Chương 3: Oán linh.

– Nó đang đập à?

Vũ Thiên tiến lại gần, lần này hắn không vội vàng nâng tay lên sờ thử.

Thay vào đó, hắn liếc nhìn xung quanh, nhìn về phía những con người đang khốn khổ làm việc cật lực rồi nhìn sang cái bảng đỏ như máu, vô tình và lạnh lùng.

Vũ Thiên hít sâu, ánh mắt lấp lóe đưa ra một quyết định điên cuồng.

Hắn chậm rãi cúi thấp thân hình xuống một chút, đầu hơi nghiêng về phía cái tủ bạc, ngăn thứ 18 đang vẫy gọi hắn.

Tuy nhiên, khác với lần thử đầu tiên.

Lần thứ hai này hắn thử với tâm thế của kẻ muốn xác nhận hay là của một con người đang đứng trước một câu hỏi đầy bí ẩn.

Ực.

Hắn nuốt khan, lần đầu tin rằng bản thân có phần dại dột trong hành động.

"Sẽ không sao đâu, cùng lắm là đi thêm chuyến thứ 3 mà thôi.

"Bề mặt tủ lạnh hơn băng, không khí được tỏa ra từ phía nó khiến hàm răng Vũ Thiên run cầm cập, hai hàm cắn nghiến lại vào nhau.

Ân.

Một tiếng chạm rất nhỏ, rất khẽ vang lên trong không gian.

Bên trong khu vực khai thác khoáng sản của trại cải tạo.

Ở một góc tương đối xa, nơi những con người đang liên tục lặp đi lặp lại hành động vung và nắm cây cuốc sắt.

Phạm Tuấn trong đám người, y đang không ngừng chất những mỏ quặng to và nặng lên một chiếc xe đẩy màu đỏ với cái tay cầm và bánh xe màu đen.

Mặt y đầy bụi và mồ hôi, khuôn mặt sáng sủa từ khi nào đã được giấu kín dưới lớp bụi đen của than đá.

– Aiii.

mới có một tí đã kiệt sức rồi, không biết tên Vũ Thiên kia chịu đựng được mấy phút?

Hắn lau mồ hôi còn vương lại trên trán để lộ ra một vệt sáng bóng.

Xoay đầu, Tuấn ngoái nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng hình của Vũ Thiên nhưng không thấy.

"Hả.

tên kia đâu?"

Tuấn cuống cuồng tìm kiếm.

Mắt hắn liếc dọc liếc xuôi, thân ảnh của tên tiểu tử chỉ mới 13 tuổi ấy dường như vô hình trong đám người chen chúc nhau làm việc.

"Khoan đã, mùi.

đúng rồi là mùi.

"Tuấn nhắm mắt, cơ thể hắn dần được thả lỏng.

– Oán lực – u hương.

Phù.

Trong một khoảnh khắc rất nhỏ, toàn bộ mùi hương trong một diện tích không nhỏ của trại cải tạo bay thẳng vào mũi của Tuấn.

"Góc bên phải không có, góc bên trái cũng không có, tại đây cũng không có.

"Ngừng!

Hắn dừng lại, oán lực được cắt đứt, kĩ năng u hương cũng dừng lại.

"Khả năng cao là tên kia vẫn còn đang loay hoay ở bên ngoài.

biết vậy ta nên chờ hắn xong mới đi a.

"Tuấn vỗ lên mặt, thở dài rồi lặng lẽ rời đi.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài cánh cửa to lớn dẫn vào phạm vi của trại cải tạo.

Vũ Thiên ngồi bệt dưới đất, đầu óc quay cuồng trong khi cả người hắn liên tục run rẩy.

– Đ-đó là cái quái gì thế.

rốt cuộc là cái thứ gì?

Hơi thở ngắt quãng cùng nhịp tim đập dồn dập liên hồi làm phổi hắn cháy rát.

Không được.

Hắn bò về sau, từ từ kéo dài khoảng cách với vật thể trước mặt.

"Thế giới này điên rồi!

"- Vũ Thiên!

Cậu ở đâu?

Vũ Thiên lập tức quay đầu lại, chỉ thấy Tuấn đang chạy ra bên ngoài, đứng chống nạnh bên cạnh cửa.

– T-tôi đây.

Giọng nói run rẩy vang lên.

Tuấn nhìn về hướng nơi phát ra âm thanh, trong lòng hắn trùng xuống.

"Tên này không phải phát hiện ra gì rồi chứ?"

Giấu kín sự nghi hoặc, Tuấn tiến lại gần nhanh chóng đỡ lấy Vũ Thiên.

– Cậu không sao chứ?

– Thứ kia.

nó đang-

– Ây nha, không sao là tốt rồi, chúng ta nhanh chóng bắt đầu công việc đi thôi.

Tuấn ngắt lời Vũ Thiên, tay phải bóp chặt miệng hắn.

– Oa.

a.

– Im miệng lại.

Vũ Thiên mở to hai mắt, tức giận muốn đẩy Tuấn ra.

– Cậu tốt nhất là nên theo tôi cái đã, chúng ta mà ở đây quá lâu là ra chuyện.

Vũ Thiên không quan tâm, mắt hắn vẫn cố gắng nhìn vào cái tủ, miệng mấp máy biểu thị cái gì đấy.

Tuấn thở dài, hắn nhận ra sự kinh hoàng trên mặt Vũ Thiên, vội nói.

– Đi cái đã, tôi nói sau.

Vũ Thiên đánh mắt qua, chần chừ.

– Thật.

Tuấn gật đầu, trên gương mặt đen kịt xuất hiện sự đáng tin tưởng.

– Được, thả tôi ra.

Vũ Thiên hạ giọng, dần lấy lại sự bình tĩnh, tuy nhiên, hắn vẫn giữ lấy một khoảng cách rất xa với tủ.

– Giờ làm theo lời tôi nói, cậu mau chóng giả vờ như không mở được ngăn tủ này đi, sau đó đến chỗ cái bảng đỏ kia, nói với nó có lỗi với tủ phân công.

Tuấn bỗng nhiên nói nhỏ vào tai hắn.

– Sau đó thì sao?

Vũ Thiên do dự.

– Cứ làm theo những gì nó báo là được, bất quá trong suốt quá trình ấy đừng để lộ điều gì cả?

– Lộ cái gì?

Vũ Thiên hỏi lại.

Tuấn im lặng một hồi rồi bất chợt mở miệng.

– Nỗi sợ!

– Ừm.

Đứng trước bảng đỏ, Vũ Thiên không còn cảm thấy sự đương nhiên nữa.

Nếu hắn từng nghĩ thứ vẫn trả lời và hỏi hắn là trí tuệ nhân tạo thì lần nãy khác.

Hắn hiện tại có một suy nghĩ ghê rợn rằng.

Cái bảng này cùng dãy tủ dài dằng dặc sau lưng hắn rất có thể là cùng một loại.

Hắn mở miệng nói ra trường hợp của mình.

Chiếc bảng im lìm một hồi bỗng nhấp nháy, ánh đỏ như sống lại, chúng quan sát Vũ Thiên dưới vỏ bọc của những đóm sáng lấp lánh nhỏ bé.

Hắn cảm thấy cảm giác bị theo dõi, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sóng lưng, kèm theo đó là sự đặc quánh của không khí.

Tít.

tít.

Thời gian chạy chậm lại cả ngàn lần so với thông thường, Vũ Thiên đứng im không di chuyển đợi chờ sự phản hồi của thứ trước mắt.

Ánh đèn đỏ lúc này sáng hơn trước, lớn hơn trước và chói hơn nữa, chúng khiến mắt Vũ Thiên như muốn cụp hẳn xuống, mù lòa.

"Đau.

"- Đừng nhắm mắt, đừng cảm thấy hoảng sợ.

Giọng Tuấn thì thầm bên tai như đánh thức Vũ Thiên.

Hắn xoay đầu lại như một phản xạ tức thì nhưng chấn động khi thấy Tuấn đứng ở chỗ cũ.

Ít nhất là cách hơn khoảng bốn đến năm mét.

"Làm thế nào?"

Hắn tự hỏi.

Vừa đúng lúc ấy, nhiệt độ giảm mạnh, từng tế bào của Vũ Thiên run rẩy.

Lạch cạch.

– Đã xác nhận.

Giọng nói lạnh lùng vang lên.

Tích.

Một dòng chữ hiện lên trên mặt bảng.

Đơn giản và vô tình.

"Thời hạn công việc 10 giờ tối, dụng cụ ở quầy bổ sung.

"Chớp tắt.

Ánh sáng biến mất.

Tuấn gật đầu, hắn cũng Vũ Thiên bước đi.

Mấy phút sau bên trong trại cải tạo.

– Này, cậu không định giải thích cho tôi chút gì à?

Vũ Thiên mở miệng, âm thanh sắc và trầm của giọng hắn trộn lẫn với tiếng đập leng keng của cuốc sắt khiến bầu không khí nặng nề lại càng trở nên nặng nề hơn.

Tuấn nhún vai, mặt hờ hững.

– Cũng không có gì đâu, lần sau cẩn thận là được.

Vũ Thiên nghe thế thì dừng lại, bỏ cái cuốc xuống.

– Đó không phải là thứ tôi muốn biết.

– Cậu không nên nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó, cậu là trẻ con.

– Tôi là thanh niên.

là trẻ vị thành niên.

Hắn lẩm bẩm, phản pháo.

Tuấn hơi nghiêng đầu nhẹ, ánh mắt đắn đo.

– Cậu thật sự là người thường à?

Vũ Thiên há mồm định chửi một tiếng nhưng dừng lại.

– Thế cậu bị cái gì sao?

Người bình thường?

Ai chả là người bình thường.

Tuấn nghe thế thì đứng như trời trồng, ánh mắt mở to trong kinh ngạc.

– Cậu thật sự không biết gì hết à?

Chui từ cái bộ lạc nào ra thế?

Hắn nhìn quần áo của Thiên rồi lại nhìn lên mặt mũi của cậu.

"Không giống mấy tên sống lỗi thời lắm?

Sao tên này chẳng biết cái vẹo gì thế?"

– Cậu nghe oán linh bao giờ chưa?

Vũ Thiên lắc đầu, hai mắt mở to.

Ực.

– Không thể nào?

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập