Chương 6: Thế giới này rồi sẽ đến lúc tàn diệt!

Chương 6:

Thế giới này rồi sẽ đến lúc tàn diệt!

Đinh!

Thang máy đưa lên vừa khởi động không lâu đã vang lên âm báo mà ngừng lại.

Cửa thang máy được mở ra, trước mắt Nguyễn Minh Hoàng không còn là ánh vàng yếu ót, mà là một trung tâm những ngã rẽ hành lang dài rộng rãi.

Những dải đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo gắn trên đãy trần cao, chiếu xuống hành lang dài này hiển lộ bức tường kim loại xám sạch sẽ, lại vắng ngắt không một bóng người canh gác nào.

Âm thanh ở đây như thể không hề tồn tại, đến nỗi hắn còn nghe được tiếng tim mình đập, yên tĩnh một cách đáng sợ.

Không chần chừ, người “lính cứu h-ỏa” số hiệu X07 này tiếp tục đưa hắn đi xuyên qua hành lang, thông qua từng lớp cửa kim loại trải đều hai bên hành lang theo một dạng kí hiệu đặc biệt.

Nguyễn Minh Hoàng lúc này cũng chỉ có thể nghe theo số “trời” nhanh chóng lại cẩn trọng quan sát mà đi theo bước chân gã ta.

9au khi bước vào một hành lang ngã rẽ, cuối cùng đi đến một cánh cửa lớn có vẽ lên kí hiệu nhỏ mô phỏng một nhóm người ngồi quanh chiếc bàr tròn elip, tựa hồ là phòng trao đổi mà âm thanh điện tử trước đó từng nhắc đến.

Cửa vừa được hé ra thì một vài tiếng bước chân gấp gáp vang lên lẻ tẻ truyền đến tai Nguyễn Minh Hoàng.

Chủ nhân tiếng bước chân này đến từ những người đang đi lại gấp rú trong hành lang nhỏ của

"phòng".

Những người này cũng không mang vẻ vô cảm giống như X07, ngoài ra còn vận trên mình những đồng phục xám, không đeo thứ mặt nạ kín nào.

Khihắn tiếp tục bị X07 kéo đi một mạch vào đến cửa phòng trao đổi số 01, cũng không hề có một chút lời qua lại nào từ đám người này, chỉ có một vài ánh nhìn liếc qua ngay sau khi hắn bước vào phòng.

Sau khi cửa phòng được đóng kín, lúc này ngồi trước mặt hắn là một thanh niên tóc đen, dáng vẻ trí thức hao hao nét người Đông Nam Á, trên mặt cũng không có vẻ vô cảm giống gí X07 sau lưng, mà mang theo một nét nặng nề lại có chút hiếu kỳ, đang chăm chú nhìn lấy hắn.

“Hiện tại, tôi vẫn chưa biết nên giải thích với anh như thế nào, người hoang dã.

“Có vẻ các anh đến từ một thế giới “sống” vốn đang tràn đầy vẻ đẹp của sinh lực.

"Nhưng bây giờ, hãy nói ra những nghi vấn của mình đi, người hoang dã.

"

Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền định mở miệng, nhưng chưa kịp định hình thì âm thanh trẻ trung mang chút trầm trọng này tiếp tục vang lên, “Ngồi trước đi đã, anh bạn, tôi sẽ không làm gì anh.

” Nói rồi, hắn vừa chỉ tay về phía ghế đối diện, cũng là làm bằng vật liệu kim loại như chiếc bàn giữa phòng này.

Dưới bóng đèn vàng đã hạ thấp độ sáng, bóng dáng.

Nguyễn Minh Hoàng kéo dài về phía tấm cửa sau lưng, hắn vừa thận trọng ngồi xuống ghế, vừa tổ chức lại ngôn ngữ, hoang mang thốt ra nghi vấn từ lâu trong lòng của mình:

“Rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra vậy!

!

“Bọn anh rồi cuộc là ai, đây là cái chỗ nào, còn có những người đi cùng tôi trên xe nữa, họ đều đã đi đâu rồi?

?

GGã thanh niên này dùng lấy đôi mắt thăm dò, trực diện nhìn Nguyễn Minh Hoàng, “Điểu thứ nhất à, đầu tiên anh có thể gọi tôi là là Hữu Kỳ, một nhà khoa học đến từ thế giới khác, cũng là chủ nhân của căn cứ nghiên cứu tránh nạn dưới lòng đất này, Cơ Sở Dự Trữ – Cánh Chim Alpha.

"Chúng tôi cũng không phải tổ chức brắt cóc hay gì, chỉ là một tổ chức nhỏ, nghiên cứu, tránh nạn mà thôi.

"

“Chuyện thứ hai, anh đang ở trong căn cứ ngầm của chúng tôi một cách an toàn, nhưng không phải là ở thế giới của các anh, mà là ở ranh giới kỳ dị giữa thế giới này với thế giới củ:

anh.

” Hữu Kỳ nghiêm túc nói liền mạch nhanh chóng:

“Những người hoang đã còn lại thì vẫn đang giam giữ trong khu cách 1y, bởi vì chúng tôi chưa thể xác nhận được bọn hắn có an toàn hay không.

” Kiểm chế sợ hãi hoang mang đang dần run rẩy trong lòng, Nguyễn Minh Hoàng lắp bắp nói:

“Hả, khoan, khoan đã!

“Tôi không hiểu những điều anh đang nói là gì, tôi chỉ muốn biết tình huống hiện tại của tôi bây giờ rốt cuộc là như nào?

?

“Tôi có nên nói rằng, anh đang được bọn tôi cứu khỏi không chỉ một con quái vật cấp thấp mà anh đã chạm mặt, mà còn được vớt ra khỏi cái mặt đất c-hết chóc ấy không?

!

” Hữu Kỳ kiên nhẫn trả lời, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Nguyễn Minh Hoàng, thở dài một cái.

“Thế giới của anh, có lẽ hiện tại vẫn là một thế:

giới tràn ngập ánh mặt trời, tràn ngập trong hạnh phúc tiếng cười.

“Bây.

bây giờ tôi không.

biết rõ chuyện gì đang xảy ra với mình, càng không biết phải làm gì tôi.

tôi muốn trở lại nơi bọn anh từng cứu tôi có được không?

!

“Tôi muốn trở lại thế giới của tôi, nếu như đây là một thế giới khác theo lời anh nói, có được không?

!

” Nguyễn Minh Hoàng hơi khó thở mà hít sâu vài cái, hắn cảm thấy khó hiểu, thấp thỏm kêu lên một cách đầy khẩn cầu.

Hữu Kỳ nghe xong thì đổi sắc, ánh mắt hắn cũng trầm lặng hắn lại, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

“Ngu xuẩn!

“Anh vẫn chưa hiểu gì sao?

Hắn tức giận đến bật cười nhẹ một cái mà nói.

“Ngay cả cái thế giới hiện tại của anh cũng đang gặp nguy hiểm chứ đừng nói đến cái mặt đất tàn dư phía trên đầu chúng ta!

“Nghe này!

” Hắn ta đứng đậy, chống hai tay lên bàn, ánh mắt như đinh đóng vào tròng mắt Nguyễn Minh Hoàng.

“Đám người hoang dã thế giới “sống” các anh, hiện tại chỉ là những con kiến hôi bất lực trong cái tận thế này mà thôi!

“Việc lên trên mặt đất, chỉ là để cống hiến thêm thịt muỗi cho những con quái vật ngoài kia, càng đừng mơ tưởng đến việc trở về thế giới bọn anh, dù sao thế giới ấy cũng sắp trở thành một phần xác thịt của cái nơi c-hết chóc đầy quỷ quái này rồi!

Hắn nói nhanh một cách mất bình tĩnh.

Bóng dáng của hắn kéo dài về phía sau như một bóng ma tràn đầy âm tình bất định, hai con mắt lạnh lẽo nhìn lấy Nguyễn Minh Hoàng từ phía trên chứa đầy vị đạo thượng vị giả.

“Hiện tại anh không có quyền hỏi tôi bất cứ điều gì.

“Không có tư cách yêu cầu bất cứ điểu gì.

“Tôi cho anh một phần đáp án, một phần cơ hội sống sót trong cái căn cứ nhỏ bé này, chính là tự do lớn nhất mà anh có thể nhận lấy rồi!

“Anh không hiểu anh là ai, càng không hiểu chúng tôi là gì.

Thế giới bọn anh, hoặc là nói cái thế giới này, đã không còn là cái nơi tốt đẹp mà những kẻ bọn anh từng xây dựng, hướng, đến trước đó nữa rồi!

“Thế giới này, tất cả, rồi sẽ đến lúc tàn diệt mà thôi!

” Căn phòng lạnh đi thêm mấy phần, Nguyễn Minh Hoàng nhìn ra được sắc mặt gã Hữu Kỳ này đang dần thất thường, trở nên kích động, liền nhẹ giọng, rụt rè nói:

“Vậy, vậy ý anh là tận thế đang đến không chỉ với thế giới của tôi mà trước đó còn từng xảy ra với thế giới các anh sao?

“Và thế giới của tôi, cũng đang đi hướng diệt vong như thế giới các anh?

Nguyễn Minh Hoàng gượng lên gương mặt nặng nề nhìn lấy Hữu Kỳ.

Đầu óc cảm thấy mơ man về mọi thứ, mọi việc.

Tất cả đều đang xảy ra với hắn, theo một cách đồn dập mà hắn hoàn toàn chỉ có thể bất lực đón nhận lấy.

“Thôi được rồi,” Giọng nói của Hữu Kỳ lại vang lên bên tai hắn, nhưng lần này đã dần bình tĩnh lại, chậm rãi kêu lên.

“Có lẽ tôi cũng hơi gấp gáp khi tiết lộ những thông tin không có đầu đuôi thế này.

” Hữu Kỳ thở ra một hơi, ngả người tựa vào lưng ghế, tay bóp trán như thể đang cố nén một đoạn ký ức nào đó mãnh liệt trổi lên.

“Tôi sẽ giải thích cơ bản cho anh, một cách dễ hiểu từ góc nhìn của tôi.

” Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền tập trung vào miệng lưỡi hắn ta, như thể muốn ghi nhớ mọi chi tiết mà hắn ta sắp nói.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập