Chương 11: Trưởng quản.

Thế giới này lớn đến đâu.

Không ai biết cả.

Đối với con kiến, đi được một vạn mét trong cuộc đời ngắn ngủi của nó đã được xem là kì tích.

Đối với đại bàng, bay được một vạn mét thì bị xem là thất bại, là cá thể yếu ớt của đàn.

Con người thì khác, kẻ mạnh xem thế gian như bàn cờ, tùy tiện sắp đặt, thao túng.

Thiên hạ vì vậy mà bé nhỏ, trật trội.

Nhưng đối với kẻ yếu thì khác.

Trong mắt sâu kiến, thiên hạ chính là kì quan vĩ đại nhất mà ngàn đời sau chúng cũng không thể chinh phục được toàn bộ.

Là câu hỏi lớn nhất xuyên suốt vạn kiếp sống.

Kẻ yếu cũng thế, chúng tựa như tốt thí, số phận mặc người khác can thiệp, điều chỉnh.

Kẻ yếu chỉ khác với động vật cấp thấp, côn trùng ở chỗ:

kẻ yếu có lương tri, lương năng.

Thiên hạ này tưởng vô biên mà có hạn.

– Nếu ta mạnh hơn.

Bây giờ có lẽ.

Phạm Tuấn đứng trong hàng dài người đang tất bật chuẩn bị rời khỏi trại cải tạo.

Phía sau hắn, hơn ba cái xe đẩy chất đầy quặng kim loại quý hiếm.

Sức khoẻ bị bào mòn đến tận gốc rễ, trái tim bị khoét sâu.

Tuấn lủi thủi bước đi trong đám người, gương mặt bẩn thỉu của hắn hiện lên với nỗi buồn không tài nào có thể che giấu được.

Lạch cạch.

Bánh xe đẩy lăn dài trên đất, đi qua vô số bóng đen của trần hang, vượt lên bóng của những con người khốn khổ đang sống mà như không sống.

Uỳnh uỵch.

Bánh xe vấp phải sỏi đá nằm lăn lóc trên đất.

Chiếc xe đẩy trượt dài một đoạn, không khí xáo trộn với bụi mịn và đất cát.

Khụ.

Hắn ho một tiếng, đầu óc vẫn mụ mị.

"Nơi này to lớn thật.

.."

"Người cũng nhiều thật.

À không, "

rối"

cũng tấp nập thật đấy."

"Mà sao ta vẫn còn là con người vậy?"

Khụ!

Tuấn ngửa mặt lên không trung, vừa để tránh bụi bẩn vừa để nhìn rõ hơn khung cảnh dưới này.

Hắn lảo đảo đi.

Bước ngắn nối tiếp bước dài.

Chân va vào đá.

Chân va vào chân.

Cứ như thế, mang trong mình một khoảng trống trong thâm tâm cùng một cơ thể đã mệt rã rời.

Tuấn bước lên phía trước.

Cạch.

Soạt.

Tiếng mấy cái xe đẩy về đến khu vực kiểm kê.

Một tên công nhân khác là con người bước tới chỗ Tuấn.

Mặt mũi hắn vô tình lãnh khốc, đôi môi mỏng càng làm tăng thêm sự cực đoan và cảm giác dè chừng.

"Hửm.

Thằng này là người sao?"

Biển tên để chéo trên ngực khắc hai chữ

"Mạnh Tùng"

Cái áo dài màu đen toát lên khí chất lạnh lùng.

– Đứng thẳng!

Hắn quát Tuấn.

– R-rõ.

Tuấn lờ mờ lấy lại ý thức, chân khập khiễng vội vàng đứng ngăn nắp, lưng hắn dẫu mỏi đến gù xuống cũng phải lập tức dựng thẳng.

– Ê.

Mạnh Tùng chỉnh kính trong một cử chỉ thư sinh.

– Ngươi tên gì?

Toà các nào?

Tuấn vội đáp, ánh mắt thoáng suy nghĩ.

– Phạm Tuấn, toà C.

Mạnh Tùng nâng một bên lông mày, hờ hững nói.

– Ngươi nghĩ ngươi đang làm cái gì ở dưới này?

Nghỉ ngơi sao hay ngươi nghĩ đây là nhà?

Phạm Tuấn co rụt mắt, nhận thấy kẻ tới vốn không thiện.

– Trưởng quản, là tôi mệt mỏi quá làm ngài phải để tâm rồi, tôi rút kinh nghiệm về mình.

Tuấn cúi thấp, không tiếp tục đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Tùng.

– Hả?

Mệt mỏi, ngươi là đàn bà sao?

Không thấy những con người chăm chỉ kia vẫn đang sung sức, năng động đến như vậy sao?

Tùng quát to, giọng nói gã cao chạm đến cả trời.

Tay hắn chỉ về phía cái đám công nhân vô tri đang từ từ và đều đặn khuân vác đống quặng lên bên trên một cái dây chuyền khổng lồ, nối liền từ khu vực kiểm kê đến sâu bên trong một khoảng không đen kịt nằm sâu trong nút giao của 4 khu vực 1, 2, 3, 4.

Tuấn bất giác nhìn theo, ánh mắt vô tình dừng lại trên đám công nhân.

Hắn sửng sốt, nhận ra cả đám ấy đều chỉ còn một vài chi tiết giống con người.

Chân tay chúng rách nát, cở thể thủng lỗ chỗ.

Phần thân trên dường như muốn nói lời tạm biết với hai chân.

Có kẻ thậm chí mất cả tay, đơn thuần dùng miệng và đầu để

"gắp"

lấy quặng chất lên đường chuyền.

Ực.

Một cơn tức giận bùng cháy như núi lửa sâu trong tâm hồn hắn.

"Chó chết!

"Tay hắn vô thức siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch như người chết.

Mặt hắn đổi màu, hồng nhạt thành đỏ máu.

– Ê nha, ngươi còn dám nhận bản thân yếu đuối?

Mệt mỏi nữa sao?

Tùng nhếch môi cười nhưng nụ cười vô nhân tính ấy không chạm đến mí mắt.

Bộp.

Hắn vỗ vai một con rối đứng cạnh Tuấn.

Mùi máu khô và một mùi tanh tưởi nhưng ngọt ngào bốc lên, chạm vào đáy mũi Tuấn.

Oẹ.

Tuấn cúi thấp hơn, mặt tái mét.

Hắn cố gắng chống chịu với mùi hương sai trái này với con mắt ngập tràn đường tơ máu.

– Ngươi thấy chứ?

Anh bạn này còn khoẻ chán a.

– Cả kia nữa kìa, còn kia nữa.

À đúng rồi, tít bên kia nữa.

Tùng càng nói càng khoái, mắt hắn mở to như đang chiêm ngưỡng một dàn hợp xướng.

Âm thanh vo ve của côn trùng pha quyện với âm thanh xoen xoét của bánh xe lạnh lùng di chuyển trên đất vô hình chung đã hiện thức hoá cái ác tại trại cải tạo.

Tùng cười lớn, không giấu nổi sự thích thú bệnh hoạn của mình.

Hắn xoay vòng tròn như vẽ nên một bát quái trận thu nhỏ.

Ánh nhìn sắc bén khiến Tuấn đang cúi đầu cũng phải nổi da gà.

– D-dạ.

Tôi xin lỗi.

Tuấn mở miệng, hàm răng cắn chặt.

– Ngươi hiểu ý ta không?

Tùng ngừng cười, điệu múa chân sáo dừng lại khi bản ca dao của hỗn loạn vẫn đang được bật.

– Tôi rõ.

Tuấn hạ giọng, phẫn nộ dần chuyển thành sợ hãi.

– Ha ha, tốt.

Bộp.

Hắn vỗ lên đầu Tuấn như cái cách mà người cha dạy con.

– Nghe lời, ngoan ngoãn được chứ?

Hai má phồng lên, âm thanh thoát ra trong sự kìm nén.

– Rõ!

11 giờ đêm.

Tuấn bước lần thứ hai lên cầu thang hướng đến phòng 304.

Trông hắn lúc này thật tơi tả.

Dáng đi khập khiễng và mất cân đối.

Hắn như đang lê bước trên cầu thang vậy.

– Ánh sáng.

Hắn thì thào, mắt mở to khi đứng trong hành lang tầng 3.

Đôi môi mấp máy.

Tuấn như nhận ra điều gì.

"Vũ Thiên.

Thằng nhóc đó đi đâu rồi?

Sao cửa vẫn chưa khoá lại.

Mình đã nhắc cậu ta khoá cẩn thận sau khi rời đi rồi chứ?"

Một cảm giác bất an bất chợt ập đến.

Ánh sáng của căn phòng nơi duy nhất hắn thực sự thuộc về vào lúc này đây lại giống như lời mời gọi của thần chết.

Nó sáng nhưng không mang theo nhiệt độ.

Trái ngược lại với không khí ấm áp thường ngày là sự lạnh lẽo đang bao phủ lấy mọi giác quan.

Từng chút một.

Tuấn lê bước qua căn phòng 301.

Tiếng bước chân dội ngược lại.

Đến căn 302.

Gần hơn rồi.

Hắn nghĩ mình cảm nhận được gì đó.

– Oán lực – U hương.

Tuấn bình tĩnh lấy lại tinh thần, hắn chậm rãi kích hoạt năng lực oán kỹ của bản thân.

Phù.

– Có.

có đến hai người trong phòng!

Tuấn giật mình phát hiện.

– Khoan đã, chờ một chút.

Một người hẳn là hắn, hẳn là Vũ Thiên.

Đúng vậy, không sai được.

Tuấn mừng rỡ.

Phụp.

Hắn nhắm mắt và cảm nhận.

Mùi hương hoà vào không khí và được gió thổi đến.

Nó hoà vào từng nhịp thở của Tuấn, đi vào bằng khứu giác.

– Hả?

Sao lại là em ấy?

Cùng lúc đó, bên trong căn phòng 304 sáng đèn.

– Tiền bối không giết ta?

Vũ Thiên rón rén hỏi, ánh mắt cố ý nhìn thẳng vào mắt của tên thanh niên 25 tuổi trước mắt.

– Hửm?

Oán lực của ngươi đâu?

Vũ Thiên vội đáp.

– Không có, tôi thực sự không có oán lực tiền bối.

Gã không biểu cảm.

– Nói dối!

Ngươi không giống cái đám các chủ kia, chắc chắn ngươi là kẻ trộm!

Gã nâng tay, lần này có sát khí tràn ra như biển.

– Thật sự, thật sự.

– Hửm?

Có kẻ thi triển oán kỹ, đồng bọn nguoie tới rồi à?

Cú đấm dừng cách Thiên nửa cen ti mét, gã phi như điện ra ngoài.

– Lại có quý nhân cứu ta?

Vũ Thiên lắp bắp nói.

Ánh mắt cũng dõi theo.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập