Dưới tòa D.
Vũ Thiên cùng Phạm Tuấn âm thầm xâm nhập qua cầu thang khẩn cấp nằm phía tây tòa các.
Bốn phía tĩnh mịch đến đáng sợ, không khí ngột ngạt và ẩm thấp bên trong con đường dẫn lên trên khiến phổi của cả hai cháy rát.
– Cậu cảm thấy gì kì lạ không?
Tuấn thì thào, bước chân chậm lại.
Vũ Thiên gật đầu, tay nhẹ nhàng đung đưa trong không khí.
– Có kẻ đã vào từ trước rồi.
Tuấn đảo mắt, nhìn ngắm xung quanh.
– Bụi mịn bị xáo trộn, có dấu vết của kẻ đi trước.
Vũ Thiên ra hiệu cho cả hai giữ im lặng.
– Chậm thôi.
Được.
10 phút đồng hồ trôi qua.
Tuấn bất ngờ đứng lại, hắn với tay bóp lấy vai của Vũ Thiên rồi đẩy cả hai thấp xuống.
Suỵt.
– Có người.
Vũ Thiên bất giác căng thẳng, tai hắn dựng lên nghe ngóng.
Tuấn thì thào.
– Phía trên, cách chúng ta cỡ 10 bậc thang, một người.
Vũ Thiên hít sâu, chuyển động chậm lại.
10 bậc tức là nửa tầng, bọn hắn hiện tại cách kẻ kia có mấy giây bước đi mà thôi, may mắn là cả hai vốn đi rất khẽ và mon men từng bước nên kẻ kia không phát hiện ra.
Tuấn chỉ vào mũi hắn, rồi lại chỉ vào Vũ Thiên.
Hắn hiểu, tiến lên phía trước.
5 bước.
Còn cách một nửa.
Phía trên cầu thang, một điểm gờ nhô ra vô tình che chắn lối đi phía dưới.
"Vẫn chưa lộ, tiếp tục thôi.
"Vũ Thiên cúi cả người xuống, tay hắn mò mẫm lối đi, chân sau lê lết theo sau.
Còn 2 bậc, cả người Vũ Thiên co rúm lại.
Hắn nghe thấy tiếng thở, không phải tiếng thở mãnh liệt hay khó nhọc, ngược lại nó bình tĩnh, đều đặn như thể kẻ ngồi bên trên không quan tâm tới việc sẽ có những kẻ khác đi lên bằng con đường này vậy.
Bảng số tầng hiện lên trong mắt Vũ Thiên, nó treo trên tường, bóng tối phủ lên nó làm hình ảnh mờ mịt.
Tầng 12.
Vũ Thiên khống chế nhịp thở, nhịp tim.
Tay hắn từ từ nâng lên, hai ngón tay mở.
Bên dưới, ánh mắt Tuấn dõi theo, cũng căng thẳng không kém.
Hai ngón tay hạ xuống.
– Oán lực – u hương!
Tiếng nói khàn đặc ngay lập tức vang lên từ bên trên người Vũ Thiên.
– Là ai!
Bịch.
Kẻ kia bám lấy lan can, hất văng cả người xuống.
Bốn mắt nhìn nhau trong giây lát, Vũ Thiên nhanh nhẹn nhìn ra ấn thuật của kẻ kia ở đâu.
"Trên cổ.
"- Hửm, ngươi là kẻ nào?
Chờ chút.
không phải, thằng nhóc này không phải là kẻ đang dùng oán kỹ.
Bóng người giật mình, ánh mắt mở to kinh hãi.
– Nhanh.
Tuấn nhào tới, túm tay kẻ kia vật xuống.
– Không được.
Oán lực –
Vũ Thiên không để cơ hội ấy xảy ra, hắn lao vút theo, chân đạp mạnh xuống cổ gã.
Ách.
– Các ngươi là ai?
Thả ra!
Trung niên nam tử gào lên, tiếng thét vang dội trong cầu thang.
– Bỏ mẹ!
Mau chóng làm hắn câm mồm.
Vũ Thiên thét theo, ánh mắt lăng lệ.
Tuấn không để hắn phải chờ, tay gã siết chặt cổ của nam tử, khửu tay ghì xuống chặt đến cực điểm.
Ơ.
ư.
ơ.
Hắn chống trả quyết liệt, chân tay vùng vẫy.
Đầu hắn cố gắng đập mạnh vào tay Tuấn.
– Để tôi.
Vũ Thiên nhấc chân ra khỏi cổ, đá mạnh xuống thái dương của trung niên nam tử.
Tuấn cũng vậy, đấm mạnh vào ngực hắn.
Phịch.
Kẻ kia lên cơn sùi bọt mép, ánh mắt trắng dã vô hồn nhìn lên trời.
– H-hắn.
Khoảnh khắc e sợ qua đi, Vũ Thiên loạng choạng lùi lại.
– Không sao, hắn còn sống chỉ hôn mê thôi.
Thấy biểu cảm của Thiên, Tuấn hiểu ra ngay.
– Chúng ta sẽ ổn thôi, không có gì nghiêm trọng cả.
Vũ Thiên run rẩy, tay hắn siết chặt đến trắng bệch.
– Đi.
đi tiếp thôi.
Mắt hắn thoáng liếc qua kẻ nằm bất động trên đất, đồng tử co lại.
– Thiên, Thiên.
Đi thôi.
Cùng lúc đó, tại tầng 13.
Một mỹ phụ trẻ tuổi đang đứng nói chuyện cùng một tên nam tử mập mạp thì bỗng nhiên dừng lại, nàng nheo mắt, cảnh giác hỏi.
– Này Lạc, ngươi nghe thấy gì không.
Tên Lạc kia đang tươi cười hớn hở thì bất chợt căng cứng.
– Âm thanh này quen thuộc.
Lạc híp mắt, bỗng nhiên nhớ ra.
– Đây chẳng phải tiếng tên Phong kia sao?
Thủy, ngươi mau chóng đi xem xét cho ta.
Mỹ Phụ tên Thủy cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng.
– Ngươi muốn ta đi chết sao?
Gọi thêm cho mấy tên còn lại đi, chúng ta mau chóng đi kiểm tra.
Lạc cười ngượng.
– Rồi, rồi.
Kẽo kẹt.
Cánh cửa dẫn tới tầng 13 từ từ được hé mở.
Tuấn bước vào trước, dò xét trước tiên.
– Không có ai, vào thôi.
Khép cửa lại sau lưng.
Hắn nhìn qua vai, Vũ Thiên vãn đứng đó, ánh mắt thi thoảng vẫn vô hồn.
– Đây là lần đầu tiên cậu lấy mạng ai đúng không?
Vũ Thiên nghe thế thì giật mình, đầu óc hắn như bị kéo về hiện thực.
– Tên kia chết rồi?
Tuấn im lặng một hồi, cuối cùng kéo Vũ Thiên đến một góc khuất bên cạnh.
– Nghe này, cậu không sai, chúng ta cũng không sai.
Nếu ta không làm, hắn sẽ giết chúng ta, cậu hiểu chứ?
Vũ Thiên gật gù, tâm trạng dường như khá lên một chút.
– Ngoài ra, nơi đây khác với nơi cậu từng sống nhiều lắm.
Nơi đây không có cái gọi là yên bình đâu, hòa bình là xa xỉ.
Tại đây, cậu hoặc là bị tù đày, hoặc là bị giết.
Vũ Thiên không đáp, nhưng ánh mắt bắt đầu sáng trở lại.
– Mà cậu quên nhanh thật đấy, là ai nói sẽ giải phóng toàn bộ người vô tội trong nơi này ra chứ hả.
Quý ngài giải phóng?
Vũ Thiên bừng tỉnh, như ve sầu thoát xác, hắn giờ đây mới hiểu được sức nặng của hai từ giải phóng.
Không phim ảnh, không lời lẽ mĩ miều.
Giải phóng là vũ lực, là máu là xương.
Không có sự mềm yếu, chỉ có ý chí cứng rắn mới làm nên chuyện.
– Để cậu lo lắng rồi.
Tuấn mỉm cười, cơ mặt dần được thả lỏng.
– Tính ra cậu cũng trưởng thành thật đấy, tôi nói bừa bừa như vậy mà cậu cũng hiểu được cho phải.
Vũ Thiên cười.
– Trông đây ai cũng sẽ trưởng thành thôi, không phải chính cậu nói thế sao?
Tuấn im lặng, mí mắt co giật.
– Là cậu thực sự 13 tuổi sao?
Hay cậu là lão quái nào đấy phản phác quy chân, cải lão hoàn đồng thế?
Vũ Thiên bật cười.
– Không sai biệt lắm.
Tuấn giật mình, ánh mắt chớp động.
– Thế nào là không sai biệt lắm?
Chẳng lẽ cậu thật sự là.
Vũ Thiên vội nói.
– Ây nha, tôi đùa thôi.
Bắt gặp ánh mắt nghi ngờ xen lẫn hứng thú của Tuấn, da gà hắn nổi khắp người.
Đồng ý là hắn cũng không thực sự là một tên nhóc 13 tuổi, nhưng suy cho cùng thì hắn cũng không qua nổi tuổi 20.
Cho nên ngay từ việc xưng hô
"tôi"
và
"cậu"
với một tên 29 tuổi đã đủ để trở nên bất bình thường rồi.
– Tôi cần một món oán binh.
Tuấn lộ ra vẻ ước ao.
– Đừng nói là cậu, tôi cũng muốn lắm đấy.
Có chuyện cậu không biết, oán binh có thể cất được vào trong ấn thuật.
Điều này cũng biến oán binh, linh binh hay thậm chí là thú binh trở nên vô cùng đắt giá.
Vẻ mặt Vũ Thiên biến sắc, hắn nuốt khan hỏi.
– Vậy ý cậu là tôi phải cầm tay còn cậu thì để được vào ấn thuật rồi?
Tuấn nhìn sang hắn, ánh mắt tràn đầy thông cảm.
– Ừm.
Vũ Thiên mặt xám như tro, môi hắn mấp máy.
– Bọn kia đâu rồi, mợ nó!
Vũ Thiên và Tuấn phản ứng rất nhanh, cả hai lập tức bò vào một khe hở giữa tường và cửa thoát hiểm.
Tiếng bước chân vọng lại điên loạn.
– Thủy, chúng ta phải xuống trước thôi, phòng trường hợp lão Phong ra chuyện.
Tiếng người phụ nữ ban nãy đáp.
– Không thể chờ thêm một chút sao?
Lạc phản bác, gằn giọng.
– Chờ?
Ngươi muốn hắn bị chém chết dưới kia à?
Tiếng nói cùng tiếng bước chân ngày càng gần.
Vũ Thiên với Tuấn trao đổi ánh mắt.
"Có ít nhất hai người, đều là oán linh sư.
"Cả hai bất giác căng cứng như dây đàn.
– Ê, khoan đã.
Giọng người nam nhân bất chợt dừng lại, theo sau là sự tĩnh lặng của tầng 13.
Trái tim cả hai đập mạnh.
Tiếng người con gái:
S-sao cửa lại đang mở?
Vũ Thiên hững một nhịp.
Thôi xong!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập