Chương 1 :
Gen Z xuyên không “Này không hợp lý nha!
Nhà ta có giàu đâu, bản thân cũng chẳng đặc biệt gì, không giống mấy công tử nhà giàu cần biến cố để thức tỉnh.
”
“Liệu có khi nào mình không phải xuyên không, mà là trùng sinh về một giai đoạn phong kiến Đại Việt?
Thân thể hắn không nằm trên giường bệnh trắng tinh, cũng chẳng có mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Thay vào đó, hắn nằm trên một mặt phẳng cứng rắn, sần sùi, không hề thoải mái chút nào.
Cứ giống như một cái ván gỗ.
Hoảng hốt, tay hắn theo bản năng mò xuống túi quần để tìm cái điện thoại.
Nhưng mà chẳng còn túi quần nào cả.
Chỉ có một lớp vải thô nhẵn, xộc xệch.
Đám thiếu niên nghe thế lập tức xôn xao, đề tài nhanh chóng lái sang chuyện “bà nương”.
Người thì hăng hái kể mình để ý cô nương trong thôn, người lại mơ mộng tiểu thư đài các trong thành.
Tiếng cười nói ồn ào, huyết khí thanh xuân sôi trào.
Trong cái náo nhiệt ấy, chỉ có Trần Dần là vẫn giữ trầm mặc.
Dần cửu đã có bà nương, hơn nữa còn nổi danh trong thôn vì tình nghĩa vợ chồng thắm thiết, chẳng màng nhập bọn với đám trẻ.
Còn Tâm Thạch lại nhớ về mấy mối tình thời cấp ba.
“Thạch tiểu ca, Thạch tiểu ca, có đi vào rừng không a?
“Có thực mới vực được đạo nha…” – Hắn lẩm bẩm.
“Tâm Thạch… cô nhi… săn bắn để sinh sống… Trần Gia thôn… Cổ Lư thành…” P/S:
Anh chị em đọc truyện cứ thẳng thắng nhận xét cho ta cái góp ý.
Ta sẽ cố gắng cải thiện chất lượng truyện để nâng cao trải nghiệm của độc giả nè.
“Có lẽ phải tìm cơ hội kết đội vào rừng săn bắn mới được” Thì ra nguyên thân vì ham rẻ mà mua mấy bản “bí tịch võ học” k·hông r·õ n·guồn g·ốc, kết quả luyện thành thì chẳng thấy chỉ thấy Tâm Thạch họ Nguyễn rồi.
“Có chút không khỏe thôi.
Ta còn chơi chưa đủ, lấy vợ thì vội gì chứ?
Không vội, không vội.
” Ầm!
Lão thợ săn gật gù hài lòng, thấy đám thanh niên đã tụ đủ, liền vung tay dẫn đầu theo lối mòn phía nam, tiến về Thanh Trúc Sơn – ngọn núi dưới chân mọc đầy những bụi trúc xanh, nên người trong vùng quen miệng gọi như vậy.
Hắn vội sờ lên ngực, may thay hai tay ba chân vẫn còn đủ, vẫn còn là thân nam nhi, xương cốt không gãy.
Nhưng quần áo trên người thì mộc mạc, cũ kỹ, nhìn giống kiểu áo quần của một nông dân nghèo thời phong kiến.
Ký ức của nguyên thân mách bảo Tâm Thạch rằng loại củ này ăn được, thậm chí còn nhớ cả cách nấu nướng.
Nhưng hắn, một thanh niên vốn quen ăn ngon mặc đẹp, bữa cơm chỉ cần quẹt thẻ là có người bưng lên, ăn xong còn có người dọn.
Làm sao dễ dàng thích nghi được kiểu sống “ăn lông ở lỗ” thế này?
“Đùa gì vậy?
Biết yêu đương mệt như thế nào không, biết phải nhắn tin tán tỉnh, mua trà sữa, đoán hôm nay nàng muốn ăn gì rất mệt không?
– Tâm thạch nghĩ nghĩ, trong lòng thầm thề đời này không yêu đương.
Bên ngoài là hai thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi, thân thể gầy yếu, gương mặt non nớt hơn so với lứa tuổi bởi thiếu dinh dưỡng.
Lúc này Tâm Thạch chợt nghĩ đến mấy nhân vật xuyên không trong truyện thường sẽ có cái gì đó gọi là “gói quà tân thủ”.
Hắn lẩm nhẩm trong đầu:
Hắn tự vỗ vỗ mặt, ép mình tỉnh táo.
Dù sao thì cũng vừa khéo, hắn vốn đang muốn ra ngoài săn thử.
Vội khoác cung gỗ và bó tên lên lưng, hắn dịch tấm ván chắn cửa rồi bước nhanh ra ngoài, nhập bọn với cu Tí và cu Sửu.
Tâm Thạch không nói nhiều, chỉ vỗ vai hai thiếu niên, khẽ gật đầu rồi nói:
Hắn cố gắng kìm nén cảm xúc muốn hét lên, trong lòng thầm tính:
Hắn tranh thủ quan sát cảnh vật xung quanh để thu thập tin tức.
Con đường mòn đất nâu dẫn ra đầu thôn, vài người dân lam lũ với gương mặt còn vương khí sắc sau vụ mùa, trẻ con nô đùa cười nói, nhân hỏa khí một mảnh an bình.
Vừa đi, thỉnh thoảng lại có người gật đầu chào hắn.
Nhưng dù hắn gọi thế nào, xung quanh vẫn chỉ là sự im lặng, không một âm thanh nào đáp lại.
Mãi một lúc lâu sau, tâm tình mới dần ổn định.
Ý nghĩ trong đầu cũng bắt đầu lan man:
“Dần cửu.
” – Tâm Thạch chắp tay cúi đầu đáp lễ, bày tỏ sự kính trọng với bậc trưởng bối.
Giới thiệu:
Không phải ai xuyên không cũng là lính đặc chủng, không phải ai cũng biết trước bản thân sẽ xuyên không mà thu thập trước kiến thức để nhất phi trùng thiên sau khi xuyên không.
Nguyễn Tâm Thạch chỉ là cái thanh niên thế hệ Gen Z thiếu kinh nghiệm sống, thích thức đêm đọc truyện tu tiên nhưng lại xuyên không.
Đây là hành trình phàm nhân tu tiên của Gen Z tại tu tiên giới.
“Nguyên thân cũng tên Tâm Thạch, là cô nhi được dân Trần Gia thôn cưu mang, lớn lên dựa vào nghề săn bắn để kiếm sống.
Đáng lẽ phải gọi đầy đủ là Trần Tâm Thạch…”
“Thạch ca, hôm nay không khỏe sao?
Hay như mấy thẩm trong thôn nói, là tới tuổi muốn cưới bà nương nên đổi tính a?
– Cu Tí tròn mắt cười hề hề, giọng trêu chọc.
Nghe vậy, hắn mới trấn tĩnh lại, lục tìm trí nhớ của nguyên thân.
Thì ra ngoài kia là cu Tí và cu Sửu, vì dáng người chưa phát triển như Tâm Thạch nên nguyên thân vẫn hay gọi “cu” với 2 người họ.
Người trong thôn đa phần họ Trần, tên gọi thường đặt theo mười hai con giáp, sinh năm nào gọi tên đó.
Còn “Dần Cửu” chính là lão thợ săn có tiếng nhất thôn.
Nguyên thân cũng chẳng có họ hàng gì, chỉ là cô nhi được nhặt về.
Ngày ấy bị phát hiện nằm trong hốc đá, tiên sinh dạy chữ liền thuận miệng đặt tên là Tâm Thạch.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm thần.
Dẫu vậy, trong lòng vẫn dâng lên một tia hưng phấn xen lẫn lo lắng mơ hồ về thế giới lạ lẫm này.
Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh, thậm chí chân còn hơi run khiến hắn khó lòng trấn tĩnh ngay được.
Nếu có người hỏi hắn có áy náy vì “đạo thơ” không, Tâm Thạch sẽ chỉ cười nhạt:
Ngay lúc đó, một luồng ký ức lạ lẫm như cơn lũ tràn vào đầu.
“12 con giáp ở đây lại dùng
[Tí, Sửu, Dần, Mão…]
chứ không phải
[Thử, Ngưu, Hổ…]
như trong truyện Trung Quốc à?
Vậy lão Dần kia chắc là Trần Dần… Không biết có làm qua chức nghiệp pháp sư hay không?
“ “Ài, nghĩ mấy chuyện này làm gì cho mệt.
” Tâm Thạch thu liễm tâm thần, tránh để đầu óc tiếp tục mê man.
Hắn đảo mắt nhìn quanh căn nhà đất tìm thứ gì đó ăn để lót bụng.
“Hự… Đau vãi… Tao mà ra viện thì chai sì- ting vô đầu thằng tài…” Hít một hơi, hắn cố trấn tĩnh.
Chậm rãi mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến hắn ngây người.
Hắn khẽ cười khan, tự nói với mình:
Lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm được mấy củ khoai.
Vấn đề là cái “khí tức” tỏa ra từ chúng quả thực khó ngửi, bề ngoài thì gồ ghề, bám đầy bụi đất.
Tâm Thạch khẽ cau mày, Gen Z nào ăn nổi thứ này.
“Thế giới này cũng có ngày đêm, bốn mùa, một năm mười hai tháng, mỗi tháng ba mươi ngày tròn.
Nếu dựa theo kiến thức kiếp trước thì hành tinh này hẳn có kích thước tương tự Trái Đất, nằm trong vùng sống được như hệ Mặt Trời.
Có khi ta không phải xuyên không, mà là trở về quá khứ cũng nên.
“Thạch tử tới rồi a!
” – Lão cười chất phác, chống nạnh, giọng nói trầm ổn mà thân thiết.
Thông tin khổng lồ đổ dồn khiến hắn choáng váng, đầu ong ong như búa bổ.
Trong mặt nước hiện lên một gương mặt trẻ trung xa lạ mà quen thuộc – tám phần giống hắn, nhưng gầy yếu hơn, non nớt hơn.
Gương mặt ấy chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, trong khi bản thân hắn vốn đã là một thanh niên hai mươi ba tuổi.
Trong cơn hoảng loạn, suy nghĩ trong đầu hắn không ngừng xoay vòng œ ® MmLonre;
ss @ » Nâng cấp tài khoản “5;
Lịch sử giao dịch „ Cải đặt cá nhân “Hệ thống?
Hệ thống khóa lại?
Hệ thống đánh dấu?
Hệ thống đa tử đa phúc?
Tim Tâm Thạch bất giác đập loạn nhịp.
Hắn rõ ràng biết những lời kia không phải tiếng Việt của kiếp trước, vậy mà hắn vẫn hiểu, thậm chí còn có cảm giác muốn đáp lại, như thể thói quen và ký ức của nguyên thân đã dung hòa vào thể xác.
Cảm giác ấy khiến hắn không khỏi hoang mang.
“Không có?
Š Xếp hạng * Xếp hạng tặng thưởng * Xếp hạng bình luận Hắn kéo cung đến cực hạn, nhắm một mắt ngắm thử.
Bất giác phát hiện thị lực của thân thể mới vượt xa hắn ở kiếp trước.
Gen Z ấy mà, thức khuya, cày game, dán mắt vào TikTok, làm gì có thị lực khỏe được?
Nhận ra sự khác biệt ấy, trong lòng hắn không khỏi thấy thích thú.
Có lẽ cũng từ nãy giờ quá nhiều tạp niệm quấy rầy nên đến tận lúc này hắn mới kịp để ý.
Tâm trí hắn thoáng nảy một tia đùa cợt:
Đúng lúc này, từ ngoài vọng vào tiếng gọi non nớt:
Ra 5 Tâm Thạch trầm ngâm hồi lâu.
Muốn thoát cảnh này, sớm muộn gì cũng phải vào Cổ Lư thành.
Nơi đó vốn được coi là phồn hoa nhất huyện Nghĩa Hoài, cách Trần Gia Thôn chừng hai mươi dặm – khoảng mười cây số.
Nhưng ở thế giới này, đó đã là một quãng đường không ngắn.
Một canh giờ cuốc bộ,chưa kể trên đường còn có khả năng gặp phải thổ phỉ c·ướp g·iết.
Nguyên thân trước kia cũng đôi lần vào thành, nhưng đều nhờ dịp săn được mồi lớn, lại đi cùng người trong thôn, mang theo v·ũ k·hí phòng thân mới bình an vô sự.
Nơi đây cũng có pháp luật nhưng Diêm Vương dễ đoán, tiểu quỷ khó lường nên cũng không đủ ước thúc những kẻ nằm ngoài vòng pháp luật như bọn thổ phỉ.
Truyện xin được phép bắt đầu Nhưng vừa dứt lời, Tâm Thạch cảm thấy có gì không đúng.
Gen Z – thế hệ lớn lên cùng wifi, thức ăn nhanh và trà sữa.
Giỏi thì giỏi thật, IT, khoa học, startup, cái gì cũng nhạy bén.
Nhưng đến chuyện đào củ khoai rửa sạch đất mà ăn chẳng khác nào cực hình.
Có trách cũng chẳng trách được.
Môi trường sống quá tiện nghi, xã hội càng phát triển thì càng làm con người ít phải bươn chải theo bản năng sinh tồn.
“Vì sao lại trẻ đi?
Không biết đã qua bao lâu.
“Chính mình thật xuyên không rồi?
Cũng chẳng trách được, từ lúc phát hiện bản thân có lẽ đã không còn thuộc về thế giới ban đầu, tâm linh hắn luôn trong trạng thái bị trùng kích mạnh mẽ.
Ai dám chắc nơi này có tồn tại những chuyện như “đoạt xá” trong truyền thuyết?
Nếu bị người khác phát hiện thân xác này đã đổi chủ, e rằng kết cục của hắn chỉ có hai loại, hoặc là bị t·hiêu s·ống như tà vật, hoặc bị trói gô lại để cho mấy đạo hữu hảo hảo nghiên cứu một phen.
Đoàn người vừa đi vừa chuyện trò rôm rả, tiếng cười xen lẫn tiếng bước chân tạo nên không khí hài hòa, phấn khởi.
Thế nhưng giữa đám ồn ào ấy lại có một kẻ câm lặng… Không ai khác ngoài Tâm Thạch.
“Hả?
W¬ Đinh!
* Truyện mới +.
Truyện tul “Giống y hệt mấy truyện tiên hiệp Tàu đọc trên mạng?
“Đù ngựa nó… mở đèn pha…” – đó là ý nghĩ cuối cùng của Tâm Thạch trước khi mọi thứ biến mất.
Tâm Thạch lắc đầu, thu hồi suy nghĩ xa xôi.
Hiện tại, cách kiếm sống không cần vốn nhất với hắn vẫn là nghề săn.
Hắn nhìn sang cây cung gỗ treo trên vách cùng bó tên, bèn gỡ xuống thử.
Dù thân thể không cường tráng, nhưng ký ức cơ bắp của nguyên thân vẫn còn.
Kéo cung, ướm thử, động tác vẫn khá linh hoạt.
Cơn đau nhức toàn thân từ lúc tỉnh dậy giờ cũng đã vơi đi.
“Không có hệ thống cũng tốt, ít ra bản thân không bị cái gì ràng buộc.
” Hắn theo thói quen tiếp tục cố tìm cái điện thoại.
Nguyễn Tâm Thạch liền cúi xuống nhìn.
Trong thấy hình ảnh phản chiếu, hắn không khỏi giật mình.
“Hay ta tận dụng ký ức kiếp trước mà kinh doanh ?
Hoặc hóa thân thành hoa hoa công tử, tay cầm quạt xếp, miệng ngâm thơ “Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân” lăn lộn ở chốn thi từ kiếm cơm…” Bỗng một vầng sáng chói lòa bất ngờ lướt qua, làm mờ cả tầm nhìn.
Tiếng còi xe inh ỏi như báo trước điều gì đó chẳng lành.
Hắn cảm thấy ngôn ngữ nơi này tuy nghe hiểu được, nhưng nói ra thì vấp váp, chẳng tự nhiên chút nào.
Thế nên Tâm Thạch đành cố gắng kiệm lời, sợ để lộ sơ hở.
Đến giờ phút này hắn mới thực sự ngẫm lại vì một chuỗi tâm tình lẫn lộn đè nặng trong lòng, mà tất cả lại xảy ra quá đột ngột, không cho hắn kịp sắp xếp suy nghĩ.
“Tuổi trẻ thật tốt a… Không như mình, Gen Z đã phải xuyên không rồi.
” – Tâm Thạch thở dài trong lòng, có chút chua xót tự giễu.
KNaunm 5 81 Kho truyện +.
Truyện mới * Truyện full Š Xếp hạng Nguyễn Tâm Thạch cố gắng gượng người ngồi dậy khỏi tấm ván gỗ, rồi chậm rãi quan sát xung quanh.
Hắn khẽ cười khổ :
Cảnh tượng này khiến tâm thần hắn chấn động dữ dội.
Đang lúc Tâm Thạch muốn duy trì vai diễn “người câm” thì vai phải bất ngờ bị người huých một cái.
Nghĩ tới thi từ, ánh mắt Tâm Thạch vô thức dừng lại trên mấy cuốn sách lăn lóc trên chiếc bàn thấp.
Trên đường đi, hai thiếu niên ríu rít trò chuyện không ngớt, giọng nói còn mang sự trong sáng của tuổi mới lớn.
“Chẳng lẽ ta bị sắp xếp vào mấy cái chương trình gì xuyên về thời cổ đại?
Nghĩ cũng phải thôi.
Xuyên không đâu phải ai cũng là lính đặc chủng, sẵn sàng đốn cây nhóm lửa.
Lại càng chẳng có ai rảnh đến mức ngồi học kiến thức sinh tồn chỉ để phòng ngày nào đó mình xuyên không.
Trong lòng Tâm Thạch giật thót, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, chỉ nhếch miệng cười đáp:
Đáng lẽ giờ này hắn phải đang nằm trong bệnh viện mới đúng chứ?
Ký ức vụ t·ai n·ạn giao thông vẫn còn in đậm trong đầu.
“Cái gì thế này…?
“Thôi, lỡ xuyên thì cũng xuyên rồi… ta họ Nguyễn, sau này cứ gọi Nguyễn Tâm Thạch đi.
Kiệt… kiệt… kiệt…” Ý nghĩ tếu táo khiến hắn bật cười khẽ, nhưng nỗi hoang mang về ngôn ngữ và xuất thân vẫn còn vương vất trong đầu.
“Biết ông Sao không?
Sao người khác xuyên không thì được bàn tay vàng, cào thẻ úp lực chiến, còn ta thì phải cày chay?
– Tâm Thạch thầm mắng.
Rồi hắn lại tự an ủi:
Nguyễn Tâm Thạch nhân lúc thất nghiệp, liền khăn gói lên đường về quê thăm nhà.
Trong một đêm m·ưa b·ão không nhỏ, hắn ngồi trên con xe cà tàng, khoác áo mưa rách vật vã chạy trên quốc lộ.
Bộ dạng này, hẳn cũng chẳng khác gì đa số kẻ tha hương ở thành phố lớn.
Gen Z xuyên không Hắn nhìn mấy củ khoai, vừa chán chường vừa bất lực, đầu óc lại nhanh chóng rẽ sang hướng khác:
Ý thức của hắn dần mơ hồ, rồi chìm dần vào bóng tối vô tận.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập