Chương 18: Âm mưu và may mắn.

Bản chất của việc sử dụng oán kỹ là việc tác dụng và kích thích oán lực có sẵn trong cơ thể, dựa vào sự định hình cấu trúc và các bước từ não bộ để hoàn thành một chuỗi các hành động.

Trong quá trình này, ấn thuật chính là đầu ra của oán kỹ, nếu oán linh sư đang hoặc chuẩn bị sử dụng oán lực nhưng bị tấn công vào phần ấn thuật trên cơ thể, họ sẽ mất ít nhất 30 giây để có thể tái kích hoạt ấn thuật trở lại…

Dưới căn phòng 1303 lúc này, Vũ Thiên đang phải đối mặt với một tình huống vô cùng khó khăn, đây có thể xem là một khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Vốn hắn tự tin cho rằng bản thân có thể trong vòng một tiếng tính từ thời điểm cuộc đối thoại với Nhi và Long diễn ra tìm ra được rương binh khí.

Nhưng hắn quên mất một việc, bản thân Vũ Thiên là một người không có oán lực.

Tại tòa D, không có kẻ tầm thường tồn tại cộng thêm với việc lệnh giới nghiêm chỉ có thể hạn chế được những kẻ nhãi nhép thuộc cấp bậc tốt thí thì khả năng rất cao kẻ đang đứng ở bên kia cánh cửa hoặc là đám vừa nãy, hoặc là một gã đến từ chính tòa D.

Vũ Thiên điều chỉnh nhịp thở, da mặt hắn lúc này tựa một quả bóng bay có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Cộc cộc.

– Có ai trong đó không?

Tiếng nói vang lên, kéo theo nhiệt độ bị giảm xuống trong thoáng chốc.

Cả cơ thể Vũ Thiên đông cứng tại chỗ, ánh mắt hắn không rời cửa nửa bước, chân tay hắn cố gắng thả lỏng đến hết mức có thể, hắn hiểu rằng chỉ cần bản thân lộ ra một âm thanh nhỏ thôi, kẻ kia rất có thể sẽ xông vào.

Cộc.

Cộc.

Hai tiếng gõ, kèm theo là tiếng thở nặng nề.

– Tôi vào đây!

Tiếng cánh cửa từ từ mở ra khiến tim Vũ Thiên như bị bóp nghẹt, không khí đặc quánh lại cảm giác ngột ngạt bóp chặt lấy phổi.

– Hải, ngươi đang làm cái quái gì ở đó thế?

Cánh cửa dừng lại, hé mở đủ to để có thể nhìn vào nhưng đủ hẹp để Vũ Thiên không bị phát hiện.

– Ta kiểm tra phòng này, ngươi đợi một chút.

Giọng nói kia vang lên lần nữa, mang theo sự mất kiên nhẫn.

– Phòng đó kiểm tra từ lâu rồi, mau ra đây giúp bọn ta.

Hải vội nói, âm điệu lộ rõ vẻ khó chịu.

– Ta nghe thấy tiếng chân.

Ngươi bị điếc sao?

Giọng nói bực bội lại vang lên, lần này gần hơn.

– Thủy và Lạc kiểm tra hết mấy phòng khu vực này rồi, ngươi bớt bớt cái tính đa nghi lại.

Hải do dự.

– Thế còn tiếng chân?

Tên kia nói.

– Là hai tên đó đang đuổi theo một gã oán linh sư trên đầu.

Hải hiểu ra, hắn không tiếp tục dềnh dàng trước cửa căn 1303 nữa.

Tiếng bước chân đi xa.

"Sao chỉ có một tiếng bước chân?"

Vũ Thiên thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng âm thầm để ý.

"Một tên có năng lực âm thanh hoặc tàng hình.

Tên kia không rõ.

"Vũ Thiên đợi cho mọi thứ qua đi rồi bước ra ngoài, lần này hắn cẩn thận hơn cả.

Biết là không có dị lực nên Vũ Thiên rút kinh nghiệm, hắn sẽ chơi bài lẩn trốn trước rồi mới bắt đầu đi tìm.

– Không biết Tuấn thế nào, ta xém chết đến mấy lần lận.

Nuốt khan, Vũ Thiên cười khổ trong lòng.

Xem ra muốn thực sự sống sót thì cẩn thận vẫn là thiếu a.

11 giờ 30 phút.

Trong hành lang tầng 13 tòa D, mười một căn phòng đã được lục soát thành công, Vũ Thiên dựa vào kế sách mới mà tạm thời tránh né được vài lần lục soát, hắn cứ ở căn phòng nào thì căn phòng sau đó sẽ y như rằng bị xới tung lên.

Kế hoạch này tương đối an toàn và hợp lí, tuy nhiên, nó lại tiềm ẩn một khả năng không ổn.

Đó là nếu rương binh khí được tìm ra trước, hắn sẽ không có cơ hội để đoạt lấy một oán binh thuộc về mình.

"Phải liều thôi, chỉ còn hai căn phòng nữa.

"Tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Một vài tiếng xì xao to nhỏ díu dít cất lên phía bên ngoài.

– Các ngươi bây giờ nghĩ như nào?

Nếu không có thì sao?

– Chúng ta còn người dưới khu vực thứ 7.

– Chuyện đó không quan trọng, nếu đám kia tìm được thì chúng sẽ chia cho ta sao?

– Ngươi muốn nói cái gì?

Cả đám im lặng một hồi cho tới khi một nam tử nói khẽ, lời nói đanh thép cứng rắn.

– Chỉ còn một cách.

Một người khác nói với giọng điệu đầy nghi ngờ.

– Cách gì?

Vô số ánh mắt tập trung lên người nam tử kia, ánh mắt hắn cũng vì vậy mà trở nên quyết đoán hơn.

– Chưa mở vội, chúng ta phát tán tin tức đã tìm thấy rương binh khí ở đây để tất cả cùng đến!

Ngay lập tức có mỹ phụ phản bác.

– Ngươi đang bị ngu sao, chúng ta mạo hiểm lên đây suốt một buổi tối chỉ vì cái đống oán binh đó mà giờ ngươi bảo kêu thêm người tới?

Ngươi rốt cuộc là có ý gì?

Hải trong đám người cũng bất mãn mở miệng.

– Anh Ngọc, đây chẳng phải là ngọc thạch câu phần sao?

Ngọc đột nhiên lấy tay xoa mặt, ánh nhìn lạnh lùng đầy giễu cợt.

– Các ngươi ngu dốt!

Không nghĩ tới các ngươi từ đầu đến cuối chỉ nghĩ được đến như thế.

Hải!

Hải vô thức bước lên.

– Anh Ngọc.

Ngọc gật gù.

– Em có biết tại sao ban nãy anh có thể truyền âm trực tiếp đến em không?

Hải giật mình lắc đầu, cả đám cũng tò mò.

– Bởi vì anh vận dụng một tấm phụ trợ bạch bài từ một vị thuật sĩ ở tầng 22.

Lúc đó anh vẫn đang ở tầng 19 của tòa các.

Câu nói vừa dứt, cả đám há hốc mồm, riêng Hải được một phen kinh hồn bạt vía.

– Y-ý anh là.

Ngọc gật đầu, ánh mắt pha lẫn ảm đạm và bất lực.

– Hiện tại có thể chúng không biết chúng ta đang làm gì nhưng đến khi rương binh khí được tìm thấy.

ta không chắc.

Một tên khác run sợ.

– Ý của ngươi là chúng ta không thể lấy rồi chạy ư?

Ngọc im lặng, chỉ lên tay nắm cửa.

– Mỗi cửa đều được đánh dấu, trên đó ẩn chứa một loại đồ án giúp phát hiện dao động linh lực.

Quả thật, trên mỗi tay nắm cửa đều xuất hiện những đường vân cùng màu mờ nhạt.

Nếu nhìn thông thường hay chạm vào thì rất khó để có thể phát hiện ra được.

Nhất là với một đám oán linh sư không hiểu gì về linh lực.

"Từ khi nào.

.."

Vũ Thiên cũng hoảng sợ không kém, hắn ngồi nghe mà chân tay bủn rủn.

Bên ngoài, tất cả đều trầm mặc, chỉ riêng Hải là đứng đó cảm thấy lạnh như băng.

– Nhất trí không?

Ngọc cuối cùng hỏi sau khi thời gian trôi qua được hơn mười hơi thở.

Vẻ mặt ai nấy đều bất lực, có người không cam lòng, có ngươi chỉ im lặng chờ đợi và cũng có ngươi chìm đắm vào suy nghĩ của bản thân.

Thấy như vậy không khả thi, không thể lãng phí thời gian thêm một giây nào nữa, hắn bèn nói thêm.

– Chúng ta vẫn còn cơ hội.

Nếu giả sử không có thì chẳng phải rương sẽ nằm ở khu vực thứ 7 sao?

Đến lúc đó cắt cử một tên đi trông chừng và chiếm đoạt là xong.

Cả bọn nghe vậy thì bất giác nở nụ cười, ánh sáng lại trở lại.

– Vậy được, làm đi.

Mỹ phụ lên tiếng, chấp nhận.

Hải cũng đồng tình, hắn gật nhẹ đầu.

Một kẻ khác định hỏi về chuyện chia chiến lợi phẩm như nào thì bị tẩn ngay một phát vào mồm.

Aaa đau, đau.

Trong phòng, Vũ Thiên hít thở không thông, kế hoạch mà tên kia giăng ra thực sự quá ma quỷ.

Tên hai mặt này có thể lùa cả đám bên trong khu vực 7 lên trên này thì cũng thật là tài ba.

"Vậy còn đám thuộc về liên minh lục các thì sao?

Kẻ bị mất kia không tính đến chuyện đi tìm sao?"

Hắn nghi hoặc, mặt mũi tràn đầy bất an.

Một dự cảm không lành bắt đầu xuất hiện trong hắn.

Có ma quỷ!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập