Chương 33:
Vô đề – Vì sao bản thân càng né tránh thì lại càng có nhiều người con gái sa vào lưới tình của mình thế nhỉ?
– Thiện đi đâu mà bây giờ mới về.
Có biết mình lo cho cậu nhiều lắm không?
Những ngày tiếp theo, mọi việc vẫn diễn ra như thường.
Mọi người thì liên tục cụng bia bay nắp, còn Thiện thì ngồi niệm nam mô.
Hy vọng khi say, chị Nhã không làm gì đó quá đáng.
Đúng thế!
Thiện đã phá bỏ cái dớp không gọi được khách ở kiếp trước lẫn kiếp này.
Cho nên, hắn vui lắm.
– Đã cưới cách đây hơn 1 năm, vậy mà anh chị vẫn chưa có con?
Ảo thế ta.
Vì chưa có ai biết Thiện muốn chốt lời, nên trong phiên đầu tiên hắn ra hàng khá là nhiều.
Thiện cũng cảm thấy dễ chịu hon đôi phần.
Mặc bản thân đã rất cố gắng, nhưng có vẻ thần may mắn vẫn chưa mỉm cười với hắn.
Ngọc vừa thấy Thiện trở về nhà thì ngay lập tức òa vào lòng hắn và nói:
– Đây cũng là một bài học trong quá trình thực tập, cũng như tiếp khách.
Học cách dùng bữa với họ, học cách làm với họ.
Thiện giật mình và lắc đầu nói:
Trở về nhà với trạng thái nửa tỉnh nửa say.
Hắn lên mạng lướt lướt web.
Bị đẩy ra, Nhã tỏ vẻ giận dỗi nói:
– À quên mất chị chưa mở điều hòa.
Để chị bật.
– Ok Ngọc!
– Hãy tham lam khi người khác sợ hãi.
Đây chính là lúc gom hàng, anh em tránh ra, để tui ra hàng trước.
Nhìn từng khách hàng của mình ra về trong tươi cười, Thiện cũng thở một hơi dài như trút được gánh nặng.
Nhã thấy thế thì bật cười, nói:
– Nay Thiện dùng bữa với bạn rồi, Ngọc ăn trước đi nhé.
À mà có khi mình về muộn, cậu cũng đừng đợi.
Trang bị nội thất đầy đủ.
Thấy câu hỏi này, Thiện quyết định dối lòng:
– Nhậu ít thôi nhen Thiện.
Nếu về không được thì nhớ gọi cho mình nhé?
Ngày ngày hắn lên công ty đi làm, tối tối cùng với Ngọc đi vi vu khắp nơi.
Thiện cảm thấy nong nóng nên nói:
Hôm đó, anh Đức và Nhã cười rất tươi.
Nhìn bóng dáng mỹ miều của chị khuất sau nhà bếp, Thiện lắc đầu và cười một cái.
Cũng may, chị Nhã vẫn còn giữ tỉnh táo.
Thiện hơi đỏ mặt bèng quay sang hướng khác.
– Thôi!
Hôm nay về sớm, em qua nhà chị dùng bữa nhé, chị sẽ tiết lộ cho em vài tuyệt chiêu để chốt khách.
– Dạ vậy đi thôi chị.
– Lần khởi nghiệp này, mình dùng sản xuất xe để làm mũi nhọn t·ấn c·ông ư?
Không được!
Lộ ra nanh vuốt sớm quá, mình oe rằng bọn họ sẽ không để mình mọc đủ lông đủ cánh.
Bụng đang đói meo, nhưng hắn vẫn quyết định đợi chị Nhã vào ăn chung cho vui.
Thiện mỉm cười, cầm ly nước lên hớp một miếng và nói:
Nghe vậy, Nhã bật cười và đáp:
Đã lên kế hoạch, Thiện xin chị Nhã đi lên hội thảo để chuẩn bị một vài thứ.
Như nhớ gì đó, hắn vội vã bật biểu đồ nến lên và xem.
Nhìn cô gái bé nhỏ này, Thiện mỉm cười, vuốt ve mái tóc nàng và nói:
Chị Nhã đặt ly nước lọc trên bàn và nói:
Vừa gửi qua chưa bao lâu, nhỏ Ngọc liền phản hồi lại:
Thiện đọc sơ qua một lượt, thấy không có gì thú vị nữa nên lướt sang các mảng khác.
Giọng chị Nhã lại tiếp tục vang lên:
Rất nhanh chóng, bầu không khí trong phòng nhanh chóng được những luồng mát đi qua.
Thấy tấm ảnh cưới của anh chị, Thiện nhíu mày:
– Dạ thôi chị.
Em, Không cần thiết phải giấu, nên Thiện liền nói:
Hôm nay team của chị Nhã không có khách lên hội thảo nên ai nấy cũng đều nhoe răng cười.
Nhờ có mấy video phỏng vấn khách, Thiện đã có rất nhiều khách hàng lên tham dự chương trình.
– À em còn một kế hoạch nho nhỏ nữa nên không về được chị ơi.
– Phải phải!
– Haizz!
Đúng như hệ thống nói.
Mình đã tạm mất khả năng thấy trước tương lai.
Qua ngày hôm sau, cả thị trường bùng nổ, liên tục là các bài đăng được đưa lên:
Thiện lắc đầu, sau đó nở một nụ cười tự giễu.
– Chị ơi, sao em cảm thấy nong nóng trong người.
– Phải!
Phải!
Bước ra ngoài hít thở không khí trong lành, Thiện lắc đầu và nở một nụ cười tự mãn.
Ngọc ngẩng đầu lên và nói:
Thế là cả hai vào ăn uống trong vui vẻ.
Nghe vậy, Nhã mỉm cười và đáp:
Thiện lắc đầu và đáp:
– Móa thằng này lại chốt nữa.
Thị trường đã sập rồi, nay còn sập mạnh hơn.
– Em tính phỏng vấn các khách tham dự chương trình và quay video lại á chị.
Chị Nhã nghe thế thì lộ vẻ thích thú đáp:
Cả thị trường lại lần nữa náo nhiệt.
Không cần bận tâm, Thiện ngẩng đầu lên và bắt đầu nhìn ngó khắm căn phòng một lượt.
Chẳng mấy chốc, một tuần đã trôi qua.
– Em ngồi đợi chị xíu nhen, để chị nấu đồ ăn.
– Vậy thì phải làm sao ta?
Đúng rồi!
Mình sẽ khởi nghiệp bằng nền tảng truyện trước.
Còn xe cộ thì để sau.
Để ăn mừng, cả team quyết định đi nhậu.
Đợi tầm 15 phút, chị Nhã bắt đầu đem đồ ăn ra và dọn ra bàn.
Thiện đáp:
Trong lúc hắn đang ngẩn tò te nghe anh giám đốc luyên thuyên trên sân khấu, chị Nhã bước lại gần và vỗ vai hắn:
– Em mà không đi là chị chấm điểm em thấp trong đợt thực tập này đó.
Đi hơn 10 phút cuối cùng cả hai đã tới nhà của chị.
– Á À Hèn gì phiên hôm qua có vol cao thế.
Thì ra là thằng Thiện chốt lời.
– Cho Thiện xin lỗi nè.
Nhậu mệt quá nên mình nằm nhà của thằng bạn ngủ quên luôn.
– Nó xả chưa hết đâu, nay nó xả tiếp cho mà xem.
Nản ư?
Nản chứ!
Nói không nản là nói láo.
Tuy nhiên không giống với kiếp trước, lần nản này càng làm cho Thiện mạnh mẽ hơn.
– Ok Thiện!
Mà cậu dùng bữa với nam hay nữ?
– Em uống lọc tạm nhé, nhà chị không có nước ngọt.
Nghe tới đây, Thiện mới thở dài và đáp:
– Dạ!
– Không sao ạ.
À mà anh Đức đâu sao hồi tối giờ em không thấy ạ?
– Hức!
Em ác lắm.
Thấy có tin về khởi nghiệp, hắn vừa đọc vừa ngẫm nghĩ:
Xém xíu nữa Thiện quên mất rằng bản thân đang đầu tư.
Ngọc nhắn:
Mở cửa cho em về.
Vài giờ sau, Thiện mỉm cười sau đó đẩy chị ta ra và nói:
Không hắn nói dứt câu, chị Nhã liền chen ngang:
Vào ăn tối nè, mình có nấu bún đó.
Thiện ơi, em đừng có phá nát thị trường chứng khoán nữa có được không?
Đã một tháng trôi qua kể từ khi Thiện làm việc tại công ty bảo hiểm nhân thọ.
Mặc dù nói vậy, chị cũng đứng lên và mở cửa cho hắn.
– Ổng về quê anh tiệc rồi em.
Chị Nhã nở một nụ cười mãn nguyện, sau đó lắc lư cái eo rời đi.
– Em ăn trước đi nhé.
Chị đi tắm xíu.
Nghe vậy, chị Nhã mỉm cười và nói:
Và thế là cả hai dùng bữa và trao đổi công việc.
Thiện hơi lộ vẻ do dự vì chị Nhã nói đúng.
Ngẩng đầu sang phải, ập vào mắt của Thiện đó là một bóng dáng mỹ lệ đang khoác trên mình một bộ váy trắng.
– Có thể tiết lộ cho chị kế hoạch này được không nè?
Người lướt web chán chê, cuối cùng hắn cũng nghe tiếng xào xạc vang lên.
Không phải mọi người đều sợ l·ừa đ·ảo ư?
Vậy thì hắn phải làm cho mọi người tin tưởng rằng đây không phải là l·ừa đ·ảo.
– Sáng kiến hay đó em.
Nhưng chị nghĩ em nên phỏng vấn khách của team mình thì hơn, phỏng vấn khách của team khác rất phiền lại và còn khiến họ học theo em đó.
Thiện không quan tâm cho lắm, hắn vẫn đợi đợt khách của những team khác về.
Kế hoạch của hắn rất đơn giản, phỏng vấn khách và quay video lại để làm chứng.
Rút điện thoại ra, hắn nhắn tin cho Ngọc:
– Cứ tự nhiên đi em.
– Tất nhiên là nam rồi.
Mấy tên đồng nghiệp rủ nhau đi la cà á mà.
– Thiện!
Hôm nay team của mình không có khách.
Về thôi em.
Cho nên, hắn lục lại trí nhớ và bắt đầu chốt lời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập