Chương 2: Trại cải tạo.

5 giờ sáng.

Những vệt hửng đỏ như lòng đào trứng dần xuất hiện nơi chân trời, chúng có hình dạng, xếp chồng lên trên những dải mây mềm mại như lụa trắng tinh khôi.

Con người của thế giới này thức dậy cũng giống như con người của thế giới kia thức dậy.

Đúng giờ, không hơn, không kém.

Tuy nhiên, ở nơi đây, tồn tại một nghịch lý rõ ràng.

Con người không sống vì lợi ích của bản thân, cũng không cống hiến vì lợi ích của tập thể.

Những kẻ ở

"phía dưới"

phải làm việc cả đời cho đám bề trên – những con người.

không, chúng thực sự không hẳn được gọi là con người.

Chí ít là đối với Vũ Thiên, hắn chỉ mới nghe sơ lược về một số những pháp tắc ở thành phố của hắn mà thôi.

Điều tối quan trọng mà ai cũng phải nhớ chính là

"sự im lặng và vâng lời tạo nên sự an toàn.

".

Vũ Thiên bước xuống từ căn phòng nhỏ bé của mình, bỏ qua ả đàn bà lăng lệ đang không ngừng quát tháo những người nô lệ khác ở bên trên.

Hắn chậm rãi đi vòng quanh khu mà hắn đang

"cư trú"

Phía bên ngoài, được bao bọc trong một khối thống nhất cao đến hàng cây số chính là một thành phố khổng lồ với cách thiết kế và bố cục giống với một cây trụ khổng lồ.

Toàn cảnh dãy nhà hắn sống hiện lên tương đồng với một cái trụ trống trời mà hắn từng đọc loáng thoáng qua sách ngữ văn của bộ giáo dục ở thế giới cũ.

Về điểm khác biệt lớn nhất trong cách xây dựng và thi công nhà ở.

Có lẽ chính là ngoại hình của mấy căn nhà.

Vũ Thiên đứng dưới sảnh chính, đầu hắn chếch lên một góc cỡ 60 độ chỉ để bắt gặp bầu trời rộng lớn đúng bằng một hình lục giác khổng lồ.

– Nơi này quá cao, quá rộng lớn, đến nỗi mà phần đỉnh của nó đã che lấp cả bầu trời rồi.

Bên cạnh nơi hắn đứng trừng chục mét, Vũ Thiên thấy một căn hộ sáng đèn.

Lạch.

cạch.

Tiếng cánh cửa cũ kĩ được vặn mở kéo theo là tiếng bản lề vang lên.

Một trung niên đẩy cửa bước ra ngoài, hắn khá cao, hơn Vũ Thiên một cái đầu.

Thân hình cân đối, mái tóc bết và bộ quần áo nhìn khá mới.

Ít nhất là sạch sẽ hơn đống vải rách mà hắn đang khoác trên người.

Hoa.

Gã ngáp một tiếng, vặn vẹo trong mấy tư thế quen thuộc của một người mắc bệnh về xương khớp lâu năm.

Hít.

hít.

Gã quay sang chỗ Vũ Thiên đang đứng, đôi lông mày nhíu lại.

– Mùi hương của người bình thường?

Tên kia không phải là đám công tử bột chứ?

Hắn híp mắt đánh giá, ánh mắt chạm vào gương mặt anh tuấn nhưng có vài phần non nớt của Vũ Thiên.

– Hửm, bộ đồ đó quá tơi tả rồi.

chắc là một tên xui xẻo nào đấy bị tóm vào cái nơi địa ngục này thôi.

Gã lắc đầu, khẽ thở ra một hơi dài rồi xoay người định rời đi.

– Khoan đã, ông chú.

Vũ Thiên đứng bên kia bất chợt lên tiếng, giọng nói như một đứa trẻ con.

"Chưa vỡ giọng?"

Gã đàn ông từ từ quay lại, trong đầu suy nghĩ.

– Cậu là ai?

Vũ Thiên lật đật bước đến, trên má hắn vẫn còn mang theo một vết bớt đỏ rực của cái bạt tai hồi nãy.

– Cháu là Vũ Thiên, công dân sống ở tầng 5.

Hắn nhẹ giọng giải thích.

Gã mỉm cười đáp lại.

– Tôi là Phạm Tuấn, gọi Tuấn là được.

Hắn đột nhiên tiếp thêm một câu.

– À mà này Vũ Thiên, cậu đến từ chỗ nào?

Vũ Thiên nhướng mày, tay chỉ lên tòa nhà cao trọc trời ở hướng bắc – một trong sáu tòa thuộc vào tổ hợp.

– Là tầng 5 tòa A đúng chứ?

Tôi ở ngay đây thôi.

Phạm Tuấn chỉ lên tòa nhà đối diện với Vũ Thiên.

– Tòa C, tầng 4.

Xem như dưới cậu một chút.

Vũ Thiên gật đầu, hắn vô thức liếc mắt qua dòng người đang tấp nập di chuyển từ trên xuống.

– Trông họ như không có sức sống a, nhìn cứng nhắc.

Hắn thì thào, âm thanh vô cùng nhỏ.

– Đừng nhìn.

Tuấn vội nói, tay phải dơ lên xua xua hướng nhìn của Vũ Thiên.

– Đi theo tôi, chúng ta cùng xuống bên dưới hầm mỏ.

Vũ Thiên cùng Phạm Tuấn bước đi cùng nhau, băng qua mấy cái hầm ngầm cùng một vài cơ sở giám sát to lớn phía dưới của đại sảnh.

Trên đường đi, Vũ Thiên chạm trán với vô số những kẻ mà Tuấn gọi là

"rối"

– ý chỉ những con người những đã không thực sự còn là con người.

– Còn một chút nữa là tới nơi, công việc bình thường của cậu là gì?

Tuấn gặng hỏi, phá tan bầu không khí im lặng và tịch mịch đang bủa vây lấy không khí xung quanh.

Ực.

Vũ Thiên khẽ nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn chậm rãi điều hòa nhịp thở và suy nghĩ.

Miệng hắn nở nụ cười trừ, tay gãi đầu:

Chú Tuấn, tôi nói đây là lần đầu tôi làm việc ở đây chú tin không?

Phạm Tuấn đang nhìn đường bỗng dừng hẳn lại, ánh mắt khó tin nhìn sang Vũ Thiên.

– Cậu nói thật?

– Vâng.

– Tại nơi này?

– Vâng.

Tuấn im lặng hồi lâu, rồi mở miệng.

– Cậu đến

"lục các thiên phạt"

này từ bao giờ?

Ánh mắt Vũ Thiên lấp lóe, âm thầm nhớ tới cụm từ ấy.

– Mấy ngày trước, gia đình ly tán.

không nói quá nhiều, hắn chỉ đáp một câu.

– Hửm, cậu may mắn đấy, nơi cực đoan này không dành cho mấy tên hay tỏ ra bình tĩnh như cậu đâu.

Tuấn mỉm cười, trong giọng nói mang theo chút bội phục.

– Đâu có, đâu có.

Tôi còn chẳng biết chú nói tới cực đoan là sao nữa mà.

– Chuyện đó ư?

Cậu sẽ biết sớm thôi.

Nhưng có điều tôi khuyên cậu, Vũ Thiên.

Tuyệt đối không được giao tiếp với mấy người vô tri vừa nãy.

Tuấn hạ giọng nói, giọng điệu căng thẳng.

– Tại sao?

Vũ Thiên tò mò.

– Cái đó cậu không nên biết, người

"tầm thường"

như cậu biết nhiều thì không tốt đâu.

Hắn cảnh cáo, ánh mắt nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

Vũ Thiên im lặng, hắn cảm thấy từ tận đáy lòng mình, một nỗi bất an dần được hình thành.

5 phút sau.

– Nếu cậu chưa làm gì cả thì hãy thử bắt đầu với việc đào đi.

Tuấn cùng Vũ Thiên dừng chân trước một cánh cửa to lớn có dạng như một nút thắt khổng lồ với chiều cao xấp xỉ ba mét cùng chiều rộng tương đương ba cái giường hoàng gia cỡ lớn xếp sát nhau.

– Đây là

"trại cải tạo"

sao?

Vũ Thiên run rẩy, giọng nói tràn đầy sự kiêng kị.

Bộp.

Tuấn đánh mắt sang một cái tủ lớn màu bạc nằm bên cạnh cánh cửa lớn.

– Ra đó lấy số hiệu đi.

Vũ Thiên ngỡ ngàng, hắn vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị đẩy về hướng cái tủ lớn rồi.

Bịch.

Bịch.

– Tên?"

Hả"Vũ Thiên giật mình xoay người lại, ánh mắt dừng chân tại một cái bảng bằng đá đỏ khổng lồ vốn nằm khuất sau cánh cửa.

– Tên?

Giọng nói trầm đục cất lên một lần nữa.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cái bảng đỏ đang nói chuyện!

"Nó đang giao tiếp với ta?"

Hắn luống cuống nhìn về hướng tủ bạc rồi nhìn Tuấn.

"Hắn đi rồi sao?

Ở lại cứu ta với chứ?"

Vũ Thiên trong lòng phát khóc.

– Tên?

– D-dạ, là Vũ Thiên, tôi tên Vũ Thiên.

– Tòa?

– Dạ, tòa A

– Tầng?

– 5".

"- Ngăn tủ số 18, hoàn thành chỉ tiêu trước 10 giờ đêm.

Giọng nói vô cảm vang lên.

Vũ Thiên chờ đợi cho ánh đỏ tắt hẳn rồi mới dám lủi thủi bước đến ngăn tủ số 18.

Nhìn gần mà nói, ngăn tủ của hắn hơi có phần sáng hơn so với mấy ngăn khác, màu của nó cũng nhạt hơn, dường như đang lấp lửng một điều gì đó vậy.

Vũ Thiên chạm lên bề mặt của ngăn tủ rồi bất chợt rút ngược tay trở lại.

Phù.

Hắn thở phì phò, ánh mắt mở to.

– Nó đang đập?

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập