Chương 103: Nguyên Hoả Sơn.

Thanh Dương Tông.

Ở cao trên không trung, có một kiện pháp binh hình dạng như chiếc lá khổng lồ, đang lao vun vút qua từng ngọn núi.

Ngồi trên phi hành pháp binh có hai bóng người.

Một thiếu niên dáng vẻ non nớt mặc y phục nội môn Thanh Dương Tông, trạc mười lăm tuổi trên dưới.

Cùng một nam nhân mặc bạch y, vẻ ngoài tuấn tú lịch sự, dung mạo trạc hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

Thiếu niên tên gọi Lý Cửu Trọng, nam nhân trưởng thành kia tên gọi Lương Thanh.

"Cửu Trọng, mặc dù ta có ý muốn hướng ngươi bái nhập dưới chướng sư tôn, nhưng có thành hay không vẫn phải do sư tôn tự mình quyết định"

"Cho nên chút nữa ngươi nếu không trở thành sư tôn đệ tử, cũng không nên trách ta"

Chỉ mới hai năm trôi qua, nhưng trên thân Lý Cửu Trọng đã có khí tức Khai Linh tầng năm ẩn hiện.

Vẻ mặt hắn hiện rõ vẻ minh ngộ, chắp tay hướng phía trước nói.

"Cửu Trọng đương nhiên hiểu rõ"

"Được tiền bối dẫn dắt nhập tông, đây đã là phúc phận lớn của vãn bối, mang ơn còn không hết, làm sao dám có bất mãn"

Lương Thanh nghe xong không có đưa ra nhận xét, chỉ cười cười nói.

"Ngươi cũng yên tâm đi, thiên phú ngươi thật sự rất tốt, cho dù không thể bái nhập sư tôn môn hạ cũng không sao"

"Với tư chất ta kiểm tra cho ngươi, đột phá đến Đạp Không Cảnh là chắc chắn mười phần, chỉ là không có Trưởng Lão nâng đỡ, muốn đột phá Hợp Thần cũng không dễ dàng"

Nói tới đây hắn bỗng dưng bật cười lắc đầu.

"Ài, ta làm sao lại có tư cách nói chuyện Hợp Thần rồi?"

Lương Thanh đã mang Cửu Trọng về Thanh Dương Tông được hai năm.

Nhưng trước đó Vân Hoả Thần Quân vẫn luôn bế quan không ra, cho nên chỉ có thể để Lý Cửu Trọng tạm thời đăng ký làm đệ tử nội môn.

Hôm nay hắn nhận được truyền tin sư tôn mình xuất quan, liền không chậm trễ kéo Lý Cửu Trọng tiến tới.

Còn ngồi ở phía sau Lý Cửu Trọng, lúc này trên gương mặt hắn lại hiện ra vẻ hoảng hốt.

Trước kia hắn là chi thứ, cha mẹ lại đều là phàm nhân, ở Thanh Vân Tiên Thành nơi toàn bộ đều là tu sĩ như vậy, người phàm sinh hoạt đương nhiên không tốt đến đâu.

Trong suy nghĩ của Cửu Trọng lúc đó, có thể tu hành khiến cha mẹ mình có cuộc sống tốt hơn đã là chuyện rất tốt.

Ngày đó đo ra thượng phẩm tư chất, không chỉ riêng địa vị của hắn tăng cao, ngay cả cha mẹ hắn cũng được đổi một chỗ ở mới.

Trong mắt hắn lúc đó.

Khai Linh Cảnh chính là cường giả, cấp độ Gia Lão chính là cao không thể chạm, còn Đạp Không Cảnh càng là không dám mơ tưởng.

Nhưng bây giờ thì sao?

Lương Thanh nói với hắn, chỉ cần mình thật tốt tu hành, tương lai đột phá Đạp Không Cảnh là chuyện chắc như đinh đóng cột, làm sao không khiến tinh thần hắn hoảng hốt.

Đương nhiên, hai năm này hắn ở tông môn tu luyện, cũng biết được nhiều thứ mà trước kia mình chưa từng biết.

Biết được Thanh Dương Tông cường đại như thế nào, Đạp Không Cảnh mặc dù mạnh mẽ, nhưng không phải cao không thể chạm.

Có thể nói ở nội môn, người nào cũng có một tia hi vọng đột phá đến cảnh giới này.

Hắn cũng biết được, trong mắt hắn từng vô cùng mạnh mẽ Lý Gia, ở Thanh Vân Tiên Thành hùng bá một phương, hoá ra trong mắt Thanh Dương Tông là nhỏ bé như thế.

Có đồng môn nói với hắn.

"Với thiên phú này của ngươi, nên ít cùng gia tộc giao lưu qua lại, tránh tương lai bọn họ tìm đến nhờ cậy, làm ảnh hưởng đến tự thân tu hành"

Hắn nghe đến đây chỉ cười cười cho qua chuyện.

Gia tộc chính là nơi sinh ra cùng lớn lên của bản thân, làm sao nói bỏ liền có thể bỏ được.

Phi hành pháp binh bay rất nhanh, không mấy chốc liền tới dưới chân một ngọn sơn phong cao chọc trời.

Đến dưới chân núi, Lương Thanh thu lại Pháp Binh, hướng Lý Cửu Trọng một bên nói.

"Nơi đây là Nguyên Hoả Sơn, là chỗ sư tôn thường xuyên bế quan, cấm chỉ phi hành"

"Muốn lên núi gặp mặt ngài, chúng ta chỉ có thể đi bộ từng bước đi lên"

Lý Cửu Trọng nhìn toà sơn phong nóng như biển lửa lại cao chọc trời trước mặt, gương mặt thiếu niên lộ rõ vẻ sững sờ.

Tiếp đó hắn lại nhìn từng hàng bậc thang lối liền kéo dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối cùng.

Cảm nhận được tu vi của mình khi vừa mới đặt chân tới đây liền không hiểu thấu biến mất, trong lòng Lý Cửu Trọng khiếp sợ, gian nan nuốt một ngụm nước bọt chậm rãi nói.

"Vãn bối.

Nghe rõ"

Hai người đạp lên từng hàng bậc thang hướng lên ngọn núi.

Đi được một lúc, Lương Thanh trong lòng sầu khổ.

Hắn vừa rồi nói những lời kia với Cửu Trọng đương nhiên là giả.

Nghĩ xem từ dưới chân núi đi lên đến đỉnh có bao xa, nếu cứ một bước rồi lại một bước đi lên, không phải liền mất cả ngày trời à?

Muốn gặp Thần Quân là phải báo trước, đã như vậy, vị nào Thần Quân lại rảnh rỗi ngồi ở nơi đó đợi ngươi cả ngày đâu?

Dưới tình huống như vậy còn để Lý Cửu Trọng từng bước đi lên, đây đương nhiên là yêu cầu của Vân Hoả Thần Quân.

Chỉ có điều, hắn cũng phải như vậy đi theo.

Đến giữa trưa, cả người Lý Cửu Trọng đều đã chảy ra không biết bao nhiêu mồ hôi, ướt đẫm cả người.

Bên cạnh là Lương Thanh vẫn thong dong đi theo, thậm chí trên y phục còn không có đến một vết bẩn nữa là.

Nhìn Lý Cửu Trọng chật vật bên cạnh, Lương Thanh khẽ nở nụ cười nói.

"Cửu Trọng, ngươi có muốn nghỉ ngơi chốc lát rồi tiếp tục đi hay không?"

Lý Cửu Trọng cả người mệt lả nhưng vẫn kiên định lắc đầu.

"Tiền bối không cần lo cho ta, chút chuyện nhỏ này ta vẫn là kiên trì được"

"Nếu vì thế mà khiến Thần Quân đợi lâu, vãn bối chính là chết không hết tội"

Lương Thanh nghe được câu trả lời cũng không tỏ thái độ, chỉ không nhanh không chậm, tiếp tục sánh vai bên cạnh Lý Cửu Trọng.

Mặc dù hắn cũng bị sự thần kì của những bậc thang này ảnh hưởng, tu vi không còn gì cả.

Nhưng Đạp Không Cảnh vẫn là Đạp Không Cảnh, thân thể trải qua không biết bao nhiêu lần linh khí cột rửa.

Cho dù không luyện thể, không có gia trì pháp lực, thân thể này vẫn có thể đạt tới đao thương bất nhập, không ăn không uống chục năm cũng không thành vấn đề.

Cho nên chút trải nghiệm này đối với hắn thật sự không có chút khó khăn nào.

Đương nhiên, huyền diệu của những bậc thang này không chỉ có như vậy.

Khi ở dưới chân núi, đã có một cỗ áp lực vô hình đè ép lên thân bọn họ, càng đi lên cao, áp lực sẽ càng lớn.

Một buổi sáng qua đi, thời gian về đêm.

Hai bóng người nhỏ bé vẫn miệt mài bước từng bước tiến lên phía trước.

Nói vậy cũng không quá đúng, bởi chỉ có Lý Cửu Trọng là đang cố hết sức tiến lên, còn Lương Thanh vẫn như trước đó, dáng vẻ ung dung không vội vã.

Nhìn phía trên, Lương Thanh cười nói.

"Sắp đến đỉnh rồi, phía trước còn không tới 500 bậc thang"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập