Chương 21: Gia sư dạy tiếng Nga

Chương 21:

Gia sư dạy tiếng Nga Linh chống cằm nhìn hắn và đáp:

Cô Linh vỗ bái “bép” vào vai của hắn và nói:

Thiện thở dài và đáp:

Bên kia liền đáp:

Còn đối với những kẻ bắt đáy và lạc quan thì tỏ ra cực kỳ vui mừng khi chứng kiến thị trường bật lên.

Đúng thế!

Hắn đã gom được 70% lượng hàng.

Vừa mở cái cổng ra, cả hai há hốc mồm nhìn nhau.

– Dạ lương tháng 7 triệu.

– Em không ngờ được rằng dù đã ra trường nhưng bản thân lại không thể thoát khỏi lòng bàn tay của cô.

– Nghe nói là thằng Thiện đánh lên đó.

Thiện ngạc nhiên nói:

Thầm gõ đầu mình một cái, Thiện chống chế:

– Trời!

Đừng tưởng bở!

Tui tỉnh lắm.

Dứ dứ nắm đấm nhìn Thiện, Linh đe dọa:

Kế hoạch tương lai của hắn còn tiếng Nga nữa.

Nên Thiện bắt đầu tham khảo tài liệu.

– Làm gì có ai cô.

Em vẫn độc thân một mình nè.

Nghe vậy, cô Linh sặc nước và phun ra.

Bị cô bắt bài, Thiện cũng không chối nữa nên đáp:

Thiện đáp:

Thiện cười cười và đùa giỡn nói:

Như nhớ gì đó, Thiện hỏi:

– Em không muốn làm khổ con gái người ta, cô à.

Linh cũng ngớ người, bất giác đôi gò má của nàng thoáng ửng đỏ.

– Bớt giỡn lại.

Người ta mới 27 thôi, còn trẻ lắm.

Còn 30% còn lại, hắn sẽ gom bằng cách đánh cổ phiếu lên.

Linh mím môi, nói:

Thiện xoa xoa tay và nói:

Cực chẳng đã, hắn phải lên group của địa phương để hỏi:

– Cô hiểu lầm rồi.

Em là trai thẳng cũng không vô sinh.

– Thôi!

Em giỡn đó.

Thiện đáp:

Nói kệ thì kệ vậy thui, chứ Thiện vẫn thường xuyên xem biểu đồ.

Nghe vậy, Thiện coi lại phòng một lượt xem thử cần dẹp dọn cái gì không, rồi sau đó mới ra mở cổng cho chị ta.

– Trời!

Đúng là lái chúa có khác.

Nói lên là lên.

Vốn dĩ Linh có chút lo sợ khi một thân một mình đến nhà người lạ, tuy nhiên khi thấy Thiện cảm giác lo sợ nhanh chóng tan biến.

– Em thuê gia sư dạy tiếng Nga có đúng không?

Thiện đáp:

Linh mỉm cười và nói:

Linh đáp:

– Thế bố mẹ em đâu?

Đã vào full 100% hàng, giờ đây bản thân có thể ngồi chơi xơi nước, mặc kệ phong ba bão táp ngoài kia.

– Trời!

Cao thế.

– Hừ!

Bộ lâu ngày không ăn cốc nên em nhớ mùi vị của nó sao?

– Sao lại làm khổ con nhà người ta nè.

– Ồ!

Chị cũng chỉ rảnh vào buổi tối.

Thế thì 357 em nhé?

– Dạ cô biết rồi còn hỏi em làm gì.

Và thế là hai cô trò chuyện vui vẻ.

– Em cần thuê gia sư dạy tiếng Nga (lương cao)

Ai tự tin thì liên hệ số điện thoại xxx.

Thấy thế nhiều kẻ bi quan bắt đầu bàn tán:

Vì Tiếng Nga khá khó nên hắn cần giáo viên hướng dẫn.

2 giờ sau, điện thoại của Thiện reo lên:

– Hồi quang phản chiếu!

Chắc chắn là hồi quang phản chiếu.

Mọi người thận trọng.

Vừa mới tạo đáy chưa được 2 phiên, thị trường lại lần nữa bật lên.

– Phải!

Giờ tín đồ của nó đông lắm.

Chỉ cần một lệnh của nó thôi cũng sang bằng giang sơn.

– Ừm!

Chị dạy tiếng Nga đây.

Cho chị hỏi lương tháng bao nhiêu em?

À!

Tuần dạy mấy buổi em nhỉ?

Linh cười to và nói:

– Em đùa đó.

Nước tinh khiết, không có động chạm gì đâu.

Nghe vậy, Thiện ngớ người nhìn cô.

– Em giàu như vậy chắc có nhiều người yêu và nhiều người theo đuổi lắm nhỉ?

– Em có bỏ gì trong đó không thế?

Thiện mỉm cười vì biết bên kia thất thố Dường như nghĩ gì đó, nàng nói tiếp:

– À ừ!

Có vẻ giống!

Haha!

– Dạ!

Vậy tối nay dạy luôn chị nhé.

– Sao không chịu kiếm ai nấu cơm cho em ăn?

– Không ý cô là em ở đây một mình, vậy thì ai nấu cơm cho em ăn?

– Dạ đúng rồi.

– Cô thích sự ăn ngay nói thật hơn.

– Khai mau!

Em bị vô sinh hay là bị bóng?

Sau khi gửi địa chỉ cho chị ta, Thiện bắt đầu chơi game.

Sau khi đọc xong những bình luận này, Thiện chỉ biết thở dài vì mọi người lại đặc biệt hiệu cho mình là “Lái Chúa”.

Vì mong muốn ra trường sớm, nên hắn đã đăng kí học hè cũng như đăng ký thêm nhiều môn học trong học kì chính.

Từ giờ đến cuối năm là quãng thời gian dài.

– Cô không tin.

Chứng minh đi?

Một cánh én không thể làm nên mùa xuân.

Cho nên, dù đã có sự tác động đến từ Thiện, nhưng thị trường sập thì vẫn cứ sập.

Nghe cô Linh hỏi vậy, Thiện thoáng ngừng bút, quay sang khẽ cười với cô một cái và đáp:

– Bla Bla!

Thiện đáp:

Thiện cười ha hả và nói:

– Hừ!

Dụ bố mày vào hàng chứ gì?

Còn khuya!

– Chị tới rồi á, em mở cửa cho chị.

Linh hỏi tiếp:

Nếu không có biến cố gì xảy ra, hắn sẽ chốt lời nhóm cổ phiếu này vào cuối năm nay.

Linh lại chống cằm nhìn hắn và nói:

– Bố mẹ em tức nhiên là ở nhà rồi.

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

– Alo ai vậy!

– Trời em mới bỏ thuốc xổ đó.

Về ngôn ngữ, vì được kỹ năng “học 1 hiểu 10” Thiện đã thông thạo tiếng Anh, tiếng Trung và tiếng Nhật.

Ki mô chi!

– Thiện!

Em là Thiên Tài Chứng Khoán hả?

– Thế giờ cô bắt em chứng minh kiểu gì?

Thiện đã nghe thanh âm này ở đâu rồi, giờ nghĩ lại hắn chả tài nào nhớ nổi, nên hỏi:

– Phải rồi!

Tự nhiên nói có “nỗi khổ riêng” làm bà gì cho cô Linh nghĩ tầm bậy.

– Em ăn ngoài tiệm cô à.

– Ồ!

Tiếng Trung và tiếng Nhật, họ còn phổ cập bằng chữ Latinh và có nhiều nguồn tham khảo nên học khá dễ.

Chứ tiếng Nga thì haizz.

– Tính ra năm nay cô cũng gần 30 rồi nhỉ?

Cô có chồng chưa?

– Coi chừng tui cho bài tập làm le lưỡi đó.

Thiện lại lần nữa ngớ người.

Thấy chai nước của Thiện, Linh nhìn hắn bằng nửa con mắt và nói:

Vì để thuận tiện cho việc livestream, Thiện đã mua một căn nhà ở thị trấn và sống một mình ở đó.

Không hắn hồi phục tinh thần, cô Linh liền chộp lấy chai nước và nói:

Linh ngạc nhiên.

Thiện thở dài nói:

Tối đến, điện thoại của Thiện lại lần nữa reo lên.

Thiện đáp:

– Đừng chối!

Hoàn cảnh gia đình của em, cô biết.

Một ngôi nhà sang trọng lại ở một vị trí tuyệt đẹp như thế này, đừng nói với cô đây là nhà thuê?

Thiện cười cười sau đó quay về vị trí cũ làm bài tập.

– Cô.

Ngồi ở bên cạnh, Linh khẽ nhìn vào chằm chằm gương mặt điển trai của Thiện.

Bất giác, trong ánh mắt của nàng hiện lên vẻ ngây dại.

– Muốn tui nấu cho ăn cũng được thui, xì tiền ra.

Linh như thật như đùa nói:

Thiện giả vờ như không thấy sau đó tiếp tục làm bài tập.

– Cô cũng không ngờ có ngày dạy lại học trò cũ.

– Bộ ăn miết không ngán ư?

Gặp cô thì chắc chấp nhận bỏ cuộc từ sớm.

Nghe vậy, cô Linh dập chân phồng mang trợn mắt nhìn hắn và tức giận đáp:

– Em có nỗi khổ riêng cô à.

Linh như nghĩ gì đó bèng bật cười:

– Thiện hả?

Dạy được nửa buổi, Thiện khát nước, cô Linh cũng khát nên hắn xuống lầu lấy nước lên.

Không sai!

Chị gia sư dạy tiếng Nga cho hắn chính là cô Linh, chủ nhiệm cũ.

– Hay là cô nấu cho em ăn nha?

Thiện vừa làm bài tập vừa lắc đầu đáp:

Thật ra mới nãy mở nắp chai, Linh cũng đã biết đây là chai nước mới tinh nên mới dứt khoát uống như vậy.

Nhưng cái thằng quỷ này cứ chọc cười, nên nàng mới sặc nước.

Cô Linh mỉm cười, sau đó bẻ tay răng rắc và nói:

Tính tới hiện tại, hắn đã hoàn thành được 70% tín chỉ.

Thiện cười ha hả và nói:

– Dạ Thiên tài chứng khoán gì cô?

Em không hiểu.

Đối với nhiều người, có lẽ đợt sập này là ác mộng, còn với Thiện thì đây là một thời điểm hoàn hảo để gom hàng.

– Alo em nghe!

– Em đùa thui!

– Em chỉ rảnh buổi tối, 1 tuần chị dạy được ba buổi không?

– Đúng rồi!

Cho hỏi ai vậy?

Thiện đáp:

– Cũng ngán chứ cô nhưng không có ai nấu cơm cho thì chịu thôi.

– Em.

– Người như em không đê tiện nổi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập