Chương 17: Mỗi người một ngả.

Vũ Thiên không dám chớp mắt, cả người hắn bất động như pho tượng.

Đồng tử giãn ra, sóng mũi thẳng tắp.

Mồ hôi chảy ra ướt đẫm cả áo như thác nước, da mặt hắn bóng loáng nhầy nhụa.

Trong khi đó, Phạm Tuấn lúc này cứng rắn hơn.

Hắn bình tĩnh, yên lặng và lạnh lùng.

Cánh cửa vốn được Tuấn hé lại từ trước, bây giờ buộc phải để mở để tạo chỗ trốn tạm thời cho cả hai.

Đây là một nước cờ mạo hiểm.

Nếu đây là cánh cửa thoát hiểm ở thế giới cũ của hắn thì có lẽ cách đây năm phút, địa ngục đã chào đón thêm hai thành viên rồi.

Thình thịch.

Tiếng tim đập của cả Tuấn và Thiên vang lên khe khẽ trong đêm tối, hành lang đủ to và thoáng để âm thanh ấy không chạm đến những kẻ đứng phía bên kia cánh cửa.

Vũ Thiên âm thầm cầu mong những kẻ kia sẽ rời đi, ánh mắt hắn mở to không chớp, tâm thần tiến vào trạng thái tập trung cao độ.

Thế rồi, trong vài giây tiếp theo, âm thanh của tiếng thở đột ngột phát ra ngay bên kia cánh cửa.

Phù.

Vũ Thiên và Tuấn lập tức đình trệ nhịp thở, gân xanh bắt đầu nổi trên gương mặt của cả hai người.

Tuấn đảo mắt cố gắng tìm ra giải pháp.

Vũ Thiên thì khác, hắn ngồi gần cửa hơn Tuấn, lúc này đây hắn mơ hồ cảm thấy tòa D không chỉ nguy hiểm bởi thứ đã dọa sợ đồng bọn hắn, mà còn bởi sự dễ dàng trong việc đột nhập vào tòa này.

Nếu là chỗ hắn – tòa A, việc một kẻ lạ mặt chui vào là tương đối khó, Mi sói có năng lực khá đặc biệt, oán kỹ của ả ta cho phép bản thân ả đánh dấu những cá nhân dù là oán linh sư hay là thuật sĩ.

Bằng việc này, Mi sói có thể nhận biết những ai đã trở về phòng, tầng nào thiếu, phòng nào không có người, bà ta đều biết.

Ngoài ra, theo lời Nhi, bởi vì mỗi tòa các đều rất cao, rất rộng, chúng có thể có tới sáu mươi tầng.

Do đó, để kiểm soát an ninh, cứ mỗi hai mươi tầng, sẽ có một tồn tại được gọi là kẻ giám sát cư trú.

Đám này về cơ bản là thuật sĩ, chúng có vai trò như những kẻ theo dõi, bất cứ một ai nếu đột nhập một cách trái phép sau khung giờ quy định đều sẽ bị tiêu diệt.

Đây là lí do mà Vũ Thiên không dám ở lâu trong lần hắn vào căn 304 của Tuấn.

Vũ Thiên mím môi, trong lòng hắn chửi ầm lên vì tiếng thở nặng nhọc vẫn còn đó.

"Cmn hơn một phút rồi, tên quái dị kia chưa đi chỗ khác sao?"

Tuấn đột nhiên chạm vào vai hắn, xúc cảm truyền tới bất chợt suýt chút nữa làm hắn phát ra tiếng động.

Co người, hắn đảo đồng tử.

Tuấn chỉ vào hắn, chỉ xuống sàn, rồi chỉ vào bản thân mình và chỉ ra cánh cửa.

Ánh mắt Tuấn lăng lệ, huyết hồng.

Vũ Thiên run rẩy nhưng ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Hắn cũng chậm rãi nâng tay, mặc cho điều đó khiến kẻ bên kia nghe thấy.

"Sống!

"- Có người!

Lạc thét to, oán lực trào dâng tựa thủy triều.

Ánh sáng chớp tắt như viên ngọc quý dưới nắng vàng.

– Oán lực – Quang thích!

Ngay lập tức, bốn tia ánh sáng sắc bén cắt thẳng vào mặt cánh cửa, bụi bắn lên tứ phương, gió động, mắt lóa sáng.

– Oán lực – U hương!

Mùi hương từ khắp nơi kéo đến như gió lùa qua khe cửa, giông tố nổi lên.

Vết cắt mãnh liệt tạo nên một khe hở trên cửa.

Tuấn nhanh nhẹn đẩy Vũ Thiên cúi hẳn xuống, đầu Vũ Thiên cắm thẳng xuống sàn nhà.

Lách một cái, thân người hắn lao ra ngoài.

Tuấn nhìn thấy Lạc, Lạc thấy Tuấn, phía sau lưng Lạc, Thủy thi triển oán lực.

– Oán lực – Thủy âm liên.

Giọng nói yêu kiều cất lên, một đóa sen màu hồng ngọc phát sáng, ánh sáng từ nó tỏa ra thiêu đốt bóng tối đang trực trờ để nuốt chửng lấy tầng 13.

Một tiếng ken két rùng mình.

Vũ Thiên nghe thấy tiếng đoàng khủng khiếp.

Hắn không nghĩ gì nhiều, chân vấp xuống đất nhưng vẫn đứng dậy chạy tiếp, chạy thật xa khu vực này.

"Phải sống!

Phần còn lại để cho tôi.

"Vũ Thiên lao như bay, hắn chạy đến căn phòng gần nhất được đánh số 1302 rồi bước vào.

May mắn cho cả hai người là tòa D không có người giám sát, về cơ bản nơi đây là tập hợp của những thành phần ít được chú ý đến nhất trong lục các.

Do đó người sống thường tập trung ở tầng 20 trở lên.

Nhưng vấn đề là, từ khi tin tức được phát đi, lệnh giới nghiêm ban đêm được thắt chặt hơn lại vô tình tạo điều kiện cho những kẻ vô cùng nguy hiểm và hung tợn tìm đường đi xuống, xâm nhập từ bên dưới và thậm chí như Vũ Thiên mới đối mặt, chúng đã giăng lưới sẵn rồi.

Lệnh giới nghiêm đạt đỉnh là từ lúc mười hai giờ hơn, do đó Vũ Thiên còn chưa đầy bốn mươi phút để hành động.

Hắn phải chấp nhận tìm kiếm rương binh khí trong điều kiện không có ánh sáng, môi trường im ắng.

Chính vì vậy, hắn buộc phải tính toán cho mọi bước đi và khả năng, mỗi lần âm thanh phát ra, hắn sẽ không phải là người duy nhất nghe thấy.

Những kẻ yếu sẽ không đến, chỉ có đám mạnh mà thôi, Nhi cũng nói rằng, trừ những kẻ trung lập không biết gì ra, phần lớn những thành viên của hai liên minh sẽ tới.

– Bình tĩnh lại, phải lục soát nhanh chóng trước khi đám kia quay lại.

Vũ Thiên lật đật chạy xung quanh phòng, lật đệm, kéo rèm, xới tung từng ngõ ngách trong căn phòng.

– Không có, đổi phòng.

Hắn chậm rãi tiến đến cửa, tai phải úp vào nghe ngóng.

Từng chút một, từng giây trôi qua, không có động tĩnh.

Vũ Thiên thả lỏng, tay hắn bắt đầu vặn và đẩy cửa ra.

Kẽo kẹt.

Một âm thanh rất nhỏ nhưng không khác gì tiếng pháo nổ trong màng nhĩ.

Chết tiệt.

Hắn chửi thầm, nhanh như sóc mà trườn qua khe nhỏ rồi đến phòng khác.

1303.

Phòng 1301 lúc này quá gần cửa thoát hiểm, hắn không dám mạo hiểm.

– Chỉ còn có mình ta, phải xử lí cho gọn.

Vũ Thiên tự nhủ, tay mở hé cửa rồi bước vào.

Tiếng cửa được chốt lại đằng sau.

Cách đó không xa, Tuấn bị thương khá nặng, trên người hắn bê bết máu, những vết cắt tóe ra từ sâu bên trong lưng, tay và chân.

Hì hục.

Hắn lao lên cầu thang, chọn lối đi phía trên thay vì tìm đường thoát xuống.

"Chỉ có cách này mới có thể cứu mạng ta mà thôi.

Phải đánh liều!

"Mùi hương trong bán kính 15 mét liên tục chảy vào mũi hắn, khứu giác nhạy bén giúp hắn mò mẫm trong bóng tối.

Phía sau, tiếng bước chân dồn dập.

– Thủy, ngươi bảo đám kia canh trừng chưa?

Lạc hét, giọng nói khàn đặc.

Thủy lật đật chạy theo, miệng khô khốc.

– Rồi, ta nói khi nãy rồi, ngươi chậm.

Lạc cau mày, tay hắn bám lan can, một tay khác nâng lên rồi niệm chú.

Ấn thuật sáng lên, một vết cắt sáng màu lung linh bắn phọt lên trên, âm thanh kim loại bị cắt vang lên.

Xì.

Tuấn lom khom cúi né đòn, đầu óc tỉnh táo tiếp tục chạy.

– Tên kia, đứng lại mau!

Thủy vội vàng khuyên giải.

– Chúng ta không thể tiếp tục, tầng 17 rồi.

Bước lên kia là chết!

Lạc nghe vậy nhướng mày thật sâu, biểu cảm lộ rõ vẻ kiêng kị.

– Chúng ta không chắc chắn về việc rương binh khí ở đâu cả, tên kia biết đâu lại biết.

Thủy phản bác ngay.

– Nếu hắn không biết?

Lạc cãi lời.

– Thì chúng ta kiếm từ trên xuống, bảo đám kia mò từ dưới lên.

Hắn tức giận, liếc nhìn Thủy rồi lại bắn ra những tia sáng nhọn hoắt.

– Chết tiệt, không thể nhẹ nhàng nữa rồi.

Oán lực – Quang thích!

Sáu tia sáng bất chợt xuất hiện nơi đầu ngón tay Lạc, ánh mắt hắn toát lên sát khí dày đặc.

– Chó chết!

Xoẹt.

Âm thanh chất lỏng phụt mạnh phát ra, theo sau đó là tiếng lão chão của nước rơi xuống mặt sàn.

Tõng.

tõng.

Phòng 1303.

Vũ Thiên bới khắp nơi nhưng thủy chung không tìm ra thứ gì cả, sự kiên nhẫn cùng kiên trì bắt đầu chạy đua với nỗi sợ hại và lo lắng.

– Thế nào lại không có?

Đệt, ta không muốn đi ra ngoài chút nào!

Vũ Thiên gằn giọng, ánh mắt vô thức nhìn ra cửa.

– May sao mới có mấy phút thôi, giờ tìm tiếp chắc vẫn kịp.

Hắn tiến đến cửa.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Vũ Thiên dừng lại trước cánh cửa chỉ vài gang tay.

Ực.

L-là ai?

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập