Chương 5: Quay về

Từ khi lấy được thuật pháp, bốn năm đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Trần Anh chuyên tâm tu hành, những lần gặp mặt sư phụ Phác Hiên và sư đệ Vọng Dương cũng ngày một ít đi.

Điều làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc nhất là, cứ sau một khoảng thời gian dài gặp lại sư phụ của mình, hắn lại thấy đối phương già đi rõ rệt.

Ba năm trước, Phác Hiên đã chuyển biến từ một trung niên thành một lão giả tóc bạc phơ.

Ai cũng có bí mật riêng của mình, Trần Anh cũng không đi tìm hiểu.

Về phần Vọng Dương, người sư đệ này cũng nhiều lần tìm y so tài, không phải là so về kiếm thuật, cũng là âm thầm thử tâm trí hắn.

Hai người có thắng có thua, nhiều lần Vọng Dương thua trong sự thiếu kinh nghiệm, khiến cho đối phương rất hoài nghi về thiên tư của mình.

Không lẽ, ta kém như vậy?

Nhưng sự biến ảo trong kiếm thuật Trần Anh sử dụng, thật làm cho Vọng Dương ngỡ ngàng.

Tung Hoành Kiếm Pháp chủ tu sát phạt, Bát Kiếm Thuật dựa vào thiên biến vạn hóa, hai người theo một mức độ nhất định đều hiểu thuật pháp của đối phương có uy lực, biến hóa khi thi triển như thế nào.

Đỉnh núi Tà Phổ truyền ra thanh âm của Phác Hiên:

‘’Kỳ hạn bốn năm kết thúc, ngươi rời đi thôi!

’’

Ba năm trước, Vọng Dương đã biến mất, không biết đi đâu.

Hôm nay là ngày cuối cùng, hắn cũng không trở lại.

Đứng trước đại điện chỉ có một mình Trần Anh, hắn khom lưng thật sâu, chắp tay bái lễ.

Phác Hiên mỉm cười tiếp nhận, nói:

‘’Xuống núi làm gì cũng được, tham gia vào một thế lực nào đó, hay tự do khám phá chân trời, hãy làm những việc mình thích, không cần cố kỵ, thuận theo bản tâm.

’’

Lời vừa dứt, thân hình Phác Hiên liền biến ảo, để lại một câu vang vọng đại điện.

‘’Nhân quả đã hết, duyên đã tận, rời đi thôi!

’’

Trần Anh trầm mặc, lần nữa chắp tay, rồi mới xoay người đi xuống núi.

Theo sự rời đi của đối phương, ngọn núi Tà Phổ hiện ra vẻ cô độc.

Thành Vọng Nguyệt.

Trần Anh quay lại đây.

Hắn trầm mắt nhìn tất cả.

Bao nhiêu kí ức có xấu xí có xinh đẹp ùa về.

Hắn chậm rãi bước đi, không như ngày xưa phải lén la lén lút, giờ đây hắn có thể ngẩng cao đầu.

‘’Vù.

’’

Một cơn gió lạnh thổi qua, Trần Anh bỗng thấy bóng ảnh Thanh Lạc lướt qua mình.

Hắn đưa tay ra nhưng không thể chạm tới.

Hắn đi tiếp, lấy dũng khí đi về rất xa.

Trần Anh thì thào:

‘’Phụ thân, mẫu thân, con quay lại rồi!

’’

Trước mắt là cảnh hoang vu nhưng dưới mặt đất lại có dấu hiệu, đã từng có rất nhiều người sinh sống tại đây.

Trần Anh bước đi thật chậm, nhìn những bức tường bị tàn phá chỉ còn góc nhỏ, nhìn những gốc cây mục nát, hắn sực nhớ ra những cảnh tượng thật quen thuộc.

Hắn tưởng bản thân mình đã quên mất rồi, nhưng rất nhanh những hồi ức tốt đẹp đó, lại bị những tiếng kêu gào thảm thiết trong đêm hôm ấy chiếm giữ.

Điều này, hắn không thể nào quên.

Bốn năm qua, bốn năm dòng, mỗi khi nằm xuống, hắn lại nghe thấy, lại nhìn thấy những linh hồn đỏ au gào thét với hắn, khóc lóc với hắn, giang tay ra với hắn, tức giận bảo hắn sao lại bỏ chạy.

Lúc này, vành mắt Trần Anh đã đỏ hoe, có giọt nước lăn dài xuống má, cũng có lòng bàn tay giấu bên trong tay áo đang nắm thật chặt.

Cách thành Vọng Nguyệt tám mươi dặm về phía Tây, có một thị trấn tên là Bình Yên.

Do khoảng cách địa lí với Minh Uyên khá xa, cho nên khi thiên họa xảy ra, trấn Bình Yên chỉ chịu một ít ảnh hưởng.

Mặt khác, bên ngoài trấn này, có một ngọn núi gọi là Lạc Cư, trên núi có một lũ thổ phỉ, chúng chiếm núi làm vương, hoành hành ngang ngược đã mấy chục năm.

Không hiểu sao, có phải là may mắn hay không, lũ thổ phỉ này chưa từng được cường giả gõ cửa.

Dù là thiên họa vừa mới xảy ra đây, cũng không thấy chúng xây xước gì cả.

‘’Con dân trấn Bình Yên nghe đây.

Hôm nay, ngày mười hai tháng hai là ngày tốt, đại ca ta nạp thiếp, trấn Bình Yên các ngươi mà không dâng nên lễ vật, đừng trách ta cho nơi này không còn yên bình nữa!

’’ Một tên thổ phỉ vác đao , đứng ở ngoài trấn hét lớn.

Trong trấn có không ít nguyên giả bảo vệ, nên đám thổ phỉ không dám lỗ mãng cứ thế xông vào.

Nhưng chúng cũng biết rõ là, đám nguyên giả trong trấn Bình Yên kia không làm gì được họ, cho nên việc phải làm chúng vẫn to gan đi làm thôi, hơn nữa còn là ngông cuồng.

‘’Hừ.

’’

Trấn trưởng nghe thấy, mặt mũi lạnh tanh.

Bên cạnh đối phương có không ít người.

Mặc dù trong lòng cực kỳ không thích nhưng vẫn sai người đi chuẩn bị một chút lễ vật.

‘’Hằng Huệ, ngươi dẫn người đem theo lễ vật lên núi Lạc Cư, nhớ là hành sự cẩn trọng.

’’

Dưới trướng y, một thanh niên hai mươi tuổi mang theo thần sắc nghiêm nghị, đứng lên hô:

‘’Rõ.

’’ Đây không phải là việc làm tốt đẹp gì, nhưng hắn vẫn sẽ chấp hành mệnh lệnh.

Không chỉ hắn mà mọi người có mặt, ai được bàn giao cũng sẽ nghiêm túc đi làm.

Bởi họ hiểu rõ cái khó của trấn Bình Yên, nỗi lo âu của Trấn trưởng.

Đám thổ phỉ trên núi Lạc Cư giống như giòi bọ trong xương, giết không nổi mà muốn an bình cũng chẳng xong.

Trấn trưởng là người có cảnh giới cao nhất trong trấn, luyện nguyên cảnh mười ba đạo nguyên khí, vẫn kém đại ca của núi Lạc Cư, luyện nguyên cảnh mười tám đạo không ít.

Dù thực lực cao tầng yếu hơn nhưng trấn Bình Yên có số lượng nguyên giả đông đảo hơn, do đó thổ phỉ núi Lạc Cư dù muốn gặm họ cũng không được.

Chỉ có thể, hàng tháng sai người đến trấn đòi cống phẩm, thay vào đó chúng sẽ không động vào người dân trong trấn khi đi ra ngoài.

Trên đỉnh núi Lạc Cư có một doanh trại, đám thổ phỉ chính là chiếm đóng ở đây.

Đại ca của chúng từng tuyên bố hùng hồn rằng:

‘’Đại gia đây chiếm giữ trăm dặm đất, ai dám không tuân theo, giết không tha!

’’

Theo đám người Hằng Huệ tiến lên núi, có một thân ảnh quen thuộc chính là Trần Anh.

Hắn ở đây là vì vị đại gia của núi Lạc Cư kia, mang cho hắn một cảm giác rất là thân thuộc.

Ánh mắt Trần Anh chớp hiện sát khí mãnh liệt.

Hắn đến trấn Yên Bình đã làm ra điều tra, trăm dặm xung quanh trấn hay xung quanh thành Vọng Nguyệt đều chỉ có một đám thổ phỉ mà thôi, chính là lũ ở trên núi Lạc Cư kia.

Rất nhiều năm về trước, cũng có khá nhiều ổ thổ phỉ nhưng đều bị thổ phỉ trên núi Lạc Cư giết và thâu tóm hết rồi.

Theo tìm hiểu, số lượng nhân thủ của chúng rất là kinh người, dù đã hạn chế nhưng cũng đã đạt tới con số hai trăm, nguyên giả còn chiếm hơn phân nửa.

Đã thế, mỗi kẻ đều hung tàn thành tính, giết người như ngóe, không chút ghê tay.

Trước mắt, thấy đám người Hằng Huệ tới, hai tên canh cổng cười lạnh, tên bên phải bước ra mở cổng cho họ vào.

‘’Mời quan nhân.

’’ Tên bên trái nói với giọng điệu trêu tức.

Hằng Huệ không thèm để ý, dẫn người vào trong.

Đồ vật trên xe, đám thổ phỉ không kiểm tra, cũng lười kiểm tra.

Theo lối suy nghĩ của họ, cho thêm lá gan, đám người trấn Bình Yên cũng không dám giở trò bịp bợm.

Sự thật đích thực là như thế.

Trước khi đi, Hằng Huệ cũng đã đích thân kiểm tra qua cống phẩm đến bốn năm lượt mới yên tâm.

Người bước vào cuối cùng là Trần Anh.

Hắn xoay người đóng cổng lại.

Hai tên canh cổng không hiểu sao, đột nhiên bản thân rùng mình một cái.

Bên trong.

Trần Anh ngước mắt lạnh nhìn thẳng, nhìn lên đài cao, thấy một thân ảnh mặc áo đỏ, khuôn mặt thì đỏ bừng, miệng đang cười to, tay thì cầm chén rượu đi chúc khắp nơi.

‘’Là ngươi sao?

’’

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập