Chương 10: Tỏ tình

Chương 10:

Tỏ tình – Đúng thế!

Thanh oi.

Trước câu hỏi này, Thiện hơi im lặng ánh mắt xa xăm nhìn vào mặt nước phẳng lặng, nói:

Hóng drama từ nãy giờ, cô Linh biết rằng đã đến lúc bản thân lên tiếng, nên nói:

Nếu Thanh xin hỏi bình thường, thì có lẽ Thiện đã tránh ra cho hắn làm chính sự.

Tuy nhiên trong vạn khả năng, thằng này lại giở thói lưu manh, điều này khiến cho Thiện cũng khá gai gai cái con mắt.

– Mình không tin.

Mình không tin.

Vì sao ư?

Tương lai bản thân là tỷ phú và tiếp xúc nhiều với chính trị, hôn sự của bản thân đ không còn nằm trong lòng bàn tay của mình nữa rồi.

– Có thể cho Ngọc biết, người con gái may mắn đó là ai có được không?

Cả lớp há hốc mồm trước câu hỏi này.

Trước những từ như chém đinh chặt sắt này, Thiện thở dài và nói:

Mới vừa nãy hắn hỏi thì Ngọc nói không, vậy mà giờ đây nhỏ lại nói có.

Ý gì đây?

Thiện nhíu mày một cái.

Thấy chúng bạn cười, Thiện biết rằng họ đang nghĩ mình nói giỡn.

– Mộng?

Cậu đang nói gì thế Thiện?

Ngọc tỏ vẻ bối rối.

Ngọc lau đi những giọt lệ đang lăn dài và mim cười nói:

Tới nước này, Thanh mới thu hồi ánh mắt tóe lửa lại và quay về chỗ ngồi.

Thiện cũng đã hiểu vì sao thằng này lại có ác cảm với hắn.

– Mình sẽ không từ bỏ cậu, cho đến khi cậu thật sự có người yêu.

Nghe vậy, ánh mắt của Thanh khẽ liếc sang Thiện, miệng nói:

– Ngọc cần gì phải đợi Thiện như thể?

Không một chút do dự, Ngọc vòng tay qua cổ của Thiện và kéo đầu của hắn tiến sát lại.

Thấy bầu không khí căng thẳng này, cô Linh liền cheng ngang nói:

– Vậy khi nào Thiện tỏ tình cậu ta?

Ngọc chủ động nắm lấy tay của hắn và nói tiếp:

– Cậu?

– Vì cậu là chân ái của cuộc đời mình.

– Thiện nói đúng đó Thanh.

Em làm gì mà giàu nhanh thế?

Chia sẻ cho cô và các bạn một xíu được không nè.

– Có!

Định mệnh đã cho mình gặp cậu.

Thiện!

– Cỡ mày không theo tao nổi đâu.

– Vì sao tui phải nói cho cậu biết?

– Mình chấp nhận đợi.

Cho dù là cả đời này, mình không hối hận.

– Woal – Xin lỗi Ngọc!

Nhưng trong lòng của mình đã có người con gái khác.

Không muốn che giấu Ngọc, Thiện nói luôn:

Thiện đang lâng lâng thì bị câu nói này của Ngọc làm cho đứng hình.

– Haizz!

Tất cả mọi thứ giống như một giấc mộng vậy.

Ngọc lạnh lùng nói:

Haizz!

Kiểu gì cũng làm cho Ngọc đau khổ.

Như vậy chẳng thà khiến cậu ấy đau từ lúc này.

Có đúng không?

– Có nghĩa là Thiện chỉ đang crush thầm người ta có đúng không?

Dường như bắt được tia hy vọng nào đó, Ngọc vội lau nước mắt và nói:

Lời của hắn vừa dứt, mắt ngọc hoe đỏ, giọng nói sụt sịt của Ngọc vang lên:

Thanh nghe những từ này không khác gì sấm bên tài.

Còn Thiện thì hơi bất ngờ.

Sau khi đi café, cả lớp mua gà mua vịt làm một bữa tiệc ở nhà thằng Thắng.

Tiệc tùng xong, cả lớp lại kéo nhau đi hát karaoke.

– Ừm!

Thế cậu làm gì mà giàu thế?

Cho mình theo với có được không?

Thanh nghe Thiện nói thế thì tỏ vẻ khinh thường, cười khẩy nói:

– Cậu có tĩn rằng trong thế giới này còn có nhiều dòng thời gian khác đang chảy song song với chúng ta không?

Nói tới đây, Thanh quay sang nhìn Ngọc và hỏi:

– Ngọc đã thích thầm mình trong suốt những năm qua ư?

Bây giờ nghĩ lại, Thiện mới cảm thấy mọi thứ dần sáng tỏ.

Nghe Thiện vuốt mông ngựa, gương mặt của Thanh càng lộ nét khinh thường.

– Có gì thì cậu ïb riêng với Ngọc.

Ai lại làm công khai trong ngày vui vẻ này.

– Là Thiện có đúng không?

Do đó, nàng dường như được tiếp thêm động lực.

– Cút ra chỗ khác mày.

Trước câu hỏi này, Ngọc ngồi sát lại gần hắn và đáp:

Nghe vậy, Ngọc lại lần nữa nắm chặt lấy tay của Thiện và nói:

– Có lẽ là ngày mai, có lẽ là 1 tháng nữa, thậm chí có lẽ là cả đời này.

Cùng học tự nhiên với Thiện, nên Ngọc hiểu hết câu nói này.

Nghe không sót một chữ nào, Thiện không dám quay mặt lại đối diện với Ngọc.

Thậm chí có lúc, Ngọc đã đăng ký chung nguyện vọng với hắn.

Tuy nhiên vào phút cuối, hắt đã thay đổi mà không nói cho nàng biết.

Tuy nhiên ở kiếp này, sứ mệnh của bản thân đã khác.

Nếu đồng ý lời tỏ tình này, Thiện oe rằng trong tương lai phải nói lời chia tay với Ngọc.

Ngắm nhìn từng con xe chạy phăn phăn trên cầu, Thiện nhớ lại kiếp trước và nghĩ về kiếp này.

Khác với câu hỏi của Thiện lúc nãy, câu hỏi này đến từ một người ít chơi thân như Thanh khiến Ngọc nhanh chóng liên tưởng đến việc kia.

Trong tiếng nhạc sập sình cùng với tiếng bia cụng banh nóc đó, Thiện lặng lẽ rời đi và xuống dưới ghế đá ngồi.

Thật sự, hắn đã dư tiền mua một con lambogini như của thằng Thanh rồi.

Nhưng hiện tại chưa cần thiết để phô bày sự giàu có của bản thân.

Nghe Ngọc nói vậy, trái tìm của Thiên rung động mãnh liệt.

Không để Thiện lên tiếng, Ngọc đã đứng dậy và nhìn Thanh có cách đầy lạnh lùng, nói:

Suốt năm 12, dường như lúc nào Ngọc cũng kè kè bên cạnh hắn.

Chắc chắn, việc này khiến cho cu cậu ghen ăn tức ở rồi.

Hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, Thiện nói tiếp:

– Thanh không tin thì cũng phải tin.

– Đây là bí mật làm giàu của em.

Sao em có thể nói được.

– Mấy đứa dừng lại đi.

Đừng biến buổi họp lớp hôm nay thành một vỡ kịch đầy drama.

Thanh nhìn chằm chằm vào hai mắt của Ngọc và nói tiếp:

– Vậy cậu có tin vào định mệnh không, Ngọc?

Ngọc không hề biết những suy nghĩ trong Thiện, thấy cậu ấy im lặng, nàng chỉ nghĩ cậu ta đang cảm động trước những lời mà mình đã nói.

Nhớ lại kiếp trước, đúng là Ngọc giỏi khối xã hội hơn, nhưng không biết vì lý do gì lại chọn khối tự nhiên giống.

hắn.

Nghe chất giọng ngọt ngào này, Thiện quay sang nhìn Ngọc, cười nhẹ và nói:

– Thiện làm người yêu của Ngọc nhé?

Lộ ra vẻ hứng thú, Ngọc mim cười và nói:

– Cô giận rồi kia Thanh.

Cậu mà còn tiếp tục thì cô đi về đó.

Nghe cô nói vậy, mọi người mới bừng tỉnh và nói:

– Ngọc cần gì phải tự đưa bản thân vào thế khó như vậy?

Thanh lại lắc lắc đầu và nói:

– Kẻ đó là ai?

Ngọc lắc lắc đầu và nhìn chằm chằm hai mắt hắn, đáp:

Không chấp nhận được sự thật, Thanh hỏi:

Nhìn Thiện đang ngồi bên cạnh Ngọc, Thanh nắm lấy vai của Thiện và lay mạnh, nói:

Chiếc ghế đá được đặt ở bề kè nên gió mát liên tục thổi tới làm cho hắn lâng lâng.

– Cái gì?

– Cậu ấy tên là Ánh, từng học chung cấp 2 với mình.

Nếu ở kiếp trước khi bản thân nghe được những lời này, chắc có lẽ hắn đã đồng ý vội.

Trong đầu Thiện kiểu “?

?

hắn không hiểu kiểu gì.

Thấy thế, thằng Thanh càng lấn tới.

Hắn ta đứng đậy và bước tới chỗ của Ngọc.

– Cho mày mười đời nữa cũng chả mua được.

Với lại, nếu hắn không thể hoàn thành sứ mệnh mà hệ thống giao cho, thì cũng oe rằng thọ không quá 30 tuổi.

Ngọc đáp:

– Ngọc có người yêu chưa nè.

Trước lời tỏ tình này, Thiện hít sâu một hơi, sau đó quay đầu lại nhìn Ngọc và nói:

-Giờ chẳng lẽ lại show tổng tài sản của mình ra?

– Xin lỗi Thanh nhưng Ngọc đã có người yêu rổi.

Điều làm cho Thiện bất ngờ hơn lại là phản ứng của Ngọc.

Nàng im lặng.

– Mình thích cậu, Thiện à.

Kể từ khi Ngọc gặp Thiện, cả thế giới trong mình chỉ còn có mình cậu.

Cứ ngõ sẽ có một nụ hôn diễn ra, nhưng Thiện đã nhanh chóng tỉnh táo lại và đẩy Ngọc ra.

Thấy Thiện im lặng, Ngọc nắm chặt bàn tay của Thiện hơn.

– Đúng vậy!

– Thì ra cậu nghĩ về vấn đề này.

Theo mình thì có.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập