Dịch:
Dưa Hấu"Nguyên thần giao dung?"
Thiếu nữ hơi sững sờ tại chỗ.
Khuôn mặt nàng bá một cái liền ửng lên một ráng hồng nhàn nhạt, đôi mắt đẹp tựa thu thủy gợn lên một tia ngượng ngùng.
Nguyên thần giao dung, kỳ thực cũng chính là song tu về phương diện nguyên thần, loại hành vi này so với song tu về mặt nhục thân còn thân mật hơn gấp bội.
Bởi vì… Nguyên thần chính là nơi trú ngụ ý thức của một người, nơi đó cất giấu tất cả bí mật của họ.
Một khi tiến hành nguyên thần giao dung với người khác, cũng đồng nghĩa với việc phải phơi bày toàn bộ bí mật của bản thân, hơn nữa còn là loại phơi bày không chút giấu giếm.
Tiêu Doanh Hoa khẽ cụp mắt xuống, nàng cúi đầu không dám nhìn Lâm Chiêu, gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ tràn đầy ráng hồng, nàng không mở miệng từ chối, nhưng cũng không mở miệng đồng ý.
Dù sao, việc Lâm Chiêu thẳng thắn đề nghị nguyên thần giao dung… Thật sự là quá khiến người ta thẹn thùng.
Một lát sau.
"Được.
.."
Thiếu nữ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, giọng nói mềm mại của nàng lộ ra một tia run rẩy.
Đối với Tiêu Doanh Hoa mà nói, cùng Lâm Chiêu nguyên thần giao dung thực chất là một cơ duyên cực lớn.
Trong lòng nàng cũng hiểu rõ điều này.
Dù sao… Cũng phải nhìn xem tu vi của Lâm Chiêu là gì.
Cực Đạo Chí Tôn!
Tồn tại chân chính sừng sững ở đỉnh phong của lĩnh vực Nhân Đạo!
Một tồn tại như vậy cùng nàng, một tu sĩ Tứ Cực tiến hành nguyên thần giao dung, dù chỉ là một giây, cũng đủ để nàng thu được lợi ích cực kỳ to lớn.
Trong lòng Tiêu Doanh Hoa rất rõ ràng, nếu Lâm Chiêu muốn nghiên cứu thể chất của nàng.
Phân tích nguyên thần của nàng, kỳ thực hoàn toàn không cần thiết phải cùng nàng tiến hành giao dung về phương diện nguyên thần, hắn chỉ cần dùng thần niệm mạnh mẽ bao trùm toàn thân nàng là có thể làm được, nhưng hắn đã không làm như vậy.
Đây là vì cái gì?
Chắc hẳn không cần giải thích quá nhiều!
Giờ khắc này, thiếu nữ nhẹ nhàng nhắm mắt, nàng run rẩy đứng tại chỗ, gương mặt tinh xảo đỏ bừng, hàng mi dài khẽ run, dáng vẻ cắn nhẹ môi đỏ quả thực mê người không cần nói cũng biết.
Thấy vậy, Lâm Chiêu khẽ mỉm cười, hắn phất tay bố trí một đạo trận văn xung quanh, sau đó chủ động nắm lấy bàn tay trắng nõn của thiếu nữ, dắt nàng đi tới ngồi xuống trên một tảng đá lớn.
Hắn nhẹ giọng dặn dò:
"Nguyên thần của ngươi và ta chênh lệch quá lớn, lát nữa tuyệt đối không được hoàn toàn đắm chìm vào việc ngộ đạo, nếu không chỉ cần sơ sẩy một chút liền sẽ rơi vào nguy cơ hóa đạo.
"Nếu nói nguyên thần của Tiêu Doanh Hoa là một giọt nước, thì nguyên thần của Lâm Chiêu chính là một đại dương bao la vô tận.
Trước mặt một đại dương mênh mông, một giọt nước nhỏ bé chỉ cần tới gần liền sẽ có nguy cơ bị đồng hóa.
Đó chính là hóa đạo.
Nghe vậy, thiếu nữ nhắm mắt nhẹ nhàng gật đầu, nàng hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm tình, sau đó thần sắc hơi nghiêm lại, phảng phất như muốn nói:
Ta đã chuẩn bị xong rồi!
Sau một khắc, Tiêu Doanh Hoa đột nhiên cảm nhận được có một bóng đen đang từ từ tới gần trước mặt, ngay sau đó, nàng cảm thấy trán mình tựa hồ chạm vào trán Lâm Chiêu.
Oanh!
Trong khoảnh khắc, một biển sao mênh mông hiện ra trước mắt nàng.
Tiêu Doanh Hoa phảng phất như bước vào một đại dương hoàn toàn do đại đạo ngưng tụ mà thành, vô tận đại đạo hiển hóa, ngàn vạn pháp tắc xông thẳng lên trời, nàng chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, nguyên thần ấm áp.
Giờ khắc này, nàng không kìm được mà chìm đắm vào trong đó.
Nơi đây chính là thức hải của Lâm Chiêu, nơi đây ẩn giấu tất cả bí mật của Lâm Chiêu.
Chỉ tiếc, Tiêu Doanh Hoa không cách nào tìm tòi, dù sao kinh nghiệm của một vị Cực Đạo Chí Tôn thật sự quá nhiều, hoàn toàn không phải thứ mà một tu sĩ Tứ Cực như nàng có thể dò xét.
Trước mắt, nàng chỉ có thể tranh thủ thời gian này, cố gắng cảm ngộ Hỗn Độn Đại Đạo trên người Lâm Chiêu.
Ông!
Lâm Chiêu nhẹ nhàng phóng xuất thần niệm, hắn cẩn thận che chở cho thiếu nữ trước mắt, sau đó xâm nhập vào thức hải của nàng, thu hết thảy bí mật của nàng vào tầm mắt.
Đương nhiên… Đối với những bí mật nhỏ của Tiêu Doanh Hoa.
Lâm Chiêu chỉ liếc qua một cái, sự chú ý của hắn phần lớn vẫn đặt vào việc nghiên cứu nguyên thần Tiên Thiên Đạo Thai, xem xét tính đặc thù của thể chất này.
Thần niệm mênh mông bao trùm lên từng tấc trên người Tiêu Doanh Hoa.
Giờ khắc này.
Tất cả đặc điểm của nàng đều phơi bày trước mắt hắn.
"Thì ra là thế.
Lâm Chiêu khẽ lẩm bẩm.
Hắn đã có sự hiểu biết đại khái về nguyên thần Tiên Thiên Đạo Thai, thể chất này rất phù hợp với con đường hắn muốn đi sau này.
Tại sao lại nói như vậy?
Bởi vì át chủ bài của Tiên Thiên Đạo Thai chính là sự hòa hợp vạn đạo!
Vạn đạo là gì?
Vạn đạo quy nhất!
Dung luyện hỗn độn!
Thể chất này tương đương với một cái lò, một cái lò có thể chịu tải hỗn độn vô thượng, chính là một vật dẫn cực kỳ tốt.
Tương lai, chỉ cần Lâm Chiêu diễn hóa ra Tiên Thiên Đạo Thai, hắn có thể lấy Đạo Thai hóa thành một cái lò luyện, dung nhập vạn đạo tu hành sau này vào trong đó, cuối cùng hóa vạn đạo quy nhất, tạo thành Hỗn Độn Đại Đạo vô thượng chân chính!
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Chiêu vui mừng, hắn không lãng phí chút thời gian nào.
Toàn tâm toàn ý phân tích nguyên thần của Tiêu Doanh Hoa.
Một bên khác.
Gần Luận Đạo Chi Đình.
Diệp Phàm và Vô Thủy đang bày ra thế trận quyết đấu.
"Lâm Muội Muội, thể phách ngươi nhỏ bé quá, ngươi thật sự muốn đánh với ta sao?"
Diệp Phàm có chút chần chờ.
Hắn theo thói quen gọi ra ba chữ Lâm Muội Muội.
Nghe vậy, thần sắc Vô Thủy lạnh xuống, thân thể nhỏ bé của hắn đứng trước mặt Diệp Phàm quả thực rất yếu thế.
Nhưng… Điều này cũng không ảnh hưởng gì cả, trong cơ thể Vô Thủy chảy xuôi dòng Đế huyết chân chính.
Thể chất của hắn chính là Tiên Thiên Hỗn Độn Thánh Thể Đạo Thai hiếm thấy xưa nay, điều này cũng quyết định chiến lực ban đầu của hắn sẽ được nâng cao vô hạn, xa xa không phải Thánh Thể bình thường có thể so sánh.
Diệp Phàm mạnh không?
Rất mạnh!
Nhưng, trong nguyên tác, trước khi Diệp Phàm đột phá Tứ Cực, chiến lực của hắn cũng không tính là quá vượt trội, chỉ sau khi đột phá Tứ Cực, hắn mới bắt đầu thực sự quật khởi.
Trước mắt, Diệp Phàm đối quyết với Vô Thủy, kỳ thực ngay từ đầu kết cục đã được định đoạt.
"Gâu!"
Hắc Hoàng có chút kích động sủa lớn.
Nó tin tưởng vững chắc Đại Đế là vô địch, bất kể ở cảnh giới nào, cũng không ai có thể chống lại, cho dù là Nhân Tộc Thánh Thể cũng vậy.
"Tới đi."
Vô Thủy thản nhiên nói.
Dứt lời, Vô Thủy không do dự nữa, thân thể nhỏ bé hóa thành một đạo hồng quang, toàn thân bộc phát ra khí huyết màu vàng nhạt cùng một chút khí tức Hỗn Độn, đồng thời còn có vạn đạo cộng hưởng thuộc về Đạo Thai, chiến lực mạnh đến mức hoàn toàn không thuộc về cảnh giới này.
"Hả?"
Thần sắc Diệp Phàm hơi ngưng lại.
Hắn cảm nhận được trên người Vô Thủy một cỗ khí huyết cực kỳ nồng đậm lại vô cùng quen thuộc, đây là… Thánh Thể?
Diệp Phàm không kịp nghĩ nhiều, hắn vội vàng vung nắm đấm triển khai quyết đấu với Vô Thủy.
Thể phách nhìn như yếu ớt của Vô Thủy bộc phát ra lực lượng kinh người, khí huyết màu vàng nhạt xông thẳng lên trời, một chút Hỗn Độn khí nhàn nhạt khiến chiến lực của hắn càng thêm cường đại.
Chỉ mới một hiệp, Diệp Phàm liền đã rơi vào thế hạ phong.
Bốp!
Nắm đấm của Vô Thủy hung hăng đập vào mặt Diệp Phàm.
"Ngọa tào!"
Sắc mặt Diệp Phàm đại biến.
Đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với đấu pháp kiểu này, hơn nữa đối thủ lại là vị Đế Tử mạnh nhất cổ kim.
"Lâm Muội Muội!"
"Ta nhận.
"Diệp Phàm vội vàng giơ tay muốn đầu hàng, nhưng mà Vô Thủy căn bản không cho hắn cơ hội này.
Lải nhải cái gì đó?
Nói chuyện với Thiên Đế Quyền của ta đi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập