– Dừng tay!
Giọng nói yểu điệu từ sau lưng Long vang lên.
Trong thoáng chốc, cả hắn và Vũ Thiên đều ngây người.
"Là cô gái đó.
"Vũ Thiên dần thả lỏng.
Hắn nhớ lại, sự hoảng hốt dần tan biến, tuy nhiên, cảm giác kiêng dè không hề biến mất.
Thay vào đó, hắn bắt đầu nhìn nhận mọi thứ một cách trực quan nhất để tìm cơ hội thoát đi.
– Sao cậu ở đây?
Long nuốt lấy cỗ lửa giận vẫn đang âm ỉ bộc phát xuống bụng, hắn nặn lấy một nụ cười méo mó hỏi Nhi.
Nàng không đáp ngay, ánh nhìn nàng tràn ngập sự bất ngờ và sốc nặng.
Nàng liếc mắt qua thương thế của Long, rồi chuyển qua Vũ Thiên.
Cả hai lúc này đều bị thương.
Nhưng Long, kẻ đáng lí ra phải chiếm ưu thế thì lúc này lại đang run rẩy trong từng nhịp thở, trên người và má vương vấn mấy vết huyết dịch đỏ sẫm.
Tóc tai bù xù, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ.
Còn Vũ Thiên, hắn nhìn khá hơn một chút.
Bất quá cũng chỉ là một chút mà thôi, khoé miệng hắn dính máu, một vệt máu vẫn còn đang tươi chảy dọc kéo dài từ cằm xuống đầu gối, phủ lên áo hắn một màu đỏ sẫm.
Áo Vũ Thiên bị rách một mảng lớn, cuộc vật lộn với Long khiến toàn thân hắn có nhiều vết trầy xước, một vết tím thâm ở đầu gối.
Bên cạnh đó, chỏm đầu của hắn dường như bị ai gọt tỉa quá nhanh nên vô ý tạo ra một đường cắt không hoàn hảo.
– Các ngươi làm cái quái gì vào lúc này thế?
Nhi tức giận, thu hồi vẻ bất ngờ.
Nàng nhìn Long, tức giận lên tiếng.
– Còn không mau thu hồi oán lực!
Cậu còn định làm cái gì nữa?
Long gật đầu, mặt đầy vẻ không cam lòng, hắn lườm Vũ Thiên, chậm rãi ra dấu cắt cổ.
Oán lực trong tay hắn biến mất, nhiệt độ trong bán kính mấy mét cũng dần ấm trở lại.
Vũ Thiên không nói gì cả, hắn từ đầu đến cuối vẫn như cũ im lặng.
Thi thoảng hắn đánh giá Nhi – người con gái với mái tóc trắng trước mặt.
Thi thoảng hắn âm thầm suy xét cấu trúc và bề mặt của khu vực hắn đang ở."
Tình hình không tệ.
"- Cậu đứng được chứ?
Nhi hỏi Vũ Thiên, giọng nói vẫn mang nhiều xa cách.
– Được, tôi tự làm được.
Vũ Thiên khách khí, tay tựa vào tường chống toàn bộ thân hình đứng dậy, chân hắn bị trật khớp, mắt cá chân sưng tấy kèm theo cảm giác phù nề trên từng đầu ngón chân.
Ây.
Khó đứng a.
Cảm giác này khó chịu thật.
Vũ Thiên liêu xiêu bước đến chỗ hai người.
Trên môi hắn vẫn nở nụ cười.
– Làm phiền rồi.
Nhi gật đầu.
– Cậu không sao chứ?
Long tiếp lời.
– Tên này không có vấn đề, ta đã nương tay.
Nhi lắc đầu.
– Im lặng, ngươi đã thất bại.
Long định nói tiếp thì bị Nhi cắt ngang.
– Thua là thua.
Vũ Thiên khẽ nói.
– Tôi không bị thương quá nặng.
Bất quá.
Tôi không chắc bản thân có thể hoàn thành nốt nhiệm vụ.
Nhi nhíu mày.
– Ý cậu là?
Vũ Thiên đột nhiên tươi tắn.
– Tôi muốn cậu giúp tôi làm nốt phần việc còn lại.
Nhi đứng hình, tưởng mình nghe nhầm.
– Nhờ tôi?"
Ừm."
Vũ Thiên gật đầu.
Nhi im lặng.
Rồi.
Nàng chợt hiểu ý hắn.
– Long.
– Sao vậy?
Long hỏi.
– Cậu làm thay phần việc còn lại cho Vũ Thiên.
Nhi lạnh nhạt.
– Hả, cậu bị ngu sao?
Không bao giờ!
Long gằn giọng, ánh mắt lăng lệ.
– Cậu không có lựa chọn.
Hoặc là làm hoặc là bị xử lí.
Long nhướng mày, mặt mày xám tro.
– Ai dám xử lí tôi?
Nhi ra hiệu bằng tay.
Ực.
Long nuốt khan.
– Ừm, đ-để tôi.
Hắn chấp nhận, nói khẽ.
Vũ Thiên bất ngờ, không nghĩ bản thân vậy mà thành công"
Tên kia rốt cuốc sợ ai?
Là Tùng hay là Nhi?
Hay là người khác?"
Nhi quay sang.
– Cậu thế nào?
Để Long đảm nhiệm phần còn lại được chứ?
Thiên gật gù, miệng không quên nói câu cảm ơn.
Long nghe thế thì cắn chặt hàm răng, gân xanh nổi đầy trán.
"Ta chưa thua!
"Vũ Thiên nhận ra ánh mắt thù địch tàn nhẫn ấy.
Nếu ánh mắt có thể giết người, hắn khả năng cao đã bị giết đến ngàn mạng.
– Ồ, cảm ơn nhé.
Bại tướng!
Long nghiến răng, chân phải bước lên.
Ịch.
Khủy tay Nhi thêm một lần đâm mạnh vào sườn trái hắn.
Ựa.
Long lùi lại, biểu cảm tràn ngập vẻ không cam lòng.
– Hắn.
– Về!
Long im lặng làm theo.
Cả ba tiến về chỗ lấy xe đẩy, Nhi đi giữa như người điều tiết cảm xúc, không để cục natri có cơ hội tiếp xúc với nước.
Vũ Thiên giải thích về vị trí của hắn, nơi hắn làm việc.
Nhi nghe đầy đủ, đem mấy thông tin quan trọng nói với Long.
Gã lúc này cay lắm nhưng trên mặt vẫn nặn ra nụ cười.
– T-tốt.
Nhi nhìn gã, ghé sát tai.
– Tí nữa tôi giải thích cho cậu hiểu.
Long bình tĩnh lại, hít thở sâu.
Hắn ra hiệu đồng ý.
Nhi không tiếp tục tranh cãi, nàng chào tạm biệt Vũ Thiên.
Để hắn ra chỗ cái bảng đỏ để báo cáo tình trạng đặc thù của bản thân.
– Báo với nó là được sao?
Nhi vội nói.
– Đúng vậy.
Vũ Thiên lại hỏi.
– Nó không nghi ngờ sao?
Nếu nó bảo xác nhận thì như nào?
Hắn nghi hoặc, ánh mắt chớp động
Nhi chỉ nói một câu đơn giản.
"Nó biết tất cả mọi thứ!
"Vũ Thiên co rút cả hai mắt lại, lưng hắn dựng thẳng.
– Đ-được.
Hắn quay đầu rời đi.
Còn lại hai người, Long vẫn dõi theo bước chân Thiên, âm thầm suy nghĩ điều gì.
Khi hắn đi đủ xa, long hỏi.
– Tại sao lại để hắn thoát?
Nhi cắn môi, ánh mắt nàng giờ đây hiện lên nhiều thể loại cảm xúc phức tạp.
– Thúc nói hắn đặc biệt.
Long gật gù, tay đẩy xe đẩy.
– Ai cũng biết, hắn lạc loài.
– Thúc nói kẻ như hắn rất kì lạ, hắn không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện ở nơi này
Long hứng thú, hắn nhìn sang chờ đợi nàng nói tiếp.
– Cậu biết không?
Tên đó từng xích mích với Mi sói đấy!
Long khựng lại, mở to mắt, đồng tử hắn co lại.
– Đây là ai nói cho cậu?
Nhi đáp.
– Một thành viên trong tộc.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm đó.
Chỉ nhớ rằng rõ ràng tên Vũ Thiên kia đã đắc tội với Mi sói nhưng bà ta lại để hắn rời đi.
Nghe đâu chỉ bị cắt một nửa phần cơm mà thôi.
Long cười trừ, biểu cảm khó tin.
– Cắt.
Một phần cơm?
Cậu đùa à, cỡ ả đó thì chỉ cần vô tình hắt xì thôi cũng bị ả đem đi xử trảm luôn rồi.
Đây là chuyện bị đặt.
Nhi không nghĩ thế, nàng phản bác.
– Đây là ý kiến chủ quan của cậu thôi.
Nên nhớ hắn không có loại lực nào cả.
Vậy mà hồi nãy hắn đánh thắng được cậu.
Long gằn giọng như bị chạm vào chỗ ngứa.
– Là do tôi nương tay!
– Bại là bại, miễn lí do.
Nếu hắn có vũ khí.
Cậu đã là người chết rồi!
Long im lặng, hắn nhìn về phía trước, đầu cúi.
– Vả lại, hắn cũng nhạy bén vô cùng, chỉ từ việc nhìn ra điểm yếu và phản đòn cậu thì đã đủ để hắn được đánh giá cao rồi.
Long cười khẩy.
– Là tôi hấp tấp.
– Không, là do cậu quá khinh địch!
Long à, cậu rất mạnh nhưng lại quá chủ quan.
Nhi nhắc nhở cứng rắn.
– Đây không phải là chỗ để cậu mắc sai lầm.
Hiểu chứ, may cho cậu hắn chỉ là kẻ bình thường.
Long cuối cùng cũng chấp nhận, hắn từ tốn hạ trọng tâm, lông mày giãn ra.
– Rồi, rồi.
Mà này, sao chú Tùng muốn giao hảo với hắn?
Nhi im lặng một hồi rồi nói nhỏ.
– Thúc ấy không có ý đó, là người khác.
Long chấn động, tâm thần hắn run lên.
– Là ai?
Nhi nuốt khan.
– Là vị kia!
Cùng lúc ấy.
Tuấn ngỡ ngàng khi nhìn thấy Vũ Thiên, hắn dụi mắt mấy lần.
– Sao trông cậu thảm liệt thế?
Vũ Thiên ngại ngùng.
– Khà khà, súyt nữa bị đục thủng một lỗ trên cơ thể rồi.
Nói đến đây, từ trong mắt hắn nổi lên một vệt gợn sóng.
Đó là sự phẫn nộ.
Nhưng cũng là sự bất lực.
Kỳ thật Vũ Thiên hoàn toàn có thể kết liễu Long từ trước đó.
Hắn quá yếu!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập