– Là anh sao Tuấn?
Bóng dáng của kẻ thần bí đứng trước cửa, câu hỏi của hắn vang lên làm Vũ Thiên bất giác nhẹ lòng xuống.
"May, tên kia trở lại rồi"Tuấn thở dốc, dừng lại trong gang tấc.
– Hùng, tên bên trong còn ổn chứ?
Phạm Hùng nghiêng đầu trả lời.
– Ý anh là thằng nhóc ăn mặc rách rưới đó à?
Tên đó vẫn còn tốt.
Tuấn thở phào.
– Vào trong đi, anh em mình cần bàn bạc một số vấn đề.
Hùng nuốt xuống đống câu hỏi nghi hoặc vào trong bụng, gật gù đi theo sau.
Vừa vào đến phòng, Tuấn cấp tốc chạy đến bên cạnh Vũ Thiên – người lúc này đang ngồi bệt trong góc phòng, chân tay tím tái.
– Ổn chứ?
Vũ Thiên lắc đầu liên tục.
– T-tên kia là người quen của cậu sao?
Tuấn ngập ngừng, mặt hắn lộ rõ vẻ xấu hổ nói.
– Ừm, tên đó là đứa em kết nghĩa của tôi.
Vũ Thiên bực bội, ánh mắt tóe ra ánh lửa.
– Con mợ cậu, sao không nói cho tôi biết sớm chứ, tôi suýt chút nữa đã bị hắn đập chết rồi.
Khì khì.
– Lỗi tôi, lỗi tôi.
Hùng đứng phía sau, hắn nghe rõ cuộc trò chuyện của cả hai, thấy lạ nên hắn mở miệng.
– Anh Tuấn, tên này là lão quái nào dịch dung sao?
Tuấn lắc đầu.
– Hắn mới 13 thôi.
Hùng ngỡ ngàng, vẻ nghi hoặc nồng đậm trong mắt.
– Vậy sao hai người xưng hô như thế?
Còn nữa, hắn oán kỹ rốt cuộc là thứ gì?
Cả ba ngồi xuống cùng nói chuyện, Vũ Thiên vẫn giữ thái độ xa lánh Hùng, Hùng thì tò mò xen lẫn thích thú.
Trong khi đó Tuấn dường như vô lực ngăn cản cơn chia rẽ đang dần bộc lộ trong hai kẻ ngồi đối diện.
Đầu tiên, Tuấn nói về chuyện của Vũ Thiên.
Khi Hùng biết được tên nhóc đang ngồi trước mắt hắn thật sự không sở hữu bất kì một loại dị lực trời sinh nào cả thì vẻ mặt của hắn như một pho tượng trăm năm vậy.
"Thật thần kỳ, cmn lão tử sống hai mươi năm, hai mươi sáu năm trời lần đầu tiên thấy một tên lạc loài như ngươi.
"- Lạc cái cm ngươi, cút ra chỗ khác cho ta yên bình.
Tiếp theo là về việc Tuấn muốn cả ba người kết hợp lại trở thành một liên minh.
– Liên minh?
Vũ Thiên cau mày.
– Cậu hết thứ để bận tâm rồi sao?
Tuấn giải thích.
– Thực ra liên minh trong nơi cách biệt này cũng không phải là chuyện gì quá hão huyền.
Trên thực tế, ít nhất hai cái liên minh đang tồn tại.
Hùng tiếp lời.
– Nhóc con, ngươi nghĩ đám oán linh sư có thể sống trong này mà không sợ một ngày bị đem đi mổ não xóa kí ức à?
Vũ Thiên mở miệng, vô vàn khí tức châm biếm phát ra.
– Ồ, nói như ngươi thì ai cũng hiếu chiến như trâu như bò sao.
À đúng rồi, cái thằng suy nghĩ bằng cơ bắp như ngươi thì sao mà hiểu a.
Câm miệng, muốn chết!
Hùng đập bàn một tiếng rõ ràng, bàn tay to lớn định xách cổ Vũ Thiên đứng dậy.
– Khoan!
Tuấn không kìm được ngăn lại.
– Cả hai bớt trẻ con lại, để ta nói nốt cái đã.
Hùng lạnh nhạt buông ra, ánh nhìn Vũ Thiên vẫn tràn đầy khiêu khích.
– Hừ, bất quá là tên to xác mà thôi, không có oán lực thì ngươi làm được gì ta?
– Người mình cả, ngồi xuống.
Theo lời Tuấn, hiện nay có hai liên minh chính trong
"lục các thiên phạt"
Lần lượt là oán minh và linh minh.
Như tên gọi, oán minh là tập hợp của những oán linh sư đoàn kết lại muốn trốn thoát khỏi nơi này.
Tuy nhiên, oán minh bởi vì tồn tại quá nhiều thành phần tạp nham, từ đám oán linh sư yếu ớt cho đến cái đám hám lợi, yêu tiền nên Tuấn không muốn dính dáng đến.
"Một bọn rác rưởi.
"Kế tiếp là linh minh.
Đúng như tên, đa số thành viên là thuật sĩ, những kẻ sở hữu linh hồn lực, phần nhỏ là các oán linh sư sở hữu năng lực loại khá.
Đám này về cơ bản là vừa mạnh mà vừa quyền lực.
Chỉ tiếc, đám thuật sĩ kia vô cùng khinh thường oán linh sư, đối với chúng thì những kẻ sở hữu oán lực chính là đám cặn bã, chư hầu dưới chân.
Ngoài ra, một thế lực không chính thức khác, không xưng liên minh chính là sáu kẻ đứng đầu của sáu tòa các.
Hùng gọi chúng là lục đại các chủ, còn Tuấn chỉ gọi ngắn gọn là những kẻ quan sát.
Phe phái này đương nhiên không ủng hộ cũng không để ý tới mấy cái liên minh trong lục các.
Có lẽ trong mắt sáu tên các chủ, đám sâu kiến có dãy dụa mãnh liệt tới đâu thì chung quy lại cũng chỉ là châu chấu đá xe, con kiến kiện củ khoai.
Thậm chí nếu như có xung đột dẫn tới chết người, mấy tên trưởng quản sẽ vui như mở hội, chỉ cần mang nội tạng của đám đó cúng lên cho bè lũ thống trị]
thôi cũng đủ để giải quyết vấn đề thức ăn rồi.
– Kinh khủng khiếp như vậy.
Vũ Thiên hít sâu, lắp bắp nói.
– Đúng vậy, cho nên tôi muốn ba người chúng ta tự thành lập riêng một liên minh mới.
Hùng nghi ngờ.
– Tên này thì làm được cái thá gì chứ?
Hắn là một tên phế vật.
– Chuyện này không đơn giản, em đã bao giờ nghe thấy trên đời này có ai bị bắt vào đây mà không sở hữu dị lực chưa?
Hùng gật đầu.
– Vậy theo anh tên này bị tóm vào là vì.
Hắn quăng cho Tuấn một cái nhìn thâm thúy.
– Đó là suy đoán của anh.
Tuấn nói thầm.
– Ừm, vậy cũng được, ít nhất hắn cũng không thể đắc tội với ai cả.
Hùng còn chưa kịp thở dài thì khựng lại, hắn nhận ra gương mặt tím tái cùng ánh nhìn tránh né của Tuấn.
Nhìn ngược lại Vũ Thiên, tên này trông bất cần đời.
– Có chuyện gì sao?
Hùng tức giận hỏi.
– Ngươi có đắc tội với kẻ nào không?
Vũ Thiên bất ngờ, không nhanh không chậm nói.
– À ừ, nếu ngươi đã muốn biết vậy thì ta sẽ nghiêm túc trả lời.
Hắn dừng một nhịp, chờ đợi phản ứng của Hùng.
– Ta có vô tình đánh úp một tên oán linh sư.
Hùng giật mình, tưởng mình nghe nhầm.
– Đánh úp oán linh sư?
Ngươi mơ à?
Tuấn lên tiếng.
– Hắn nói thật.
Vũ Thiên cười toe toét.
– Tên đó gọi là cái ấy nhỉ.
à rồi, ta nhớ ra.
Hắn gọi Long.
Hùng chấn kinh.
– Là tên oán linh sư dùng băng đó?
Tuấn gật gù.
– Là hắn.
– Ngươi rốt cuộc làm thế nào?
Vũ Thiên không đáp, hắn mặc kệ.
Tiếp tục làm việc của bản thân.
Hứ.
Hùng tức giận nhưng không làm được gì bèn ngoái đầu về phía Tuấn.
"Ngươi tuổi gì bắt ta khai ra?"
Vũ Thiên âm thầm cười.
Đồng ý là tên này rất có thể sẽ trở thành một đồng minh của hắn.
Bất quá đó là vấn đề của sau này, còn ở hiện tại nha, Hùng khó lòng mà moi móc bất cứ thứ gì của hắn.
– Anh không biết?
Tuấn gật gù nhưng nói thêm:
Tuy là chứng kiến thực hư lúc đó nhưng tên Long kia bị Vũ Thiên chiếm tiện nghi cũng không ít đâu.
Hùng nheo mắt suy đoán.
– Mà lúc Vũ Thiên quay lại thì mặt cậu ta trông hiếu thắng lắm, khả năng cũng phải nói dối.
Hùng nhún vai.
– Biết đâu được, tên oắt này mới mười hai hay mười ba tuổi thôi.
Cùng lúc đó.
Vũ Thiên đang ngồi tranh thủ tìm kiếm vị trí ấn thủ trên cơ thể của Hùng.
"Không có trên đầu, sau gáy cũng không có.
Hẳn là nó nằm đâu đó phía sau lưng.
ta phải tìm cách để hắn lộ ra mới được.
"- Đúng rồi!
Hắn nảy ra một ý tưởng, nếu muốn chế ngự được Hùng thì chỉ còn cách đó thôi.
– Này, Hùng, Tuấn, tôi có chuyện muốn hỏi.
Lời nói của hắn vừa dứt, cả hai quay lại, trên mặt Tuấn đầy vẻ tò mò.
– Gì thế?
Vũ Thiên giả vờ bứt óc suy nghĩ, tay phải gãi đầu, tay trái dựt tóc.
– Vị trí của ấn thuật trên cơ thể có ảnh hưởng đến oán kỹ không?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập