Chương 119: Luyện Chế Lệ Quỷ.

Sau khi rời đi, Lý Huyền mất một lúc cũng tìm tòi được chỗ để nghỉ ngơi.

"Giúp ta ở ngoài đây cảnh giới, không nên để ai đến gần"

Hắn thả Huyền Xà ra ngoài, tiếp đó cho nó một viên Dưỡng Linh Đan.

Huyền Xà há miệng khẽ hấp, một ngụm liền nuốt lấy đan dược.

Nó không có thể hiện quá nhiều cảm xúc, chỉ nhìn Lý Huyền sau đó trườn tới một chỗ ẩn mình, một đôi mắt rắn quan sát xung quanh.

Lý Huyền thấy vậy cũng không có để ý nhiều.

Huyền Xà càng lớn, càng ít thể hiện cảm xúc, trước kia còn có thể làm ra đáp lại, nhưng bây giờ chỉ im lặng chấp hành nhiệm vụ.

Hắn thấy như vậy cũng rất tốt, chỉ cần nó còn nghe mệnh lệnh của bản thân liền được.

Tiến vào hang động, Lý Huyền nắp kín cửa ra vào, thuần thục bày ra Luyện Quỷ Trận, tiếp đó thả ra hai cỗ thi thể.

Một của Hắc Ngưu, một của Hoàng Nhị Nương.

Im lặng nhìn hai cỗ thi thể, suy nghĩ nên xử lý chúng nó như thế nào, rất nhanh hắn liền đưa ra lựa chọn.

Thi thể của Hắc Ngưu bởi vì đã bị chặt mất đầu, độ nguyên vẹn có chút thấp, vẫn là thích hợp để bản mệnh quỷ thôn phệ.

Còn thi thể của Hoàng Nhị Nương độ hoàn chỉnh cao, ngoại trừ bị một thương đâm xuyên ngực ra, những vết thương khác đều không phải chí mạng.

Dưới tình huống như vậy, luyện chế thành lệ quỷ sẽ có khá lớn tỉ lệ luyện thành Tam Giai Vu Quỷ.

Ý nghĩ định xuống, Lý Huyền thu lại thi thể của Hoàng Nhị Nương, tiếp đó khoanh chân ngồi ngay ngắn trên mặt đất.

Hai tay kết pháp quyết, Quỷ khí trong Âm Hồn Phiên tuôn ra bao phủ hang động.

Rất nhanh, một đoá ngọn lửa linh hồn trong thi thể của Hắc Ngưu bay ra, bị con mắt đỏ rực trên mặt phiên hút đi vào.

Làm xong, con mắt đỏ rực như máu dần nhắm lại tiếp đó biến mất.

Ở trong Phiên, cảnh tượng quen thuộc lại diễn ra.

Xích đen được nới lỏng, bên trong hắc ám phóng ra hai sợi Xích Đen.

Linh hồn của Hắc Ngưu vừa mới tiến vào đã ngay lập tức bị tóm lấy, cũng kéo tiến vào hắc ám bên trong.

Một lần nữa quan tài được phong bế, xích đen tiếp tục làm tốt nhiệm vụ phong ấn của mình.

Còn ở bên ngoài, Lý Huyền vẫn tiếp tục duy trì một loại thủ ấn chờ đợi.

Cảm nhận được khí tức của bản mệnh quỷ tiếp tục tăng lên, khóe miệng vẫn không tự chủ được hơi nhếch.

Mãi cho tới một lúc sau, bản mệnh quỷ hoàn toàn thôn phệ được linh hồn của Hắc Ngưu, hắn mới ngừng lại pháp quyết.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lý Huyền đứng dậy bổ xung thêm linh thạch cho trận pháp, thả ra thi thể của Hoàng Nhị Nương, thi thể của Hắc Ngưu cùng lúc cũng được thu lại.

Làm xong tất cả, lúc này mới quay trở lại khoanh chân ngồi đả tọa điều tức.

Luyện chế lệ quỷ là việc tốn nhiều thời gian cùng công sức, yêu cầu sự tập trung cao độ.

Vừa rồi chiến đấu cùng Hoàng Nhị Nương khiến hắn tiêu hao gần như toàn bộ linh lực, bây giờ cần phải bổ xung thêm.

Tới đây, hắn lại không tự chủ được nhớ đến đám người Lý Thế Phong.

"Lần sau phải cẩn thận hơn mới được, cũng may lần này trong nhóm người tới có người cùng tộc"

"Vướng bận thanh danh cùng thân phận người cùng tộc, Lý Thế Phong mới có thể để ta bình an rời đi"

"Còn nếu trong nhóm người chạy tới toàn bộ đều là người xa lạ, dưới tình huống đối đầu bốn tên Khai Linh tầng sáu, ta có lẽ phải thật sự xong đời"

Lý Huyền chưa từng nghĩ tới ở nơi hoang dã này, lại dưới tình huống chênh lệch sức mạnh cực lớn, bản thân ngoan ngoãn giao ra túi trữ vật người khác sẽ tha mình một mạng.

Chuyện đó có thể xảy ra nhưng phải nói cực kỳ hiếm, thay vào đó hắn thà lựa chọn liều mạng chạy trốn để tìm một tia sinh cơ.

Đương nhiên, tất cả những này đều chỉ là Lý Huyền suy bụng ta ra bụng người mà suy đoán.

Nhưng hắn thà tin tưởng tất cả mọi người trên đời đều là kẻ xấu, vẫn hơn là tin tưởng mình sẽ gặp được người tốt.

Im lặng ngồi đả tọa khôi phục linh lực một lúc, chờ khôi phục không sai biệt lắm, Lý Huyền lúc này mới bắt tay vào luyện chế lệ quỷ.

Nhớ lại toàn bộ tri thức về việc luyện quỷ ở trong đầu, hai tay từ từ kết từng đạo pháp quyết.

Quỷ khí xung quanh theo mỗi một lần kết pháp quyết, chúng nó dao động càng thêm mãnh liệt.

Âm phong nổi lên, một đoàn thuần trắng linh hồn như ngọn lửa nhỏ ở trong thi thể của Hoàng Nhị Nương bay ra.

Lý Huyền thấy vậy nheo lại hai mắt, pháp quyết được kết ra càng thêm nhanh.

Mười tám đường Trận Văn di chuyển theo tiết tấu không rõ, nhìn vô cùng hỗn loạn, nhưng quan sát kỹ lại thấy chúng rất trật tự.

Âm Hồn Phiên thả ra càng nhiều quỷ khí, thậm chí đã hình thành sương mù.

Tiếp đó toàn bộ chúng quỷ khí hội tụ lại ở một khu, từ từ bao phủ linh hồn của Hoàng Nhị Nương vào thành một cái kén.

Lý Huyền nhìn thấy cảnh này sắc mặt nghiêm túc.

Công đoạn quan trọng nhất đã tới — duy trì trạng thái kết kén này đến khi linh hồn bên trong bị quỷ khí xâm nhiễm, hoàn toàn bị chuyển hóa thành lệ quỷ mới thôi.

Trong lúc này nếu linh lực không đủ, hoặc kết sai một đạo pháp quyết thôi, rất có thể dẫn đến linh hồn bên trong chịu phải mài mòn quá đà hoặc trọng thương, gián tiếp ảnh hưởng đến cảnh giới sau khi luyện thành.

Thời gian trôi qua ước chừng nửa ngày, quỷ khí trong trận lúc này đã loãng đi không ít.

Nguyên nhân là do bị linh hồn của Hoàng Nhị Nương thu đi.

Một lúc sau, cái kén bao bọc linh hồn Hoàng Nhị Nương, được ngưng tụ bằng quỷ khí dần dần mờ đi, cuối cùng biến mất trong thiên địa.

Để lộ ra bên trong Hoàng Nhị Nương.

Cũng không đúng, bây giờ đã là lệ quỷ.

Bộ dạng của lệ quỷ giống y đúc Hoàng Nhị Nương trước khi chết, chỉ có điều sắc mặt không có cảm xúc cùng con ngươi vô hồn.

Lý Huyền nhìn thấy trong tay con lệ quỷ còn cầm một cây Trường Tiên được hiển hoá từ quỷ khí, cảm thấy rất hứng thú cùng muốn tìm tòi nghiên cứu.

Sinh linh sau khi chết đi bị luyện chế thành lệ quỷ, lúc này trong đầu nó đã không còn bất kỳ ký ức nào.

Thông thường là quên hết mọi chuyện, hoặc hi hữu hơn thì còn lại một chút bản năng.

Có lẽ Hoàng Nhị Nương khi còn sống ký ức khắc sâu về dùng Trường Tiên, thậm chí quen thuộc đến nỗi khi chết đi hoá thành lệ quỷ, bản năng dùng Trường Tiên vẫn còn.

Nghiên cứu một lúc thấy không sai biệt lắm, Lý Huyền cũng mất đi hứng thú.

Hắn thu lệ quỷ Hoàng Nhị Nương vào trong phiên, tiếp đó dưới sự trợ giúp của Âm Hồn Phiên luyện hóa thành công lệ quỷ.

"Ừm, lần đầu luyện chế lệ quỷ coi như không tệ"

Trong lòng tự khích lệ một câu, tiếp đó Lý Huyền lấy ra Hoàng Nhị Nương túi trữ vật, bắt đầu kiểm tra thu hoạch.

Đầu tiên là Hoàng Nguyên Linh Chi 500 linh thạch, loại linh dược này dùng để luyện đan trợ giúp Khai Linh trung kỳ tu vi tiến nhanh.

Một số yêu thú cũng có thể sử dụng, nhưng hắn không quá rõ.

Tiếp theo chính là ba kiện Pháp Binh, trong đó đắt giá nhất là kiện Trường Tiên phẩm cấp ba đường linh văn, ước chừng 400 linh thạch trên dưới.

Một chiếc Kim Khâu phẩm cấp không thấp, có hai đường linh văn, chính là siêu cấp lợi khí ám toán người.

Chỉ có điều, thích hợp với một kích lấy mạng hơn, nếu bại lộ bị địch nhân cường độ cao đề phòng, rất khó còn có tác dụng.

Loại pháp binh như Kim Khâu này rất khó định giá, nhưng Lý Huyền cảm thấy ít nhiều gì cũng nên đáng 200 linh thạch.

Cuối cùng là một kiện pháp binh phòng ngự hình mai rùa, chỉ có một đường linh văn, giá thị trường tầm 100 đến 120 linh thạch.

Còn lại đều là những đồ lặt vặt vài chục viên linh thạch.

Tổng giá trị thu hoạch sau lần ăn cướp lần này, hắn thu về được 1700 linh thạch trên dưới.

"Chậc, vẫn thật là mê người đâu?"

Đương nhiên, không phải lần nào làm cướp tu cũng có thể đắc thủ, lại có thu hoạch khiến Khai Linh hậu kỳ cũng phải đỏ mắt như lần này.

Lý Huyền cũng biết làm cướp tu thật sự rất nguy hiểm, thật ra nếu phải công tâm mà nói, tỉ lệ sống sót chính là 50/50.

Dù sao tu sĩ khác yêu thú cấp thấp ở chỗ, bọn họ biết ẩn giấu thủ đoạn.

Không ai biết được nếu địch nhân bị dồn đến đường cùng, sẽ lấy ra loại nào át chủ bài có thể lật ngược tình thế.

"Ài, nhưng mà thì sao đâu, lợi ích đủ nhiều mạo hiểm thì mạo hiểm thôi"

Rời khỏi hang động, Lý Huyền thu lại Huyền Xà vào túi trữ vật, tiếp đó nhắm chuẩn Thanh Vân Tiên Thành phương hướng tiến lên.

Chuyến đi này đã có nửa tháng, thu hoạch cũng đủ nhiều, là lúc nên quay trở về tiêu hóa thu hoạch, chuyên tâm tu luyện một khoảng thời gian.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập