Chương 5:
Xe đạp – Đây chính là cảm giác của người nổi tiếng ư?
Ba tuần sau.
Nhìn bọn họ, Thiện nghĩ:
Bầu không khí bỗng dưng trầm lắng lại và hòa tấu chung với từng âm điệu.
Bước vào phòng thi với tâm thế chuyện gì cũng có thể giải quyết, hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt và âm thầm đánh giá.
– 88 là đại phát, đại lộc.
Cậu cố tình đạt số điểm này có đúng không?
Nàng nhìn Thiện, rồi lại nhìn xuống bên đưới khán đài.
Nàng muốn biết ánh mắt của thằng nhóc đang nhìn ai?
Vì sao nó có thể hát ngọt ngào đến thế?
Tới hiện tại khi thấy Thiện hòa mình vào bài hát, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
-Áo trắng em bây giờ tan trường.
– Hai học sinh sẽ ngồi chung một bàn.
Có ba giám thị ở trong phòng, còn ở bên ngoài thì hai người đang liên tục đi lên đi xuống.
Đứng bên trên, tức nhiên Thiện không.
thể nghe được bên dưới đang bàn tán gì.
Tuy nhiên không cần nghĩ nhiều hắn cũng đoán được một hai.
Tuy nhiên nhờ các bạn cũ nhắc, nàng mới biết chàng hot boy này chính là Trần Văn Thiện, là bạn học chung thời cấp 2 với mình.
Khi biết Thiện muốn hát bài Xe Đạp, Linh cũng khá bất ngờ và hơi lo sợ, vì bài hát này đòi hỏi kỹ thuật luyến láy và lên cao rất nhiều.
– Nếu mình cố tình thì môn ngữ văn đã không điểm 8.
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc tới thứ 2, hôm nay là ngày trình diễn văn nghệ của lớp 12a1.
Ngay lập tức, hơn năm trăm cặp mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Thiện gật đầu một cái và nói:
Có một điều mà Thiện không ngờ, đó là nhà trường đã quay video lại và đăng lên trang fb.
– Có người xin fb của Thiện nè, cậu cho không?
– Người gì đâu vừa hát hay lại vừa đẹp trai.
Đang trong lúc Thiện thất thố không biết nên trả lời cho ai trước thì cô Linh bước vào.
– Dường như nắng đã làm má em thêm hồng.
– Trời ơi trước giờ cứ thấy cậu im im, không ngờ cậu lại sở hữu giọng hát hay đến vậy.
Mọi việc vẫn tiếp diễn giống như kiếp trước.
Chớp mắt đã tới ngày 25 tháng 6, ngày thi THPT Quốc Gia.
– Ừm!
Chắc là kiểu tóc 2 mái ý.
– Trời ơi!
Cậu đúng là thiên tài mà.
Mặc dù không phải thủ khoa, nhưng nhưng số điểm này đẹp quá.
Hát được nửa bài, khung cảnh yên lặng bên dưới lại lần nữa xôn xao:
Nói về kiểu tóc hai mái, thì Thiện biết khá nhiều kiểu.
– Trời ơi, sao đẹp trai thế?
– Ai nói vẻ bề ngoài không quan trọng?
Ai dám khẳng định rằng bản thân không mấy quan tâm vẻ bề ngoài?
– Phải chăng thằng nhóc đã biết yêu?
Thầm cảm ơn cô một câu, hắn nhanh chóng ngồi về vị trí của mình.
– Không biết hai mái trong ý nghĩ của Ngọc là kiểu biến tấu nào nhỉ?
Nghĩ tới Ngọc cũng thường xem phim Trung, nên khả năng rất cao kiểu tóc này giống như mấy hot boy Trung Quốc rồi.
-OKI!
– Tuy nhiên khi nhận thức đã đủ, họ sẽ hiểu vẻ bề ngoài quan trọng như thế nào.
Đó là phép lịch sự tối thiểu dành cho cái nhìn của người đối diện.
Trước cái nhìn chăm chú của Ngọc, Thiện lắc đầu và nói:
Không ngoài dự đoán của nhà trường, video này nhanh chóng viral và được chia sẻ rất nhiều.
– Lớp 12a1 có bạn này hả?
-Êai vậy bay?
– Thế cậu thích kiểu tóc nào, để trưa nay mình triển luôn cho nóng?
Với tư cách là người bạn tiếp xúc nhiều nhất với Thiện, Ngọc cũng cực kỳ bất ngờ trước màn trình diễn của hắn.
Nhờ Ngọc nhắc, Thiện mới nhó rằng đã lâu lắm rồi bản thân chưa đi hớt tóc.
Lúc này, Ngọc chỉ biết há hốc mồm nhìn chằm chằm vào hắn.
Bất giác, đôi gò má trắng của nàng chọt hiện lên từng áng mây hồng.
– Trộm nhìn em khẽ cười khiến anh thẹn thùng – Tui có quen mấy đứa 12al, để tui hỏi fb của cậu ấy xem.
Nếu là kiếp trước, hắn có chết cũng không dám bước lên một nơi nổi bật như thế này.
Quay trở về lớp học, mấy đứa con gái trong lớp ngay lập tức bao quay xung quanh hắn và nói:
Các câu hỏi trong đề thi được sắp xếp theo trình tự từ dễ tới khó, nên Thiện liền đảo mắt nhìn xuống các câu cuối cùng.
Thiện hớp một ngụm nước sau đó đưa điện thoại cho nhỏ nhìn.
Từng câu từng chữ từng giai điệu vang lên, Thiện đã cho cả khán đài đều ngơ ngơ ngác ngác đắm chìm trong khung cảnh thơ mộng.
– Cậu quay trở lại rồi ư?
Thiện!
Ánh mắt mở to của các thầy cô bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ hay hoàng của bản thân vào những năm cấp 3, nơi có những tà áo trắng tung bay.
– Cậu đủ điểm không?
Nàng ho nhẹ vài cái, đám đông ngay lập tức tản đi.
Thiện nghe thế cũng hơi bất ngờ trước sự thông minh của Ngọc.
Nếu là thằng Thiện ở kiếp trước thì chắc nó đã lao vào ăn thua đủ mới mình.
Nghe Thiện nói vậy, Ngọc lộ vẻ suy nghĩ, nói một cách ngập ngừng:
– Làn mây bay đã yêu tóc em.
– Ai cũng biết hát mà?
Chẳng qua là hát hay, hay là hát dở thui.
Hehe!
– Thiện cũng biết hát ư?
Sao trước giờ Ngọc không thấy?
Thậm chí các bạn ở trường khác cũng bắt đầu chia sẻ.
Lời vừa dứt, tiếng nhạc nổi lên.
Thiện hỏi.
Nhìn vào từng gương mặt đang ửng hồng kia, Thiện nghĩ một cách đầy bất lực:
Nghe câu hỏi này, Ngọc tươi cười đáp:
– Có đấy!
Bản thân đã từng nghĩ vậy.
Và cũng có rất nhiều người nghĩ như thế.
Hôm nay là ngày công bố điểm thi, nên Thiện đã rủ nhỏ Ngọc đi uống café.
Nếu đang học lớp 11 hoặc lớp 10, thì chắc có lẽ Thiện không thể nào để được kiểu tóc dài dạng đó.
Tuy nhiên vì đây là học kỳ cuối cùng, nhà trường và các thầy cô nhắm một mắt mở một mắt, cho nên hắn có thể để kiểu tóc này được.
Và không ngoài sở liệu, crush của Thiện đã nhìn thấy video này.
Mới đầu xem, nàng còn chưa nhận ra đó là ai.
Tới giờ ra chơi, Ngọc bước đến chỗ hắn và nói:
– Đủ nè!
Khối A00 của mình đạt tới 25 điểm.
Còn Thiện thì sao?
Từ sáng sớm, hàng trăm nghìn học sinh khối 12 đã nhanh chóng tụ trước các phòng thi.
Thiện cũng không ngoại lệ.
Linh, chủ nhiệm của 12a1.
Còn hiện tại, có vẻ bề ngoài đẹp trai làm Thế, nên cho dù có hơi run một xíu Thiện rất nhanh chóng đã lấy lại được bình tĩnh và nói:
– Không một kẽ hở cho việc grian lận.
Tuy nhiên mục tiêu của hắn không phải là lấy thủ khoa cho nên không cần vắt óc giải những câu hỏi này.
Sự tự tin ngày càng được dâng cao, giọng ca của hắn cũng càng ngày càng thánh thót.
Rất nhanh chóng, đề thi được phát xuống.
– Tóc của Thiện như dài như tổ qua rồi ý?
Đi hớt đê?
– Thật không ngờ, cậu ấy cũng tìm hiểu về ý nghĩa của các con số.
– Bla bla!
Nhìn vào ánh mắt đầy hứng thú của Ngọc, Thiện cười cười và đáp:
Không làm Ngọc thất vọng, trưa hôm đó Thiện đã hy sinh 100k cho một kiểu tóc mới.
– Thiện có người yêu chưa?
Con tim bé bỏng của tui bị mất rồi.
Thấy bên trên toàn là số 8.
8, Ngọc há hốc mồm lộ vẻ ngạc nhiên nói:
Đúng thật!
Nó khá khó.
Nhưng hắn vẫn có thể giải được.
Nhìn bản thân trong gương, Thiện nở một nụ cười hết sức tự tin, trong đầu thì nghĩ thầm:
Thoáng chốc, một vài đoạn ký ức nổi lên trong đầu nàng, đôi gò má chọt hiện hai áng mây hồng.
Dường như nhớ gì đó, Ngọc trừng mắt nhìn hắn và nói tiếp:
Ngọc cũng cười theo, sau đó dùng tay chỉ vào tóc của hắn và nói:
– Chào tất cả mọi người, mình là Thiện, sau đây mình sẽ trình bày ca khúc Xe Đạp.
Thiện chầm chậm bước lên sân khấu.
– Sao Thiện hát hay thể?
Nhìn về khán đài đang nhốn nháo kia, hắn hít một hơi dài để lấy lại sự tự tin.
– Ai kêu bản thân thể hiện làm chi?
Giờ thành người nổi tiếng rồi nè.
Hic!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập