Lý Huyền dùng Trường Thương đâm xuyên qua thân thể của một con Xích Hoả Thằn Lằn, kết thúc tính mạng của nó.
Nhưng rất nhanh ngay phía sau đã có một đoàn hoả cầu to bằng đầu người đánh tới.
Ánh mắt của hắn nheo lại, trường thương trong tay khẽ chuyển, một bổ đánh tan hoả cầu.
Con Hoả Thằn Lằn vừa bị hắn đâm chết khí tức chỉ có Nhất Giai Sơ Kỳ, còn con đánh lén phía sau đã đạt tới Nhất Giai Trung Kỳ.
Nhìn Hoả Thằn Lằn vừa mới đánh lén cách mình ngoài hai mươi mét, thân hình Lý Huyền lúc này liền động.
Tay phải cầm theo trường thương bắn vọt lao lên, tay trái thì nhanh chóng kết pháp quyết.
Trong nháy mắt, Vu Quỷ Trảo tầng thứ hai đã được thi triển.
Một bàn tay quỷ được ngưng tụ bằng âm khí xé gió lao tới Hoả Thằn Lằn.
Hoả Thằn Lằn thấy vậy cũng không hoảng hốt, nó há ra cái miệng rộng, bên trong tràn đầy hơi nóng.
Đột nhiên, ngọn lửa bùng lên, ngưng tụ thành một đoàn hoả cầu đánh tới Quỷ Trảo.
"Ầm"
Hai đòn công kích chạm nhau, tạo ra một vụ nổ sau đó triệt tiêu lẫn nhau.
Nhưng ngay sau vụ nổ, Lý Huyền cầm theo trường thương lấy đà nhảy lên không trung, tiếp đó hai tay phát lực bổ thẳng xuống dưới.
Hoả thằn lằn khá nhanh nhẹn, vậy mà có thể căn chuẩn trước khi Lý Huyền từ trên không trung giáng xuống, kịp thời xê dịch vị trí tránh đi nhất kích chí mạng.
Đòn đánh để lại trên mặt đất một cái hố lớn, cùng với những vết nứt trên bề mặt.
Lý Huyền sau khi bổ trượt, cũng không có nản trí, bắt chuẩn thời cơ Hoả Thằn Lằn chưa kịp rời xa, ngay lập tức vung ngang trường thương, quẹt một vết rách lớn trên thân nó.
Hoả thằn lằn chịu phải một vết chém khiến phần da bụng rách toạc, nó đau đớn gầm lên một tiếng, nhưng vẫn kịp lùi về sau.
Lý Huyền được thế không tha người, trường thương cắm trên mặt đất, hai tay kết pháp quyết — Vu Quỷ Trảo Tầng Thứ Ba thành công thi triển.
Ba đạo quỷ trảo được ngưng tụ bằng âm khí đánh ra.
Lần này Lý Huyền thi triển rất thuần thục, ba đạo quỷ trảo trên đường bay tới khéo léo tách ra, từ ba hướng khác nhau cùng lúc đánh tới.
Hoả thằn lằn thi triển ra hoả cầu phá tan được một đạo quỷ trảo, nhưng thân thể nó không đủ linh hoạt để né hai đạo quỷ trảo còn lại.
Trúng chiêu, cảm nhận được đau đớn, nó gầm lên một tiếng muốn rút lui, nhưng đã muộn.
Lý Huyền ở phía xa, sau khi thi triển ra Vu Quỷ Trảo tầng thứ ba đã căn chuẩn thời cơ, trường thương đã rời tay, mang theo thế công mạnh mẽ đâm xuyên qua thi thể của Hoả Thằn Lằn, ghim chặt nó trên mặt đất.
Nhìn thi thể của Hoả Thằn Lằn nằm trên mặt đất, Lý Huyền không có để ý nhiều.
Thu lại tầm mắt, hắn quan sát chiến trường thì thấy, lúc này hoả thằn lằn gần như đã bị tiêu diệt hết.
Thấy Hoắc Chiến có vẻ hơi chật vật, dù sao tên này cũng một mình chiến đấu với một con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn.
Không có ai trợ giúp, Hoắc Chiến lại không muốn quá nhiều mạo hiểm, cho nên cả hai vẫn còn chưa phân ra thắng bại.
Lý Huyền thấy vậy, ngay lập tức xách theo trường thương lao đến.
"Hoắc huynh, để tiểu đệ giúp ngươi một tay"
Hoắc Chiến một côn đánh tan hoả cầu lao tới, chú ý thấy Lý Huyền đang tiến về phía mình, gương mặt lộ ra vẻ tươi cười nói.
"Ha ha, vậy phải đa tạ Huyền đạo hữu rồi"
Có sự gia nhập của Lý Huyền, con Xích Hoả Thằn Lằn này rất nhanh liền rơi vào hạ phong.
Chiến thêm một lúc trong mắt nó đã hiện lên ý muốn rút lui.
Ý nghĩ vừa hiện, nó liền không chút do dự chuyển hướng bỏ chạy.
Mặc dù nói hai đầu đường đi bị đám người phong kín, nhưng đấy là lúc đầu.
Còn hiện tại trong lúc chiến đấu, vị trí vốn đã xê dịch đi quá nhiều rồi, tìm một lối bỏ chạy cũng không khó.
Nhưng Xích Hoả Thằn Lằn vừa mới động thân bỏ chạy chưa được hai mươi mét, bất ngờ một luồng hàn khí từ bên trái ập tới.
Hoá ra là Huyền Xà đã hạ xong đối thủ của mình, bây giờ tiến tới để trợ trận.
Có thêm Huyền Xà trợ giúp, hai người Hoắc Chiến cùng Lý Huyền, trong lúc chiến đấu càng thêm buông tay buông chân.
Rất nhanh liền xử lý được con Hoả Thằn Lằn này.
Một bên khác, không biết Vương Đào từ khi nào đã xử lý xong kẻ địch của mình, cũng đến hỗ trợ cho Nhiếp Tuấn.
Lý Huyền cùng Hoắc Chiến nhìn nhau một cái, cả hai cũng ra nhập vào chiến đấu.
Bọn họ yêu cầu đánh nhanh thắng nhanh, giảm bớt tiêu hao của quân mình ít nhất có thể.
Vì thế bây giờ là lúc phải cùng đồng đội chia sẻ gánh nặng, chứ không phải nhìn xem người khác chiến đấu còn mình nghỉ ngơi.
Có thêm sự gia nhập của hai người, không quá hai phút sau con hoả thằn lằn cuối cùng liền bị tiêu diệt.
Đám người thở hồng hộc nhìn nhau nở nụ cười chiến thắng.
"Chuyến này chúng ta coi như đã thành công hai thành, chỉ cần thêm một lần nữa kéo quái thành công, vậy chuyến đi này của coi như đã nắm chắc hơn phân nửa rồi"
Nhiếp Tuấn thở dồn dập, hai mắt loé lên ý cười nói.
Hoắc Chiến một bên lồng ngực chập chờn tiếp lời.
"Không sai, chuyến này chúng ta ít nhất cắt giảm được 30% sức mạnh của bầy Xích Hoả Thằn Lằn này"
"Nếu như có thể làm tiếp một chuyến giống vậy thì.
"Hắn không cần nói hết, đám người cũng đã nở một nụ cười vui vẻ hiểu ý.
Vương Đào nhìn hơn mười cỗ thi thể nằm trên mặt đất, lông mày khẽ nhíu lên tiếng nhắc nhở.
"Chư vị, chúng ta vẫn nên xử lý thi thể của đám yêu thú này trước thì hơn, ta sợ để lâu mùi máu tươi lan rộng ra, sẽ sinh thêm biến cố"
Đám người nghe vậy đều gật đầu đồng ý, bọn họ cũng coi như có kinh nghiệm săn yêu nhiều năm, đương nhiên hiểu rõ sự quan trọng của việc xử lý thi thể yêu thú.
Lý Huyền lúc này cũng vội cất tiếng.
"Mấy vị đại ca đại tỷ chậm chút"
"Tiểu đệ có chút thỉnh cầu nho nhỏ, hi vọng có thể để đám thi thể của yêu thú này cho tiểu đệ xử lý"
"Tiểu đệ còn có việc cần dùng đến chúng, sau khi làm xong nhất định trả lại mọi người nguyên vẹn"
Mọi người nghe xong đều khẽ cau mày, dù sao thi thể của yêu thú cũng có thể gián tiếp coi là một đám linh thạch.
Mà linh thạch có phần của mình, tự nhiên bị người khác tạm giữ, ai cũng sẽ có chút không thoải mái.
Nhiếp Tuấn vẻ mặt không hiểu hỏi.
"Huyền đệ, ngươi cần chúng làm gì?"
Lý Huyền thấy được biểu cảm của mọi người, cũng không có giấu giếm trực tiếp nói thẳng.
"Tiểu đệ có nuôi một con bản mệnh quỷ trợ giúp việc tu hành, cần hồn phách để nuôi dưỡng nó"
"Những cỗ thi thể của đám Xích Hoả Thằn Lằn này mới chết, hồn phách chưa tán, đệ dự định cho bản mệnh quỷ thôn phệ chúng"
Nếu được, Lý Huyền cũng không muốn nói thẳng ra, nhưng nếu không cho một cái lý do hợp lý, đám người trong lòng nhất định còn có băn khoăn.
Với lại đây cũng không coi là chuyện gì cần phải tuyệt đối giữ bí mật, quan trọng hơn mục đích hắn nhắm tới là tất cả thi thể của bầy Xích Hoả Thằn Lằn.
Những thi thể hiện tại chỉ là một phần, còn đám Xích Hoả Thằn Lằn vẫn đang sống sờ sờ kia nữa, chúng cũng là mục tiêu của Lý Huyền lần này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập