Chương 32:
Tỷ phú đi làm 2 Thiện nói thầm, sau đó gọi tiếp.
Hồi phục lại tinh thần, Thiện đang tính gọi điện cho khách thì thấy chị Nhã bước tới.
Ngành QTKD chính là biển.
Vì sao hắn lại cho rằng như vậy?
QTKD rất thích hợp cho việc học cao hơn để tìm hiểu chuyên sâu về kinh tế, cũng như là khởi nghiệp.
– Alo chị ơi.
Ngày mai nhớ dẫn bé lên nhen chị.
Chương trình sắp xếp hết chỗ ngồi cho mình rồi ạ.
– Chị cũng ráng nói với con bé rồi, nhưng nó quyết không đi.
Dứt lời, chị ta tắt máy ngang.
– Anh nghe em?
– Hic!
Mai thật sự không lên được hả chị?
– Mà tính ra ngành của mình rộng thiệt ha?
Bên mảng gì cũng có một xíu.
Giờ đi làm kế toán chắc cũng được luôn.
Lại một người nữa từ chối, nhưng hắn sẽ note lại khách này để tuần sau gọi lên tiếp.
Dứt lời, chị vỗ nhẹ vào vai của hắn vài cái, sau đó mới rời đi.
– Trời!
Chị bận sao không nói lại với em để em dặn chương trình.
Chị làm vậy là c·hết em rồi.
Lời vừa dứt, anh ta liền tắt máy.
Mấy sếp khác nghe vậy thì mỉm cười nói:
Không nản, Thiện tiếp tục gọi một khách khác.
Khẽ quay sang nhìn chị Nhã thì thấy chị ta nhìn lại và dơ cơ bắp “cố gắng và tự tin” lên.
Thiện nói:
Chị Nhã bước tới và nói:
Mặc dù ngành QTKD này rất tạp.
Nhưng sinh sống lại một kiếp này, Thiện vẫn quyết định chọn nó không chỉ vì đường đã đi rồi, mà còn vì giá trị thực sự mà nó đem lại.
Nghe vậy, chị Nhã cười hết sức vui vẻ, còn mấy đứa chưa có khách thì tối sầm mặt lại.
– Không được em ơi!
Bé nhà chị nó không chịu đi.
Chị khách đáp:
Thiện nhíu mày nghĩ:
Nghe vậy, Thiện á khẩu không biết nói gì cho phải.
Nhã đưa tay tới chạm nhẹ vào trán của hắn và nói:
Trăm sông đổ về một biển.
Thiện nghe thế thì nói tiếp:
Thiện cười cười đáp lại:
– Dạ em cảm ơn chị.
– Chị ơi.
Mai nhớ dẫn bé lên nhé chị.
Chương trình có nhiều bé tham gia lắm ạ.
– Cậu lại bắt chước chị Nhã rồi.
– Mấy vị trí này có chân có tay hết rồi á Thiện.
– Dạ!
– Dạ anh hiểu nhầm rồi.
Bên em không có l·ừa đ·ảo gì đâu anh.
Anh không tin thì có thể vào xem trang cá nhân của em, có rất nhiều bé đã tham gia chương trình và nhận được phần tiền này rồi đó ạ.
– Chị cũng nói rồi.
Nhưng nó không mê ảo thuật.
Mai chị bận rồi.
Mặc dù tuần Thiện đã gửi kết bạn zalo với rất nhiều khách hàng, nhưng lại không có một ai lên chương trình.
– Khách nói sao em?
Nhỏ Như bước tới và ngồi cạnh hắn.
– Em cũng không biết nữa chị à.
– Mình nản quá Thiện ơi.
Như bật cười và đáp:
Mình xin nghỉ một hôm cũng được mà anh.
Đây là chương trình có ích cho bé, từ đó mình có thể phát hiện được điểm yếu điểm mạnh của bé.
Thiện ngã người ra ghế và vuốt mặt mấy cái.
Thế mà hôm nay, anh lại bước tới gần Thiện và nói:
Chị Nhã mỉm cười:
– Tút!
Tút!
Cảm nhận từng đợt mát lạnh ở trên trán, Thiện cười nhẹ và đáp:
– Sao thế em?
Như bật cười khúc khích đáp:
Thiện thở dải và đáp:
Như nháy mắt ra hiệu.
Thiện im lặng vì biết chị Nhã đang nhìn về phía này.
– Đây là lời thoại mới, em thử xem?
Phần tiền này sẽ được hỗ trợ dưới dạng một bài demo test cho bé nhà mình nhé anh.
Khi anh dẫn bé tham gia chương trình, bé sẽ nhận được bài test này miễn phí ạ.
Lần này là một giọng nam cất lên.
Trong lòng của hắn thì nghĩ:
Thiện cố gắng mỉm cười và đáp:
– Chị ráng thiết phục bé nhé chị.
Mình lên đây là có lợi rất nhiều cho bé của chị ạ.
Nếu lỡ mất đợt này, em sợ không có đợt khác á chị.
– Không sao em!
Thua keo này ta bày keo khác.
Tuần này không có thì tuần sau nhất định sẽ được.
Vậy thì tuần này sẽ lên 10 khách chị nhé.
– Thế?
Anh có thấy họ tham gia, nhưng phần tiền đâu em?
Nhìn xem, hầu như ngành nào cũng đều có thể học được Thạc Sĩ QTKD.
Nói như vậy không có nghĩa QTKD là ổ khóa, chính xác hơn nó là một chìa khóa vạn năng.
– Cố lên!
Hồi xưa anh cũng như em vậy đó.
Gọi hoài mà chả ai lên.
– Mấy đứa trong lớp của mình đều làm sale hết ha?
Chị Nhã hỏi:
Chị khách liền đáp:
– Lần sau em cứ gọi và nói lên chương trình sẽ được phần quà 500k nhé.
Thiện hơi lộ vẻ suy nghĩ, nói:
Tới bữa thứ bảy, hôm nay là ngày chốt khách lên chương trình nên ai ai cũng vẻ mặt đăm chiêu.
Anh Đức quản lí của hắn cũng giống như kiếp trước.
Hầu như rất ít nói, ảnh chỉ lên và theo dõi động tĩnh của mọi người trong team.
Lâu lâu thì cười nói với đồng nghiệp.
– Gì nữa?
Thiệp đáp:
– Ừm!
Học QTKD mà Thiện.
Không làm sale thì chắc cạp đất ăn mất.
Hiện tại công ty chưa cho Thiện học qua sản phẩm, nên hắn không thể nào bung ra hết sức được.
Thiện đáp:
Hồi phục tinh thần, Thiện đáp:
Tiếp thu ý của chị Nhã, Thiện liền gọi cho một vị khách khác.
– Ngày mai anh nhớ dẫn bé nhà mình tham gia chương trình nhé?
– Khách nói con bé nằng nặc không chịu đi.
– Ồ!
Có thật không?
– Chị ơi!
Có khách đồng ý ngày mai dẫn bé tham gia chương trình rồi.
Chị tin em sẽ làm được.
– Dạ em cảm ơn anh.
Em sẽ cố gắng hết sức.
– Dạ thật!
Như thở dài và nói:
– Sao kiếp này bã quan tâm mình ghê thế nhỉ?
Haizz!
Đây chính là sức mạnh của vẻ bề ngoài ư?
– Chị thử nói lên đây có ảo thuật đồ á.
Thử xem bé chịu đi không?
Nghe vậy, Nhã bật cười và nói:
Có lẽ may mắn chưa đến với hắn trong tuần này.
Gọi cả buổi trời, khô cả cổ họng nhưng vẫn không một ai chịu lên chương trình.
Bé anh bận lịch học thêm rồi.
Mà không chỉ riêng Thiện, trong nửa tháng này team của chị Nhã có rất ít khách, hầu như bạn của hắn ai ai cũng trắng tay.
Kết quả hiện tại đã khởi sắc hơn rất rất nhiều so với kiếp trước.
Cho nên hắn chỉ hơi nản chứ cũng không thất vọng gì mấy.
Nghe thế, hai mắt của Thiện sáng lên.
Như gật gật đầu đáp:
Nhã mỉm cười và chìa cho hắn một tờ giấy và nói:
Thấy hắn có vẻ hơi buồn, chị Nhã bước tới và nói:
Chị Nhã bước tới hỏi:
Dứt lời, chị đi tới vị trí của các bạn khác.
– Quái!
Hôm trước gọi, ổng có nói bận lịch học đâu.
Chắc từ chối khéo đây mà.
– Cũng có thể xin làm nhân sự mà?
– Dạ em hiểu ạ.
Nhưng lên khi lên chương trình, bên em sẽ hỗ trợ cho mình phần tiền này lại ạ.
– Chị cố gắng dẫn bé lên nha chị.
Chương trình này hoàn toàn miễn phí và giúp ích cho mình rất nhiều ạ.
– Không nghỉ được em ơi!
Nghỉ một hôm là anh mất mấy trăm nghìn đó.
– Không thể thua cậu ấy được.
Mình phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Thiện liền đáp:
Bất chợt một tiếng hét vang lên phá tan bầu không khí ồn ào này.
– Cố lên em.
Đừng nản!
Anh tin, thành công sẽ mỉm cười với em.
– Đừng nản!
Hãy kỳ vọng thì mới có hi vọng.
– Thật không được em.
Có gì để dịp khác nhen.
Thiện dạ dạ sau đó bước ra ngoài hít không khí để giải tỏa stress.
– Thôi!
Chú lại l·ừa đ·ảo anh chứ gì.
Không không cho người ta tiền.
Thiện liền gọi cuốc đầu:
– Tuần này mấy khách em?
Tưởng tiền mặt.
Thôi!
Anh bận lắm không đi được.
Chẳng mấy chốc đã nửa tháng trôi qua.
Thấy thế ánh mắt của mọi người liền chuyển dời tới vị trí của Như.
Thấy chị Nhã không để ý, Như u buồn nói:
– Đừng buồn!
Chúng ta phải kỳ vọng thì mới có được hy vọng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập