Chương 113: Ta Vẫn Là Thích Làm Người Nhặt Xác Hơn!

Khi Cự Viên rời đi, không bao lâu sau một thiếu niên từ nơi xa chạy tới.

Người này vẻ mặt hơi khẩn trương, nhìn xung quanh một vòng không thấy nguy hiểm, lúc này mới tay mắt nhanh nhẹn thu lại cỗ yêu thi vào túi trữ vật, tiếp đó co cẳng liền chạy.

Thân hình thiếu niên cấp tốc hư hóa, khí tức trên thân trong thoáng chốc liền thu liễm toàn bộ.

Cho dù nhìn bằng mắt thường hay linh thức dò xét, sẽ chỉ cảm nhận được ở nơi đó không có gì cả mà bỏ qua.

Một lúc sau, thân ảnh thiếu niên xuất hiện trong một hang động, vẻ mặt lúc này mới triệt để thả lỏng một hơi.

Cùng lúc, một gương mặt trắng bệch như người chết từ trong vách đá từ từ hiện ra, cuối cùng đứng ở đối diện.

Khi nó hoàn toàn rời khỏi vách đá, khí tức trên thân lúc này mới bộc lộ, hoá ra lại là một con Nhị Giai Vô Tức Quỷ.

Thiếu niên thấy một màn này cũng không bất ngờ, hắn lấy Âm Hồn Phiên đang được giấu trong ngực đi ra, tiếp đó mặt phiên khẽ vẫy, Vô Tức Quỷ liền bị thu vào.

Thiếu niên không ai khác chính là Lý Huyền.

Hắn thời gian này vẫn luôn lảng vảng ở Trung Khu để tìm bảo, vừa lúc đi ngang qua liền phát hiện được tiếng động chiến đấu.

Sau nhiều lần gặp nguy hiểm Lý Huyền cũng khôn ra, không còn đích thân tiến tới gần khu vực của cao giai yêu thú chiến đấu nữa.

Hắn dừng lại ở một khu an toàn, tiếp đó thả ra Vô Tức Quỷ, thông qua nó để dò xét tình hình chiến đấu.

Vài lần đầu Vô Tức Quỷ còn thường xuyên bị phát hiện.

Bởi vì một số sinh vật cường đại, trời sinh liền có giác quan nhạy bén, có thể phát hiện có người nhìn trộm.

Vì thế để an toàn, lần này Lý Huyền không có để Vô Tức Quỷ nhìn chằm chằm cuộc chiến nữa, mà chỉ im lặng cảm nhận động tĩnh xung quanh là được.

Chỉ cần động tĩnh trong thời gian ngắn dừng lại, khả năng cuộc chiến liền đã kết thúc, lúc đó mới cho Vô Tức Quỷ dò xét.

Biện pháp này mặc dù còn có sơ hở, nhưng ít nhất đã là phương pháp tốt nhất ở hiện tại rồi.

Lý Huyền đưa tay vỗ vào Túi Linh Thú thả ra Huyền Xà.

"Ra ngoài canh chừng giúp ta, không nên để bất kỳ kẻ nào tiến tới"

Huyền Xà một đôi mắt rắn nhìn qua Lý Huyền một cái, tiếp đó ngoan ngoãn trườn thân hình dài hơn mười mét của mình ra phía cửa hang.

Sau khi Huyền Xà rời đi, Lý Huyền bắt đầu phong bế lại cửa hang tự nhốt mình bên trong, tiếp đó lấy ra chín cán Trận Kỳ, bố trí xuống Luyện Quỷ Trận.

Xong xuôi hắn thả ra hai cỗ yêu thi đặt trên mặt đất, đôi mắt lấp lóe nhìn hai yêu thi thể.

Đây không phải lần đầu tiên Lý Huyền nhặt nhặn chỗ tốt, nói chính xác đây đã là lần thứ ba.

Bây giờ đặt trước mặt hắn là hai lựa chọn.

Một là luyện hoá hai con Thử Yêu này thành Quỷ Thú.

Thử Yêu trước khi chết là Nhị Giai Yêu Thú, tương đương với Khai Linh Tầng Bốn.

Nhưng do thi thể không hoàn chỉnh, hồn phách khả năng có thiếu sót.

Luyện ra Tam Giai Quỷ Thú đã là may mắn, xui xẻo thậm trí luyện ra Nhị Giai, hoặc tệ hơn là Nhất Giai cũng có thể.

Cái này là do hồn phách tổn hại chiếm một phần, một phần khác cũng do năng lực Luyện Quỷ của hắn còn kém.

Nếu là một tên có lâu năm kinh nghiệm luyện quỷ, người này thậm chí có thể giúp Thử Yêu bổ toàn hồn phách, luyện ra chân chính Tứ Giai Quỷ Thú.

Đáng tiếc, hắn không làm được.

Lựa chọn thứ hai chính là cho bản mệnh lệ quỷ thôn phệ hai yêu hồn phách, trực tiếp trợ nó tăng cao tu vi.

Nghĩ tới đây, thật ra Lý Huyền trong lòng đã có quyết định.

Hắn đặt Âm Hồn Phiên vào mắt trận, tiếp đó bổ đủ linh thạch làm nguồn năng lượng duy trì.

Khoanh chân ngồi trên mặt đất, hai tay bắt đầu kết từng đạo pháp quyết.

Âm Hồn Phiên lăng không lơ lửng trên cao, mặt phiên không gió tự bay.

"Luyện Quỷ Trận — Khởi"

"Ầm — Ầm"

Chín cán Trận Kỳ ở từng địa phương khác nhau đột nhiên có âm khí dâng lên, tiếp đó kết lối lại với nhau tạo thành một mái vòm, trung tâm chính là Âm Hồn Phiên đang phiêu động.

Cùng lúc, một luồng quỷ khí trong phiên tuôn ra, quanh quẩn bên trong trận pháp không tan.

Nằm ở trên mặt đất hai cỗ Thử Yêu thi thể, bên trong từ từ dâng lên hai cái bóng mờ ảo nhìn không rõ hình dạng, chỉ có thể thấy giống như một đoàn lửa nhọ bị kéo ra — chúng chính là linh hồn của hai con Thử Yêu.

Âm Hồn Phiên lơ lửng trên không trung lúc này cũng có động tĩnh, mặt phiên bất ngờ mở ra một con mắt.

Tiếp đó con mắt như có lực lượng vô hình, trực tiếp hút hai đoàn linh hồn lửa nhỏ vào trong.

Xong xuôi, con mắt đóng lại biến mất trên mặt phiên, Âm Hồn Phiên thì tiếp tục lơ lửng phía trên, âm khí trong trận lấy nó làm trung tâm chầm chậm xoay quanh.

Mà ngay lúc này, bên trong Phiên.

Hai đoàn linh hồn sau khi được hút tiến vào trong Phiên, cùng lúc ở nơi sâu nhất bên trong nơi đang phong ấn bản mệnh quỷ.

Hai sợi Xích Đen đang quấn quanh quan tài dần dần thả lỏng, cuối cùng biến mất trong không gian.

"Ầm — Ầm"

Nắp quan từ từ mở ra, bên trong vẫn là một mảnh hắc khí không thể nhìn thấu.

Bỗng nhiên, hai sợi Xích Đen từ trong hắc khí phóng ra ngoài, vô hạn kéo dài lao đi vun vút.

Hai đoàn linh hồn như ngọn lửa phiêu phù trên không trung, đang chầm chậm rơi xuống.

Đột ngột bị Xích Đen quấn lấy, tiếp đó không chút chống trả liền bị kéo tiến hắc ám bên trong.

Làm xong tất cả, nắp quan tài lại một lần nữa được đóng lại, hai sợi Xích Đen trước đó đã biến mất, bây giờ cũng từ từ hiện lên, quấn quanh lấy Quan Tài, tiếp tục làm tốt nhiệm vụ phong ấn của mình.

Lý Huyền ở bên ngoài, hai tay vẫn liên tục duy trì một loại thủ ấn, lúc này cũng cảm nhận được tu vi Bản Mệnh Quỷ đang thong thả tăng lên.

Linh Hồn của hai con Nhị Giai Thử Yêu, đối với bất kỳ lệ quỷ nào đều là đại bổ.

Một lúc sau, Luyện Quỷ Trận tản đi, Âm Hồn Phiên được hắn cầm lại trong tay.

Đây không phải lần đầu hắn giúp bản mệnh quỷ tăng lên tu vi, nói chính xác thì là lần thứ ba ở trong tuần này.

Đúng vậy, một tuần này mặc dù không hái được cọng linh dược nào, nhưng nhặt nhặn yêu thú thi thể thì không ít.

Ba lần nhặt yêu thú thi thể, tổng cộng được bốn thi thể, tất cả chúng đều ở cảnh giới Nhị Giai.

Có nhóm chất lượng không tệ linh hồn này bổ sung, tu vi của Bản Mệnh Quỷ tuy không có đột phá đến Ngũ Giai, nhưng ở Tứ Giai cũng tiến thêm được một bước.

Thu lại Trận Kỳ, cũng cất đi Âm Hồn Phiên, một lần nữa khai mở cửa hang.

Lúc sau, Lý Huyền rời khỏi hang động, Huyền Xà đang canh chừng ở một bên thấy động tĩnh bên này liền bò đến cọ cọ thân mật.

Lý Huyền đương nhiên không từ chối, bàn tay khẽ lật, bên trong đã xuất hiện một viên Dưỡng Yêu Đan.

"Ban thưởng cho ngươi"

Huyền Xà thấy đan dược, ngay lập tức hai mắt toả sáng, lưỡi rắn nhanh như chớp quấn lấy đan dược, tiếp đó một ngụm liền nuốt vào.

Lý Huyền thấy đây nở nụ cười, khẽ vỗ vỗ đầu rắn, sau đó liền thu Huyền Xà vào Túi Linh Thú đợi, còn bản thân thì nhắm chuẩn một hướng nhanh chóng rời đi.

Một ngày trong Vân Vụ Sơn Mạch xảy ra không biết bao nhiêu trận chiến đấu, trong đó số người hay yêu thú chết đi lại nhiều không đếm xuể.

Lý Huyền quyết định rồi, cái gì Người Hái Thuốc vẫn là quên đi thôi.

Từ nay trở đi, hắn chính là dựa vào nhặt thi thể mà sống.

"Ừm, Người Nhặt Xác cái danh xưng này ta cũng rất thích"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập