Chương 9: Họp lớp

Chương 9:

Họp lớp – Chào tất cả các em.

Xin lỗi vì đã để các em đợi.

– Tao biết hoàn cảnh gia đình của nó.

Không giàu tới mức vậy.

Thấy thế, vài đứa con trai trong lớp thoáng cau mày lại.

Nghe Thiện hỏi thế, Ngọc thở dài và nói:

– Ừm!

Vậy anh cúp máy đây.

Bắt gặp Thiện, cả đám gọi to:

Đúng như dự đoán của hắn, hắn đã thấy hơn chục đứa bạn đang tụ tập xung quanh một cái bàn dài.

– Ừm!

Mai tui cũng mua một chiếc vậy mới được.

– Em biết là anh đã vào hàng DTH.

Đừng chối, em nghe tông giọng của anh đang cười đấy.

Nghe cô than thở, cả đám nhao nhao nói:

– Cậu cứ đùa!

Mình làm sao bằng mấy anh trai ga lăng ở khoa của cậu?

Thằng Nhất cười tung tóe nói.

– Bọn con trai ở lớp tớ chả ai đẹp trai bằng cậu nên mình không kết ai cả.

Thấy hắn không nói gì, Linh nói tiếp:

Tức nhiên bên ngoài, hắn niềm nở nói:

Nghe vậy, Linh thỏ nhẹ, nói tiếp:

– Dạ hơn chục tỷ cô ạ.

Nghe vậy, Ngọc mở to hai mắt và lắc đầu nói:

– Bla bla!

Thiện ngớ người khi nghe Ngọc nói vậy.

Đảo mắt một vòng, thấy chiếc ghế chỗ của Ngọc còn trống nên Thiện bước tói.

– Chào Ngọc!

Dạo này cậu khỏe không?

Gọi nước xong, Linh nói tiếp:

Còn Linh thì hồi phục tinh thần, tiếp tục bước tới chiếc bàn hình chữ nhật.

– Chắc thằng này mua trả góp thôi.

Nhìn đôi gò má nhô cao của bố mẹ, Thiện dặn với lòng rằng sang năm sẽ cho bố mẹ nghỉ ngơi hưởng thụ.

– Khỏe không Thiện?

Từ khi vô đại học, Thiện cũng ít liên lạc với những đứa bạn năm cấp 3, nên Tết đến hầu như hắn đều ở nhà.

Hơn một năm không gặp, Ngọc dường như lạnh lùng hơn thì phải.

Nàng thấy hắn nhưng cũng chỉ mim cười và gật đầu nhẹ.

Bị cô chọc, Thiện chỉ biết cười.

Thiện biết ý của ảnh nên nói:

– Chào cô cùng với các bạn.

Thiện cười cười và hỏi:

– Nguyễn Chí Thanh, bạn chung lớp.

– Haizz!

Biết khi nào mình mới có thể thành lập doanh nghiệp nghỉ?

Hừm!

Chắc phải học xong rồi đợi tín hiệu từ các Bác.

– Ồ!

Năm nay có bạn Thiện đi họp lớp nè.

Thấy vậy, gương mặt của Thanh càng ngẩng cao hơn.

Ngay lập tức một chiếc lamborghini màu đỏ lướt tới và đậu trước quán.

– Sang năm 2021, đây là năm lướt sóng của giới tài chính.

Bản thân cũng cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

– Bã vẫn còn độc thân.

Đừng nói lớn, kẻo bã giận.

Năm ngoái cũng có đứa hỏi về vấn đề này, bã giận bã bỏ đi về luôn.

Ho hụ hụ vài cái, Thiện nói tiếp:

– Mình tất nhiên là khỏe rồi.

– Cô gọi nước đi cô.

– Vô hàng gì em?

Em nói gì anh không rõ cho lắm.

Lời của Thiện vừa dứt, cả lớp cười “ha hả”.

-Mày biết thằng Thanh làm gì không?

Sao nó giàu vậy?

– Sao nào?

Tình hình học tập của cậu có ổn không?

Thiện thầm nhíu mày trước màn flex xe của thằng Thanh.

– Dạ gọi điện để chúc mừng anh thôi ạ.

Mà tiếc là anh không ôm DTH.

Với lại sau này bản thân sẽ trở thành tỷ phú và nổi tiếng, bọn bạn sẽ trở nên xa cách với hắn.

Cho nên đây là thời điểm thích hợp nhất để gặp lại bọn họ.

Thời gian thấm thoát thôi đưa, chớp mắt một cái đã tới Tết đến xuân về.

Mấy anh trai thì tỏ vẻ hâm mộ, còn chị em phụ nữ thì tỏ vẻ thích thú và phô bày ánh mắt hình trái tim khi thấy chủ nhân của chiếc lamborghiri kia.

Tuy nhiên chưa đầy 2 giây sau, một khuôn mặt điển trai ngẩng lên khiến nàng đứng hình.

Mặc dù Thiện không.

biết những lời chào kia là giả hay là thật, nhưng nếu họ đã cười với mình thì mình cũng cười lại.

-Ê Thiện!

Lâu quá không gặp mày?

Nghe Thiện nói thế, ánh mắt của Hiếu liếc nhìn sang màn hình laptop, miệng nhếch môi cười:

Nếu kịch bản không có gì sai số, thì thằng này sẽ tỏ vẻ khinh thường và tự cao tự đại cho mà xem.

– Bạn Linh lấy chồng rồi đó cô?

Những người bên ngoài không biết cậu ta là ai, nhưng những cá nhân trong lớp của Thiện lạ biết đó là ai.

– Chắc không phải đâu.

– Tao cũng không biết nữa.

– Thanh ngồi chỗ này nè, chỗ này còn trống nè.

Kể từ giờ bố mẹ không cần đi làm nữa.

– Ừm!

Cho cô một matcha latte nhé.

Bước tới vị trí trống, Thanh cúi người xuống và phủi phủi vài cái trên ghế, sau đó mới thượng vị.

Cánh cửa mở ra, một đôi chân mang đôi Air fort 1 bước xuống.

Thiện trở về quê sau một năm biệt tích.

– Mình khỏe!

Còn cậu?

Mấy đứa con gái thì lật đật nói to và xê người nhường ghế cho Thanh.

– Dạ không có gì ạ.

– Không biết cô Linh đã lấy chồng chưa ta?

Năm nay hắn quyết định đi họp lớp.

Hắn rất muốn xem, liệu còn đứa bạn nào còn niềm nở khi thấy hắn hay không?

Thằng Tuấn ngồi ở bên cạnh nghe vậy bèng.

lắc đầu đáp:

Ngọc mỉm cười và im lặng.

– Thằng nhóc năm nay đi họp lớp ư?

Thanh cười và đáp:

Thiện cũng bất ngờ khi nghe tin nhỏ Linh đi lấy chồng.

-Ồ!

Chúc mừng em nhé.

Mà gọi anh còn có việc gì khác không?

Anh bận xíu.

Cô vẫn xinh đẹp như mọi khi.

– Chào em.

Linh hơi giật mình nhẹ.

– Ai cũng khỏe mạnh như voi cả.

Nghe vậy, Thiện thầm rủa:

Thiện nói nhỏ.

Nghe vậy, mấy đứa con gái trong lớp mắt hình trái tìm, mồm chữ o há hốc nhìn Thanh.

Tất nhiên đây là kế hoạch của hắn.

Còn hiện tại, bản thân nên tận hưởng cái Tết này đã.

Không sai!

Qua Tết, sẽ là ngày hắn chốt cổ phiếu DTH.

Khi đó hắn sẽ cho bố mẹ 1 tỷ tiền mặt và 10 tỷ gửi tiết kiệm ngân hàng.

– Em cũng rủ bạn Nhi đi rồi.

Nhưng bạn ấy nói là có việc bận.

– Có ai trong lớp mình lấy vợ lấy chồng gì chưa?

Hắn không thấy cô Linh, nên thầm đoán rằng cô chưa tới.

– Sang năm 2, mình học rất nhiều môn khó nên khá là mệt.

Nghe vậy, Thiện sặc nước.

Cả đám đang trò chuyện vui vẻ thì bỗng nghe thấy tiếng xe “rồ” to.

Ngay lập tức tiếng xì xào vang lên:

Ánh mắt của Linh đảo một vòng quanh cái bàn tròn, nhìn những gương mặt quen thuộc ấy nàng hơi thất vọng nhẹ.

Nhỏ này học cũng giỏi, nhưng không ngờ lại đi lấy chồng sớm như thế.

Thiện lấy làm tiếc.

Cả đám liền nói:

Biết anh ta đang giả ngu, Thiện thở dài nói:

Thiện nửa đùa nửa thật hỏi.

– Bọn nhỏ đang ám chỉ mình ư?

Thấy lão ta đã cúp máy, Thiện thu lại nụ cười, sau đó nhìn vào màn hình máy tính.

Hiếu nghe vậy thì cười, nói:

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ đồn về con bò này.

– Chào Thanh nhé.

– Em lại đoán già đoán non rồi, anh làm gì có mua mã DTH.

Ủa mà em đã mua DTH ư?

Hôm nay anh thấy nó tím ý.

Nếu không có gì sai lầm, bọn bạn cấp 3 của hắn sẽ họp lớp ở đây.

– Lão keo kiệt!

Có ngày ta đào cái hố cho mi nhảy xuống.

– Ừm!

Thế có kết anh nào chưa?

Ngay lập tức, nhỏ Tú liền nói:

– Thật không giấu gì anh, em vào full hàng DTH tổi anh à.

Giờ chỉ cần ngồi rung đùi và đếm tiền kaka.

Sáng mùng năm Tết, Thiện đã dậy từ sóm để tới một quán café.

– Đã lâu không gặp, mọi người khỏe không?

– Năm nay đi được 22 bạn, được nửa lớp.

Haizz!

Biết khi nào lớp ta mới tụ họp đông đủ như thời đi học nhi?

– Em cũng thế, rủ mấy đứa rồi mà ai cũng nói bận không đi được.

Ngồi trò chuyện với mấy đứa trong lớp chưa được bao lâu thì Thiện bỗng thấy bóng dáng yêu kiểu của cô Linh bước tới.

Cô Linh thì tỏ vẻ bình tĩnh hỏi:

Bốn mắt giao nhau, một dòng điện nhỏ chạy dọc khắp sống lưng của Thiện khiến hắn quay đầu đi.

Quả không nằm ngoài dự đoán của Thiện, ngay khi bước xuống xe Thanh quét một dòng.

khắp xung quanh quán café một lượt.

Thấy đám bạn và cô Linh, khóe môi của hắn giương lên, chân chầm chậm bước tới.

– Chiếc Lamborghini của em bao nhiêu tiển thế?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập