một bóng m‹ vậy.
tồn tại giữa không gian ba chiểu mà không chịu bất kỳ quy luật vật lý nào.
” Nhưng tài xế không trả lời.
Hắn ta vẫn đang ngồi bất động, mắt mở lớn, nhìn chằm chằm ra phía trước, môi mấp máy như bị nghẹn lại.
“Cô cố nhịn đi, xe còn hơn nửa tiếng nữa là đến trạm dừng nghỉ rồi!
” Tài xế xe là một gã đàn Ông mang sẹo má, nước da hơi ngăm, lúc này không kiên nhẫn nói.
Lão Hoa Kỳ đáp lại ngay một cách ngắn gọn đanh thép:
Lúc này, một lão giả người Hoa Kỳ đầu hói ngồi phía cuối bàn gật đầu, ánh mắt trầm đục:
“Chúng ta đang đối mặt với một thứ chưa từng tồn tại trong mọi mô hình vật lý.
Và vấn đề là.
nó có thể đang nhìn lại chúng ta.
” Hắn nhìn lại ra ngoài.
Lần này càng rõ ràng hơn.
Sau khi kết thúc sự cố “điộng đ-ất” tình cảnh trong xe cũng tiến vào một loại trạng thái vi diệu, không còn tiếng hỗn loạn hô hào, nhưng cũng không hề vơi bót căng.
thẳng mà rì rầm bàn tán nhau.
Đối thoại của hai nữ sinh mặc dù bởi vì hoảng sợ mà giảm thấp tiếng nói, nhưng vẫn đủ rơi vào tai Nguyễn Minh Hoàng.
Một giọng khác chen vào:
“Mù khí.
à không, tôi nên gọi là sương mù đi,” một nhà nghiên cứu Pháp ngay lập tức chen vào, “nhưng nó không phản xạ đúng với sóng radar, không phân tán bởi nhiệt, cũng không.
bị gió đẩy.
Nó đang bao trùm những vùng dân cư có mật độ trung bình.
” Một vị tướng châu Âu bật đứng dậy khỏi ghế.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập