– Đừng nói là bị bà ta nghe thấy rồi đem quân sang xử lý cậu nha.
Tuấn cười tươi, ánh mắt hài hước đánh giá thương tích của Vũ Thiên.
– Nếu thế thì tôi cũng không chạy lại đây được đâu.
Tuấn tiếp lời.
– Đồ đâu?
Vũ Thiên chậm rãi tường thuật lại chuyện vừa diễn ra.
Phạm Tuấn nghe xong thì há hốc mồm, mí mắt co giật vài nhịp.
– Thật?
Cậu mà có thể đánh úp được cả tên kia?
Vũ Thiên tự đắc, vỗ ngực mình.
– Tất nhiên, tôi nhưng là một vị siêu cấp thuật sĩ đấy nha.
Phạm Tuấn khinh thường.
– Bớt bớt lại chú em, cậu bất quá là con tốt thí mà thôi, lấy đâu ra thuật sĩ.
Hắn nói tiếp.
– Nếu cậu có linh lực thì đã không bị quẳng vào trong đây rồi.
Đám thuật sĩ kia hoặc là tự nguyện trở thành các chủ hoặc là trở thành thành chủ rồi.
Vũ Thiên tò mò hỏi.
– Thành chủ?
Tuấn ngớ người.
– Ê, đừng nói cậu không biết cái gì cả nha.
Vũ Thiên xấu hổ gãi đầu.
– Ừm, ừm.
Cũng không khác a.
He he.
Tuấn khó hiểu hỏi.
– Rốt cuộc cậu chạy từ chỗ quái nào ra đây thế?
Tôi tưởng cậu cũng đến từ mấy cái thành lạc hậu chứ.
Mặt mày Vũ Thiên xám xịt.
– Thế nào là lạc hậu?
Sao tôi hay bị gán cho chữ
"lạc"
thế?
Tuấn cười lớn.
– Ha hả, cũng do cậu đặc biệt đó nha.
Không phải ai cũng nhận được diễm phúc như cậu đâu.
Vũ Thiên nhướng mày.
– Diễm phúc gì?
Tuấn nghiêng đầu ghé sát tai hắn, tay che miệng.
– Người
"bình thường"
Im lặng_
Vũ Thiên bất lực nhìn Tuấn rồi nhìn lại bản thân mình.
– Aiii
Hắn thở dài, rồi mới nhớ ra cái áo mình mặc đã rách tơi tả.
– Cậu có áo không?
Tuấn gật gù.
– Có cả áo và quần, nhưng tôi chưa xong công việc, hay là cậu lên chỗ phòng tôi lấy á.
Nói rồi, Phạm Tuấn lấy ra chiếc chìa khoá phòng màu bạc, trên đó khắc chữ C to lớn.
– Lên lấy đi.
Chào tạm biệt Tuấn, Vũ Thiên báo cáo tình hình của mình với bảng đỏ, hắn xác nhận đầy đủ mọi thứ.
May mắn cho hắn là cái đồng hồ quả lắc treo trên nóc trần vừa hay hoạt động như một cái camera siêu to khổng lồ, có thể quay chụp đa hướng.
Trước khi đi, cái bảng đỏ hiện ra lịch làm việc của những ngày sau đó, vẫn từ sáu giờ sáng nhưng khác biệt là hắn chỉ cần làm đến mười giờ mà thôi.
"Đắc tội phụ nữ quả nhiên là khó sống!
"Tầm 7 giờ tối.
Vũ Thiên rời khỏi trại cải tạo, hắn về lại sảnh chính của
"lục các thiên phạt"
Hắn đứng dưới một khối kiến trức khổng lồ cao đến cả trời.
Bóng tối của ban đêm như trộn lẫn với màu sắc đen tối của sáu toà nhà ghép lại cùng nhau.
Ánh sáng dường như bị nuốt chửng, không có ảnh phản chiếu trên bề mặt sáng mịn của các toà các.
Điều làm cảnh quan trở nên đáng sợ hơn không phải là sự thiếu vắng của ánh sáng mà chính là âm thanh.
Quá im lặng, quá tĩnh lặng.
Không có tiếng ve kêu.
Không có tiếng châu chấu rít gào.
Không có gì cả.
Chính cảm giác ngột ngạt ấy khiến trái tim hắn bị nghẹn lại.
Trớ trêu thay, cảnh tượng những cái xác rỗng vô hồn phía dưới chân hắn lại trở thành điểm sáng duy nhất của bức tranh tăm tối.
Vũ Thiên nuốt khan, cổ họng hắn khô khốc.
Hắn có thể nghe thấy rõ nhịp tim của chính mình.
Thậm chí, đôi lúc hắn mơ hồ cảm thấy nhịp đập của mạch máu, tiếng róc rách vô hình trong tai và.
Tầng 3.
Toà các C.
Vũ Thiên đứng trước cửa một căn hộ với số hiệu 304 được khắc cẩn thận và tinh tế ngay phía trên lớp gỗ dày đã mục nát.
Mùi hương của gỗ sưa phả vào mũi hắn, lan toả đến tận não.
– Không hổ là căn phòng đã được dùng hơn 7 năm.
Tính ra căn phòng của ta còn mới chán.
Nếu không tính tới cái giường.
Vũ Thiên tự giễu, hắn trực tiếp tra chìa khoá vào cửa.
Cánh cửa kêu lên một tiếng kẽo kẹt.
Ngay tại vị trí ổ khoá, âm thanh kim loại va chạm với nhau vô tình khiến cho cả dãy hành lang trống vắng bỗng
"sống"
trở lại.
Cạch.
– Mở được rồi.
Vũ Thiên thở phào, nỗi bất an bất giác hạ xuống.
Đẩy cửa mở ra, hắn bước vào.
Bộp.
Một âm thanh bất chợt phát ra từ ngay phía căn phòng nằm bên cạnh.
305 đang thở.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Vũ Thiên.
Hắn vốn không định quay ra ngoài kiểm tra nhưng cảm giác như có thứ gì đó trượt qua vai làm cả cơ thể hắn căng cứng.
Ực.
"Sao lại có gió ở chỗ này?"
Vũ Thiên mặt đen như đáy nồi, hắn như hiểu ra chuyện gì.
– Là căn phòng bên cạnh mở cửa à?
Vũ Thiên liếc qua vai phải hắn.
Từ từ và chậm rãi.
Một luồng khí.
Không là oán lực.
Màu sắc này, hình thái này và cảm giác này sẽ không sai.
Chắc chắn sẽ không sai!
Bỏ mợ.
Vũ Thiên tức tốc vồ lấy cánh cửa để đóng lại.
Xoẹt.
Cùng lúc đó, một tia oán lực được bắn ra từ ngoài căn phòng.
Bịch.
Tía oán lực đánh trúng ngực hắn.
Vũ Thiên bị đẩy lùi mấy bước.
Phù.
Lớp bụi dè dặt trên cửa bị thổi tung.
Cả không khí như trở nên khó thở.
– Là ai?
Hắn quát to.
Im lặng một hồi.
Ngay khi không khí vừa tan.
Mắt Vũ Thiên co rút lại, cả cơ thể đông cứng.
– Trả lời ta ngươi là ai?
Tầm nhìn trở lại, phía ngoài cửa thấp thoáng một bóng dáng cao gầy, mái tóc đen tuyền phủ xuống đến tận vai.
Cả thân hình cường tráng và tràn ngập oán lực.
Từng khối cơ bắp nổi thành khối cứng rắn bao bọc lấy cơ thể.
Nam tử.
Đó là một nam tử khoảng chừng 30 tuổi.
Không đúng, là 25 gì đấy.
So với Phạm Tuấn thì trẻ hơn, còn so với Long thì chững chạc hơn chút.
Gã nhìn lại hắn, cặp mắt to tròn cùng hàng lông mi rậm rạp khiến Vũ Thiên lần đầu cảm thấy áp bức.
– Nhóc con, ngươi ở chỗ này ăn trộm sao?
Gã mở miệng, giọng nói cứng rắn và khí phách khiến mọi tế bào trên người hắn chuyển sang chế độ cảnh báo.
– Tôi là bạn của Tuấn.
Vũ Thiên khó khăn mở miệng.
– Nói dối.
Gã trung niên lắc đầu, bước lên một bước.
Ngay khi chân trái hắn chạm đất, một luồng oán lực bắn ra đẩy lùi Vũ Thiên về phía sau."
Từ bao giờ?
Hắn kết ấn từ bao giờ?"
Vũ Thiên chấn động, rõ ràng cả thân trên của gã chỉ mặc một cái áo ba lỗ nhỉ mà thôi, nhưng Vũ Thiên không hề nhìn ra được vị trí của ấn lực.
– Khoan đã.
Khoan đã vị tiền bối này, ta thật sự không phải là kẻ trộm.
Gã híp mắt, không đáp lời.
– Aaaa
Vũ Thiên bay ngược lại vào trong thêm lần nữa, lần này xương khớp hắn kêu lên một tiếng răng.
rắc đầy đau đớn.
"Bỏ rồi, vết thương vừa nãy vẫn còn đang chảy máu.
"Phụt.
Hắn nôn ra một ngụm tiên huyết."
Tên này sao không đánh trả?"
Người trung niên kia bất ngờ, gã tiến đến gần Vũ Thiên.
Vũ Thiên nâng tay lên phòng thủ, cả cơ thể co lại thu hẹp khoảng cách.
"Một.
hai.
ba.
"Hắn lẩm bẩm.
Mắt đảo tới lui trên cơ thể kẻ trung niên.
"Tuấn có về kịp không đây?"
Sột soạt.
Gã trung niên bước vào bán kính 1 mét xung quanh Vũ Thiên.
Khoảng cách đã rất gần.
Sau lưng Thiên là bức tường, điều đó có nghĩa lực phản chấn của đòn đánh trước đó hoàn toàn có thể đè xẹp lục phủ ngũ tạng của hắn.
Không khí ngột ngạt vương vấn mùi vị tanh nồng của máu khiến mỗi bước chân của kẻ trước mắt tựa như tử thần.
"K-không có.
Tại sao lại thế?
?."
Vũ Thiên tuyệt vọng.
Kẻ kia đứng trước mặt hắn.
Đôi mắt mở to.
Vũ Thiên giao tiếp ánh mắt, đè nén sự hoảng sợ trong lòng.
Gã trung bất chợt cúi xuống, bàn tay đặt lên đỉnh đầu Vũ Thiên."
Hắn định đục thủng não ta à?"
Chết tiêu rồi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập