Chương 12: Truy Binh

Lý Huyền đứng ở phía sau đám người, nhìn hoàn cảnh thay đổi liên tục, không biết nên làm gì.

Đột nhiên một thanh âm nhỏ nhẹ, nhưng lại rõ ràng truyền đến tai hắn.

"Chút nữa nếu có chiến đấu xảy ra, lão phu sợ rằng không thể bảo vệ tốt các ngươi, ta sẽ cầm chân bọn chúng trong chớp mắt, có thể thì chạy càng nhanh càng tốt"

Thanh âm vừa truyền đến tai đám thiếu niên, chiến đấu đã đi theo sau mà nổ ra.

Lý Hoàng Minh lúc này động, hắn khí thế trên người không chút thu liễm thả ra, một thân áp bách dồn ép thần bí nhóm người mà đến.

Người thần bí đối địch dẫn đầu thấy vậy bật cười ha hả:

"lão đầu, trò này không cứu được đám nhãi ranh kia đâu"

Nói xong hắn cũng bộc phát ra khí thế đối đầu lại.

Mặc dù nhìn tổng thể khí thế hắn thả ra yếu hơn Lý Hoàng Minh, nhưng không ảnh hưởng nhiều.

Lý Hoàng Minh ánh mắt nheo lại, hừ lạnh một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, dưới chân dễ cây mọc tràn lan.

Ở phía trước người dựng thành một bức tường gỗ khổng lồ, có xu thế muốn túm gọn năm người thần bí, cũng không quên truyền âm cho nhóm người còn lại.

"Đi mau"

Hắn vẫn rất tự biết mình, mặc dù bản thân là Khai Linh Cảnh viên mãn, cao hơn nhóm người này nhất trọng cảnh giới, nhưng so về số lượng áp đảo, chỉ cần bản thân bị cầm chân trong chốc lát thôi, e rằng đệ tử bên mình phải chết hết.

Hắn Không sợ chết, hoặc có thể nói đám người trước mặt không đủ uy hiếp đối với hắn, nhưng đối với nhóm đệ tử đằng sau thì chính là thập tử vô sinh.

Khi khí thế hai người vừa giao nhau, Lý Huyền ở xa nhất, không chút do dự liền co cẳng chạy trốn.

Ý niệm khẽ động, dưới chân liền xuất hiện một luồng hắc khí bám vào hai chân, gia tăng thêm tốc độ.

Nhưng mà mới chạy không được bao lâu, phía sau đã ẩn ẩn có bóng người đuổi theo, thanh âm cũng từ đằng sau truyền tới.

"Tiểu tử ngươi chạy rất nhanh nha!

Nhưng đáng tiếc chỉ là thông mạch cảnh sâu kiến, nếu không phải thật sự để ngươi chạy được rồi"

"Nếu có thể khoanh tay chịu trói, ông đây thiện tâm phát lòng từ bi, còn có thể không giết, nếu vẫn ngu xuẩn mất khôn, cũng đừng trách ta khiến ngươi sống không bằng chết"

Nghe được lời đe doạ phía sau, Lý Huyền không chút chậm đi, ngược lại còn gia tăng thêm một đạo linh khí gia trì vào hai chân, khiến tốc độ của mình lại tăng thêm một chút.

"Đánh chắc chắn là không lại, chênh lệch tu vi quá lớn"

Hắn tức giận nghĩ tới, chỉ có thể cắn răng kiên trì tiếp tục chạy.

Chạy thêm một lúc, nhìn khoảng cách giữa hai bên đang không ngừng rút ngắn, Lý Huyền thần sắc đã cực kỳ khó coi.

"Đáng chết.

Chạy không thoát"

Trên khuôn mặt thiếu niên đã lộ rõ biểu cảm lo lắng, cuối cùng cắn răng làm ra một cái quyết định, trực tiếp quẹo trái, đổi hướng tiến vào sâu bên trong Vân Vụ Sơn Mạch.

Người thần bí đang đuổi phía sau, thấy con mồi của mình vậy mà lại bỗng nhiên đổi hướng.

Trong mắt loé lên một tia kinh ngạc, trên mặt lộ ra thích thú ý cười.

"Tiểu tử muốn dở trò gì đây?"

Hắn không sợ Lý Huyền bất kì thủ đoạn nào, dù sao chênh lệch giữa hai bên quá lớn.

Thông Mạch Cảnh tu vi?

Cái đó chỉ là tu sĩ thêm vào cho có lệ mà thôi, chưa xây dựng đan điền, làm sao xứng được gọi là tu sĩ.

Còn chưa thể chuyển hóa linh khí trở thành linh lực, chỉ có thể sơ bộ lợi dụng khiếu mạch chứa đựng một tia linh khí không thuộc về mình.

Hai ba đạo linh khí thì có tác dụng gì, một cái tiểu thuật pháp cũng không đánh được ra, thủ đoạn bảo mệnh như quyển trục cũng không thể dùng.

Cho nên, đối với hắn, thiếu niên trước mặt hoàn toàn không có khả năng sống sót, hắn lúc này lại muốn xem, thằng nhóc này lại có thể bày ra thủ đoạn gì đây?

Người thần bí trong thoáng chốc lại nổi lên mèo vườn chuột tâm tư, trong vô hình lại khiến Lý Huyền tranh thủ thêm được một tia hi vọng sống.

Đương nhiên, mặc dù hắn có tâm tư mèo vườn chuột, nhưng không có nghĩa sẽ để tiểu tử trước mặt trải qua dễ dàng.

Hai ngón tay chụm lại, phóng ra một đạo công kích thủy tiễn.

Thủy tiễn chỉ nhỏ như trâm cài tóc, lại mang theo lực uy hiếp mười phần.

Lý Huyền nghe được tiếng rít từ phía sau lưng, tóc gáy không nhịn được dựng thẳng, hắn làm theo linh tính mách bảo, một cái liền nhảy bổ sang bên phải.

"Phốc"Thủy tiễn quá nhanh, mặc dù đã cố gắng nhảy bổ ra hướng khác để né tránh, nhưng vẫn không hoàn toàn thoát khỏi thủy tiên tầm ngắm.

Khi Lý Huyền phát hiện ra đòn tấn công , thì thủy tiễn đã xuyên qua vai trái hắn, để lại một cái lỗ hổng đang chảy máu ồ ạt ra bên ngoài.

"Aaaaa.

Lý Huyền không nhịn được đau đớn kêu lên một tiếng, thanh âm trong rừng cây vang vọng.

Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, hắn không dám chút nào dừng lại ý tứ, ôm lấy vai trái tiếp tục bỏ chạy.

Thấy con mồi né tránh được phải chết nhất kích, sau lại ôm lấy vết thương kêu lên đau đớn, người thần bí khoác áo choàng đen không nhịn được khoé miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười thích thú.

Lý Huyền không biết được người thần bí biểu tình ra sao, chỉ kiên trì tiếp tục chạy về phía trước, còn phía sau vẫn luôn có một thân ảnh khoác áo choàng đen, ung dung bám theo.

Thân ảnh thiếu niên mới hơn 12 tuổi, dáng vẻ mặc dù chật vật, nhưng ánh mắt lại tỏ ra một vẻ kiên trì mạnh mẽ.

Cứ thế chạy, đến một lúc nào đó, băng ngang qua một cây đại thụ, bỗng nhiên một tiếng vút cao vót vang lên.

Lý Huyền chỉ thấy được trước mặt nhoáng lên một cái, bản thân mình đã bị một cỗ cự lực đánh bay đi, đập vào một cái cây khác gần đó.

Lúc này phía sau lưng mới truyền đến cảm giác da thịt bị quất một roi, chiếc áo bào đen biểu thị cho thân phận đệ tử Lý gia, phía sau đã rách một mảng nhỏ, giống như có người ở phía sau cầm một cây roi đánh mạnh vào mình.

Khụ

".

Một ngụm tinh huyết bị hắn ói ra, cơn đau quằn quại kèm theo đó là cảm giác sương bị gãy, khiến hắn không thể đứng dậy.

Mà chỗ Lý Huyền vừa mới chạy qua, lúc này ở ngay đó đã xuất hiện một con hồ ly với một bộ lông cam sắc tuyệt đẹp, phía sau đang đung đưa hai cái đuôi dài.

Đòn tấn công vừa nãy, thủ phạm chính là một trong hai cái đuôi đang đung đưa đó.

Nhị Vĩ Linh Hồ, nhất giai yêu thú, cảm nhận được có hai cỗ khí tức tiến vào trong nó lãnh địa, cảm giác bị khiêu khích, nó liền chủ động chọn tấn công giải quyết một tên trước.

Người thần bí phía sau cũng chứng kiến một màn vừa xảy ra, hắn ngừng lại cách Yêu Hồ ngoài 50 mét, thần sắc nghiêm trọng.

Nhìn thấy Lý Huyền thân hình thoi thóp một bên, rồi lại nhìn Yêu Hồ đang nhìn chăm chú mình.

Hắn do dự, không biết có nên rút lui hay tiến lên xử lý Lý Huyền.

Nhưng trong lúc hắn còn đang suy nghĩ không biết nên đưa ra quyết định nào, thì đã nhìn thấy Yêu Hồ nhảy lên một cái cây gần đó, tiếp theo vươn mình, ba bốn cú nhảy nữa liền rời đi.

Thấy vậy, người thần bí mới triệt để thả lỏng một hơi.

Cũng đúng, yêu thú là có bản năng cảm nhận được uy hiếp, ta dù sao cũng là Khai Linh Cảnh tầng hai, nó chủ động nhường bộ cũng hợp lý".

Nghĩ rõ ràng đầu đuôi xong, cơ thể hắn cũng hơi hơi thả lỏng ra, tâm tình cũng tốt hơn đôi chút.

Nhìn Lý Huyền đã thoi thóp, người thần bí triệt để mất đi tâm tư chơi đùa, thân hình khẽ động, chủ động đi lên phía trước.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập