Chương 5:
Người hoang dã?
Nửa miếng thịt còn lại cầm trên tay mang cảm giác nhẽo nhào, đầy dầu vị, Nguyễn Minh Hoàng thì cố nuốt lấy nửa miếng khác một cách nhanh chóng.
Miệng hắn vẫn đang điên cuồng nhai, như nhai một tảng cao su thô ráp, càng ăn càng thấy khó nuốt, mùi vị không giống bất cứ thứ gì hắn từng ăn qua.
Hắn cố nuốt xuống miếng bã thịt trong khoang miệng, ngay lập tức, mùi vị ngai ngái tanh hôi như thể nội tạng từ thịt cóc c-hết thối ựa lên, xộc thẳng vào khoang mũi.
Trong khoảnh khắc, hắn chợt nhớ đến xúc tu khổng lồ kia, cái đống sần sùi nhớp nháp đã quật nát chiếc xe khách khiến hắn b:
ất tỉnh.
Ngay tức thì, dạ dày quặn lên khiến hắn nôn khan một tràng dài, nhưng không hề có thứ gì thoát ra ngoài, chỉ có dịch vị đắng nghét ứa lên họng.
trong khay chỉ còn miếng củ màu xanh nhạt.
Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy trong họng.
lẫn mũi mình đều tràn ngập khắp dịch vị kinh khủng kia, nên ngay khi miếng củ màu xanh nhạt như một thứ rau xanh đặt trên khay đập lại vào mắt hắn, hắn nhanh trí với lấy, nhét thẳng cả miếng vào miệng mình.
Mùi vị “rau xanh” có chút đắng lập tức lan ra, hắn nhăn mặt lại rồi cố nuốt xuống để che lấp đi mùi vị của miếng thịt kinh khủng kia.
Qeel!
Vị đắng chát như nước tẩy sơn ựa lên miệng khiến Nguyễn Minh Hoàng lập tức nôn ra lần nữa, lần này ra một vài mảnh bã “rau xanh”.
Nguyễn Minh Hoàng cứ như vậy giữ người cúi xuống, miệng thè lưỡi ra hết cõ như muốn trút hết tất cả dịch thể trong dạ dày mình ra bên ngoài, nhưng nửa phút sau, dạ dày hắn lại bắt đầu co bóp dữ dội hơn.
"Khốn kiếp.
cái quái gì thế này.
"
Nguyễn Minh Hoàng ôm bụng, nghiêng người ngã lăn xuống giường.
Toàn thân run lên từng đọt, cơ bụng co cứng như thể có luồng điện chạy qua.
Một tia nóng rát chạy dọc từ bụng lên trán, rồi lan tỏa khắp ngực, cổ, cùng hai bên thái dương.
Mạch máu ở trán hắn bắt đầu nổi gân tím lên từng đường rõ rệt.
“Con mẹ nó mình ăn phải thuốc độc à!
?
”
Con đau dữ đội khiến hắn.
gào lên từng tiếng khàn đục, đấm mạnh tay vào bức tường dày đặc kim loại, rồi lại ôm đầu lăn lộn.
Mỗi một lần thở, từng thớ thịt trong người như rút căng, như thể có luồng khí nóng từ trong xương cốt muốn bộc phát ra ngoài.
Cả người dậm mạnh chân xuống nền, tay cứ đấm mạnh vào cửa sắt một cách tàn nhẫn.
Cảm giác đau nhức từ xương tay truyền đến, máu đỏ đần chảy ra khiến Nguyễn Minh Hoàng lấy lại ý thức trong đầu.
Nhưng sự điên cuồng như đang kiểm soát hắn, khiến hắn vồ lấy cả chiếc bàn gỗ cũ nát mà đập vào tấm cửa sắt liên tục, chiếc bàn vốn đã mục lúc này bắn ra từng mảnh vụn gỗ, âm thanh gỗ v:
a chạm kim loại không ngừng kêu lên.
Nguyễn Minh Hoàng không biết mình đã vật vã bao lâu.
Cả đầu óc dại ra, chỉ có nỗi điên cuồng, vô định, xen lẫn sợ hãi, hắn chưa bao giờ khát vọng muốn đập nát cả cái thế giới xung quanh mình như lúc này.
Thời gian từng phút dằn vặt trôi qua như trải qua hàng giờ đồng hồ khiến Nguyễn Minh Hoàng thở dốc, cả cơ thể mất hết sức lực mà nằm trong góc phòng đầy bụi bặm.
Cơn co giật dần dần thưa đi, ngực cũng bớt căng cứng, nhưng cơ thể hắn vẫn còn cảm giác đau âm Ì.
Lần đầu tiên trong đời hắn trải qua thứ cảm giác điên cuồng đến mất khống chế như vậy, đến nỗi hắn còn tưởng rằng mình sắp được gặp bà nội rồi.
Đầu óc dần trở lại không gian yên tĩnh, lúc này đèn vàng trong phòng đột nhiên chợp chờn sáng tối vài cái, sau đó Nguyễn Minh Hoàng chợt nghe được tiếng điện tử rè rè.
“Người hoang dã số 07 đã thành công vượt qua kiểm tra, an toàn.
Giải trừ trạng thái cô lập giá:
m sát.
” Một giọng nói khô khốc dường như được phát ra từ thiết bị phát thanh vô hình trong phòng, không xác định được hướng phát, cũng không có nhạc nền hay cảm xúc, ngược lại còn giống âm thanh điện tử máy móc.
Nguyễn Minh Hoàng ngẩng đầu lên từ góc sàn lạnh, mồ hôi ướt đẫm tóc và áo.
Thì ra mình đã đoán đúng!
Cùng lúc, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên.
Lần này không phải ô nhỏ dưới cửa, mà là cả cánh cửa sắt nặng nề bắt đầu được kéo ra, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào như một nhát chém lạlẫm.
Nguyễn Minh Hoàng hồi hộp thót tim, trái tìm nhỏ bé của hắn cũng đập nhanh hơn vài nhịp quay ra phía cửa nhìn chằm chằm.
Đập vào mắt hắn đầu tiên là một đôi giày cao su đặc chế, bóng người kéo dài về phía sau cửa một cách lớn lao khiến hắn hắn nuốt nước bọt một cái, ngẩng mặt lên nhìn.
Đập vào mắthắn không phải cảnh sát hay công an, càng không phải một thành viên trong tổ chức khủng bố nào đó, mà giống một tên lính đặc nhiệm hay một người lính cứu h:
ỏa gì đó thì đúng hơn.
Cả cơ thể cường tráng to lớn đến hơn hai mét của người này đang mặc một bộ đồ kín mít màu trắng xám, phần đầu còn được bao bọc không “góc c-hết” một chiếc mặt nạ phòng độc, có hai ống cắm chéo xuống phía ngực.
Trước ngược người này cũng in kèm theo kí tự X07, càng tạo lên một loại cảm giác hư ảo cho Nguyễn Minh Hoàng.
Nhưng người này vừa mở cửa ra thì cứ đứng đờ ra trước cửa, khuôn mặt không có bất kỳ biểu cảm, cả người cũng hoàn toàn không có một chút nhúc nhích.
Nguyễn Minh Hoàng còn chưa kịp há miệng mở lời, âm thanh điện tử như được lập trình đã tiếp tục kêu lên.
“Yêu cầu đưa Người hoang dã số 07 về tầng 2, phòng trao đổi 01.
” Âm thanh không mang theo cảm xúc vang vọng cả căn phòng, cùng lúc đánh thức người đứng trước cửa.
Hắn ta ngay lập tức đi vào phòng như một con robot, một cánh tay đưa ra về phía Nguyễn Minh Hoàng, cơ bắp lực lưỡng dễ thấy dù đã ẩn trong lớp áo vải xám đặc thù kín mít kia, khiến hắn giật mình lùi người lại trong vô lực.
“Các.
các anh rốt cuộc là ai?
Không cho hắn lấy một chút cơ hội phản ứng hay bắt chuyện gì, cảm giác cứng rắn của bàn tay gã này như một cái kìm sắt đã nhanh chóng bắt lấy một tay gần nhất của Nguyễn Minh Hoàng, kéo hắn lên rồi vòng qua tay quặp lại sát người, hướng ra phía ngoài cửa một cách máy móc.
“Này khoan đã, tôi sẽ không làm gì cả, hãy để tôi tự đi!
Nguyễn Minh Hoàng gấp gáp nói, nhưng gã to con này không hề để ý đến hắn, hoặc là nói giống như một kẻ bị điếc bẩm sinh, cứ kéo lấy hắn lê về Phía ngoài cửa.
Co thể yếu đuối vốn đã mất hết năng lực hành động từ đợt cuồng loạn vừa rồi đã khiến Nguyễn Minh Hoàng gắng chịu đựng mà lết theo gã này, không thể cọ cựa phần tay từ cánh tay “sắt” bên người dù chỉ một chút.
Sau khi ra cửa hắn có nhìn lại cánh cửa phòng mình, trên cánh cửa dày này có khắc dòng kí tự X07 tương tự như trước ngực gã vô cảm này.
Hắn còn đang định mở lời thì đập vào mắt là một hàng dài những gã “lính cứu h:
ỏa” to con khác, đứng ngay trước từng lớp cửa kim loại dày đặc kia.
Chẳng lẽ đây là một căn cứ b:
ắt cóc người của tổ chức khủng bố lớn nào sao?
Tim đập nhanh thêm vài phần do sợ hãi thị giác mang lại, Nguyễn Minh Hoàng cẩn trọng đuổi kịp bước chân của gã X07 đang kéo lấy mình, tránh cho việc bị kẻ này kéo hắn như kéo một “xác chết.
Tiếp tục dọc theo một hành lang dài, cẩn trọng từng bước đi qua những gã canh giữ cửa này, mắt hắn lại liếc nhìn xung quanh một cách kỹ lưỡng.
Phía trên mặt trần ẩm thấp của hành lang này vẫn là những cây bóng đèn vàng yếu ớt, cùng sàn kim loại ẩm ướt.
Ngoại trừ căn phòng X07, còn có những cánh cửa kim loại dày đặc khác nối tiếp dãy hành lang như một buồng giam vô tận đầy lạnh lẽo.
Sự quan sát đầy thận trọng này còn khiến hắn nhận ra một điều kỳ lạ, tất cả những kẻ đang đứng trong hành lang này đều mang một trạng thái vô cảm mà đứng, tựa hồ như mất đi ý thức.
Đặc biệt là, xuyên qua lớp mặt lạ kín mít hắn nhận ra khuôn mặt những kẻ này lại đều giống nhau đến một cách lạ lùng.
Phân tích cùng suy đoán nhanh chóng lập rổi lại phá trong đầu, vẫn không thể trợ giúp hắn ngừng lại bước chân.
Phía cuối hành lang có hai ngã rẽ, lúc này tên “X07” ngay lập tức kéo hắn về Phía thang máy trong ngã rẽ bên tay trái.
Nhìn lướt qua phía đối diện trước khi cửa thang máy đóng lại, một khung sắt dày cao hơn b:
mét che chắn trong bóng tối, sừng sững ở ngã rẽ phía bên phải mà đập vào mắt khiến Nguyễn Minh Hoàng vô thức lùi về sau lưng gã X07 này.
Cửa thang máy rất nhanh đóng lại, X07 thao tác tay liền mạch vào số 02 trên bảng nút, một mảng tia điện tử màu đỏ liền chiếu đến từ nút này, quét qua ngón tay mà gã này đang bấm, sau đó thang máy dần khởi động lên phía trên, màu xanh bắt đầu chuyển lên từ nút số 04.
Ngẩng đầu nhìn gã X07, Nguyễn Minh Hoàng cố gắng hạ chậm lại nhịp tim để bình tĩnh đầu não.
Mình đang ở tầng 4 sao?
Nếu đi lên là tầng 2, lại theo như logic của người bình thường, như vậy chẳng phải đây chín!
là một căn cứ ngầm trong lòng đất?
Nếu như mình đoán không sai, có lẽ những người trên xe cũng bị giam giữ giống như mình, bị “giá-m s-át” bởi tổ chức này, đằng sau những cánh cửa thép dày đặc kia.
Nghĩ về âm thanh điện tử trong căn “tù giam” vừa tỔi, Nguyễn Minh Hoàng mới chợt nhớ ra, kẻ truyền âm đến hắn lại gọi hắn là “Người hoang đã”.
Nếu là Người hoang đã, chẳng lẽ đây không phải tổ chức khủng bố, mà là một tổ chức mê tí dị đoan, hoặc cũng có thể.
là một dạng tổ chức đến từ thế giới khác giống mình?
Dù sao thì, chỉ có những kẻ c:
ách Ly khỏi xã hội hiện đại rất lâu, mới có thể coi người bên ngoài là những “kẻ hoang dã” chỉ là nhìn đống căn cứ đặc thù như này, hoàn toàn không.
thế coi là như vậy!
Cuối cùng, rốt cuộc mình sẽ gặp kẻ nào?
Dù sao, hắn ta cũng đã xác nhận mình là một người an toàn mà?
!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập