‘’Ta cần các ngươi cho phép sao?
’’
Trần Anh vung quyền đánh tới, chặn lại hai thân ảnh đang đuổi theo Thanh Lạc.
Mỗi ngày đều phải tranh với người với thú mới có cái ăn, tâm tính Trần Anh đã sớm hình thành nên một mặt dữ tợn.
‘’Cùng lên.
’’ Thủ lĩnh của đám trẻ có chút run sợ.
Đối mặt với sáu người còn lớn hơn bản thân, mặt mũi ái nấy đều hằm hằm nhào tới, Trần Anh không chút hoảng loạn, ánh mắt bình tĩnh như đã quen, di chuyển bước chân linh hoạt né tránh khiến cho đám người vồ hụt.
‘’Bốp.
’’ Trần Anh giơ chân lên đá vào một bên mông của người gần nhất.
‘’Ngươi.
Thủ lĩnh đám trẻ mặt mũi khó coi, ánh mắt tràn ngập lửa giận, nhìn hằm hằm Trần Anh như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương vậy.
Trần Anh mỉm cười.
Gần như hai năm kinh nghiệm xương máu bị chó đuổi, đã rèn luyện cho hắn thân pháp rất tốt, riêng về khoản chạy đua, hắn chấp đám người trước mắt chạy chục bước trước, vẫn có thể dễ dàng đuổi kịp họ.
Đột nhiên, đầu gối truyền đến cơn nhói đau, Trần Anh nhăn mày, ngay tức khắc cảm thấy hai chân đã mất đi hết sức lực.
‘’Bịch.
’’Hắn ngồi bệt xuống mặt đất, khuôn mặt thể hiện ra sự hoảng hốt.
‘’Hừ.
Có tiếng cười lạnh truyền vào trong tai Trần Anh.
‘’Bắt nó lại.
Không cho hắn thời gian suy nghĩ, sáu thiếu niên trước mắt đã nhào bổ tới.
Trần Anh nghiến răng, đè lại cõi lòng sợ hãi, hai tay ôm thật chặt đầu mình.
‘’Bụp bụp bụp.
Trần Anh kháng cự, đám trẻ càng đánh hăng hơn.
Chúng giơ chân lên đạp xuống, mười lần thì tám lần đạp vào cánh tay đang che đầu kia.
‘’Cho ngươi chết, cho ngươi chết này!
’’ Thủ lĩnh đám trẻ to mồm nhất.
Người đi đường nhìn thấy cũng không ai đứng ra ngăn cản, họ còn nhếch miệng cười, càng ngẩng cao đầu bước về phía trước.
Dù bị đánh hội đồng, Trần Anh cũng không cảm thấy đau, cũng không cảm thấy buồn vì bị sỉ nhục.
Giờ, hắn chỉ mong trận đòn này qua đi thật nhanh, rồi về với Thanh Lạc.
Có một nam tử tuổi trung niên cảm thán:
‘’Thiên địa vô tình, coi chúng sinh như cỏ rác!
’’ Y liếc mắt nhìn Trần Anh đang co rúc lấy một cái rồi rời đi.
Đám trẻ đánh đến thở ra hơi dài, hai mũi thở phì phò mới chịu dừng tay chân lại.
Thủ lĩnh nhổ một ngụm nước bọt lên người Trần Anh, rồi dẫn theo đám tai tinh rời đi.
‘’Lần sau có gan lại tới!
’’ Hắn không quên thách thức, ánh mắt nhìn Trần Anh tràn ngập sự khinh bỉ.
Một lúc lâu sau, Trần Anh mới bò được dậy, hắn dựa lưng vào vách tường, ngửa mặt lên nhìn trời.
Thở ra một hơi, nghỉ một lúc, Trần Anh mới bắt đầu cảm thấy toàn thân đau nhức khó chịu.
Tất cả đều bắt nguồn từ sự yếu kém của hắn, nếu hắn mạnh như lũ thổ phỉ kia, ai dám bắt nạt hắn đây?
Lần đầu tiên trong mắt Trần Anh lóe lên sự oán độc.
Hắn nhìn lên bầu trời bao phủ mọi thứ trên thế gian này, cảm thấy bất công nhưng lại càng cảm thấy bất lực rõ hơn.
Đột nhiên, ánh mắt Trần Anh trợn tròn, hắn không dám quên đi cảnh tượng sắp xảy ra.
Trên trời cao, mặt trời rơi xuống từ bầu trời, mặt đất ầm ầm chấn động, nơi xa cuồng phong bão tố nổi lên, chớp mắt quấn lấy vọng Nguyệt Thành vào bên trong.
Trần Anh sợ đến ngây dại, đang lúc đầu óc quay cuồng đến mơ hồ, hắn sực nhớ đến Thanh Lạc còn đang ở bên ngoài thành đợi hắn đây.
‘’Không được, Thanh Lạc à.
’’ Trần Anh sợ hãi tột cùng, vội víu tường đứng lên.
Hắn bước đi tập tễnh, cắn môi đến chảy máu để thanh tỉnh đầu óc.
Nhưng vừa mới thanh tỉnh được đôi chút, những tiếng kêu la hoảng sợ đã tràn ngập cả thành Vọng Nguyệt.
‘’Chuyện quái quỷ gì lại xảy ra vậy.
‘’Chạy, chạy mau.
Từng thân ảnh vội vã chạy qua, họ vừa chạy tán loạn, vừa la hét om sòm.
‘’Ầm ầm.
Mặt đất dưới chân chấn động ngày càng kịch liệt, hai hơi thở sau ‘’thiên băng địa liệt’’, nhà cửa sụp đổ, phố xá sầm uất nổ tung tan bành, nhiều người bị cuốn vào, nổ tan xác tại chỗ.
Càng đáng sợ hơn, xa xa đang có một cỗ sức mạnh khổng lồ bạo phát từ phía Minh Uyên, chúng mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa tràn ra bốn phương tám hướng, san bằng mọi thứ đi qua.
Sự rung động không gian chạm đến thành Vọng Nguyệt như lửa đốt giấy, tan thành tro bụi, càng không cần nói đến người dân bên trong, cho dù là cường giả có sức mạnh kinh người đi nữa, ngay khi chạm tới cũng theo gió về với trời tây.
Thiên họa qua đi, thành Vọng Nguyệt đã sụp đổ, khắp nơi đều là phế tích.
Bỗng có một người đi đến, là nam, tuổi trung niên, bên cạnh còn dẫn theo một thiếu niên tầm mười hai tuổi.
Hắn chính là người đã cảm thán khi Trần Anh khi bị đánh hội đồng.
Cũng không hiểu sao, đối phương có thể thoát được một kiếp thiên họa khủng bố vừa qua?
‘’Sư phụ, nơi này đã đổ nát như vậy, người còn đến xem làm gì?
’’ Thiếu niên có chút khó hiểu, lên tiếng hỏi thân ảnh cao ngất.
‘’Ta không phải sư phụ của ngươi?
‘’Vâng, Phác thúc.
Thiếu niên bĩu môi, ngoảnh mặt qua chỗ khác.
‘’Soạt.
Theo tầm nhìn của đối phương, dưới một đống cát vụn như nấm mồ truyền ra tiếng động.
‘’Này này, là quỷ hả?
’’ Vọng Dương kinh hô, vội chỉ tay, nói vội:
‘’Sư phụ, chỗ này có gì đó?
Phác Hiên ngoảnh đầu phóng tầm mắt qua, y còn chưa nói gì, đống cát vụn đã rung lắc dần một dữ dội hơn, không lâu sau, trước ánh mắt kinh dị của Vọng Dương, một thân ảnh nhỏ bé theo đó trồi lên , dùng ánh mắt sáng quắc kèm theo sự hung dữ nhìn về phía bức tưởng đổ nát, nơi Thanh Lạc đã bò qua để trở về.
Trần Anh nhìn không thấy ai, thất hồn lạc phách rơi vào cơn mê.
‘’Ầm.
’’ Hắn ngã xuống.
Qua gương mặt đã bị vết bẩn che đi hết, Phác Hiên nhìn ra được sự tuyệt vọng ẩn trong đó.
Hắn đi qua, bế Trần Anh lên.
Ánh mắt nhìn Trần Anh toát ra vẻ sâu xa.
Bên cạnh, Vọng Dương lập tức cảnh giác, dò hỏi:
‘’Người định làm gì?
Không lẽ, định nhận hắn làm đệ tử đó chứ?
Không được, người có ta rồi mà.
Vọng Dương gào thét trong lòng, nhìn Trần Anh đã hôn mê với vẻ bất thiện.
Phác Hiên liếc mắt nhìn qua y, hiếm khi nở nụ cười, nói:
‘’Phái ta từ xưa đến nay luôn có hai truyền nhân, ngươi là một.
‘’Còn hắn?
’’ Vọng Dương thề chết không bỏ qua.
Hắn chịu bao đắng cay khổ cực mới được đối phương công nhận, nay tên ngủ say kia đột nhiên không danh không tiếng gì lọt vào mắt Phác Hiên, tất nhiên là hắn không phục rồi.
Phác Hiên ý vị thâm trường liếc nhìn Vọng Dương, sau quay ra nhìn trời, khẽ ngâm:
‘’U mê không thể thoát, si mê không thể quay đầu, mê muội không rõ đường đi, mộng lạc vào trong ảo tưởng!
Lời này, hắn không chỉ nói cho Vọng Dương nghe.
Vọng Dương khinh bỉ ra mặt, rất không phục Phác Hiên.
‘’Ngươi không tôn sự trọng đạo một chút nào?
‘’Người không phải nói, ta chưa phải là đệ tử của người sao?
Phác Hiên mỉm cười, cũng không để tâm.
Mặt khác, sự sụp đổ của thành Vọng Nguyệt đưa đến không ít quan tâm của các thế lực lớn.
Đây là lạm sát người vô tội à!
Rất nhanh, tin tức được truyền ra, lấy Minh Uyên làm trung tâm, phạm vi bao phủ gần ba trăm dặm, tất cả sinh linh, kiến trúc vĩ đại đều trở thành lịch sử.
Nhiều người khi biết tin liền cực kỳ hoảng sợ, đây là đồ sát, chứ không phải lạm sát nữa rồi.
Về nguyên nhân, có một dấu hỏi thật to xuất hiện trong đầu mọi người.
Ai nấy đều chú tâm vào sự việc động trời này nhưng dù thời gian trôi qua đã rất lâu, họ vẫn không nhận được câu trả lời thích đáng.
Có một số tin tức truyền ra, tất cả vụ việc đều là do đám yêu ma quỷ quái ở Minh Uyên gây ra.
Nhưng họ đâu phải là kẻ ngốc, mà lũ yêu ma ở Minh Uyên càng không phải là kẻ ngốc, đi làm sự việc tìm chết kiểu này.
Vụ việc này giống như có một cánh tay khổng lồ màu đen đã bóp chết hết manh mối vậy.
Song, những thế lực xung quanh cũng không dám đào sâu chuyện này, luôn bảo trì im lặng tuyệt đối!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập