Mọi người nghe xong lộ ra vẻ mặt hiểu rõ, Nhiếp Tuấn trong lòng khẽ động hướng mọi người nói ra.
"Tại hạ cảm thấy thế này đi"
"Để Huyền đệ tạm giữ thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn, sau đó đem bán lấy linh thạch, tiếp đó chúng ta cùng nhau chia đều như thế nào?"
"Dù sao Huyền đệ là con cháu đại gia tộc, đem thi thể yêu thú đến Lý Bảo Các giao dịch, chắc hẳn sẽ không giống chúng ta bị ép giá"
Nhiếp Tuấn đề nghị này, cũng coi như chủ động giúp Lý Huyền, vừa cho đi chút ân tình, lại không làm đám người mất đi đoàn kết.
Vương Đào nghe xong cũng chủ động cười tiếp lời.
"Ha ha, vật phải phiền Huyền đạo hữu vất vả thêm chút công sức, đến quý tộc cửa hàng giúp mọi người xử lý thi thể yêu thú rồi"
Để nghị của Nhiếp Tuấn cũng không phải không thể chấp nhận, tuy như vậy sẽ có chút mạo hiểm.
Nếu Lý Huyền trong lúc bán ra thi thể yêu thú, dở chút thủ đoạn nhỏ ăn chặn linh thạch, mọi người cũng rất khó phát hiện.
Nhưng Lý Huyền dù sao cũng là đại tộc đệ tử, chút tín dự này mọi người vẫn coi như tin được.
Chưa nói đến việc trước khi đi hắn còn chủ động nhường ra phần phân chia Tiểu Phá Cảnh Đan, đến bây giờ, cũng coi như có qua có lại.
Sau khi thấy mọi người đã thống nhất với nhau, Lý Huyền vẻ mặt nghiêm túc chắp tay cảm kích.
"Cảm tạ chư vị tạo thuận lợi cho tiểu đệ, các huynh cũng yên tâm đi, tiểu đệ nhất định sẽ bán được cái giá tốt, cho dù có bị ép giá cũng sẽ lấy tiền túi ra bù vào"
"Ấy, Huyền đệ khách khí rồi, đều là bằng hữu, quen biết hỗ trợ nhau là chuyện rất bình thường, chưa kể chúng ta đây cũng là đang bớt chút việc cho mình thôi"
Nhiếp Tuấn khoát tay cười thản nhiên nói.
Làm xong chút lễ nghi chuẩn mực tỏ rõ chân thành, Lý Huyền tiếp đó không chút chậm trễ, nhanh chóng thu lại thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn vào túi trữ vật.
Thấy mọi thứ đã xong, đám người khoanh chân ngồi đả tọa nghỉ ngơi trong chốc lát, hồi phục lại linh lực đã tiêu hao.
Xong xuôi, Nhiếp Tuấn đứng dậy rời đi, tiếp tục công việc dụ địch của mình.
Lý Huyền cùng Huyền Xà quay lại nơi ban đầu ẩn núp, tiếp tục chờ đợi cuộc chiến đấu tiếp theo.
Quan sát thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn đang nằm trong túi trữ vật, hắn trong khoảng khắc muốn ngay lập tức để Bản Mệnh Quỷ thôn phệ hồn phách của chúng.
Nhưng ý nghĩ này rất nhanh liền bị bỏ qua một bên.
"Không được, bây giờ còn quá sớm"
Dù sao quá trình để Bản Mệnh Quỷ thôn phệ hồn phách sinh linh cũng không dễ dàng, mất khá nhiều thời gian, bây giờ không phải lúc.
Ở một khu vực khác.
Nhiếp Tuấn một lần nữa tiến lại gần sào huyệt của bầy Xích Hoả Thằn Lằn.
Nhưng lần này hắn lại có cảm giác không đúng cho lắm.
Toàn bộ đám Xích Hoả Thằn Lằn không thấy đâu, chúng giống như hoàn toàn biến mất vậy.
Tiến lên phía trước thêm một đoạn, Nhiếp Tuấn nhìn chăm chú tới một cái cửa hang nằm dựa vào vách đá cao.
Cửa hang khá lớn, trên mặt đất có rất nhiều dấu chân của Xích Hoả Thằn Lằn còn lưu lại.
Lúc trước thăm dò, Hắn phát hiện nơi đây là chân chính sào huyệt của bọn chúng, cũng là mục tiêu chuyến đi lần này.
Nhiếp Tuấn chầm chậm tiến tới, nhìn thấy ở cửa hang trống không, trong lòng vừa nghi hoặc vừa cảnh giác cao độ.
Tới trước cửa hang, cái đầu tiên hắn cảm nhận được chính là hơi nóng từ trong hang phả ra.
Nhìn vào bên trong, hắn chú ý thấy lối đi của hang động này hướng xuống mặt đất.
Cho dù lối đi hướng xuống, nhưng bên trong cũng không phải tối om như mực.
Ngược lại, hai bên đường đi, xen kẽ với đất đá là những viên bảo thạch như nham thạch, chúng phát ra một ánh sáng cam sắc xua tan đi bóng tối nơi đây.
Nhìn hang động sâu không thấy đáy, Nhiếp Tuấn do dự trong chốc lát.
Hắn có xúc động muốn tiến xuống dưới để dò xét, nhưng hoàn cảnh khác thường xung quanh, khiến nội tâm hắn vẫn luôn ở trạng thái đề phòng cao độ.
Nhiếp Tuấn chợt nhớ đến câu nói của Lý Huyền lần trước.
Kẻ dẫn đầu ngoại trừ có sức mạnh vượt trội ra, chúng thường sẽ có thêm sức quan sát nhạy bén, cùng khả năng nhận biết nguy hiểm rất cao.
Lúc đó không thể coi chúng là đám dã thú bị bản năng chi phối, mà phải coi chúng là một kẻ địch biết suy nghĩ.
"Nếu bầy Xích Hoả Thằn Lằn này thật sự có thủ lĩnh dẫn đội, vậy ta tiến xuống dưới cũng quá mức nguy hiểm rồi"
Nhiếp Tuấn trong lòng đắn đo không chắc, cuối cùng đưa ra quyết định đổi kế hoạch, tạm thời rút lui trước đã.
Nhưng có vẻ như đã hơi muộn.
Hắn đột ngột cảm nhận được rất nhiều khí tức mạnh mẽ nhanh chóng tiếp cận.
Không chỉ có thế, ngay cả ở trong hang động lối đi, cũng bất ngờ lao ra hơn chục con Xích Hoả Thằn Lằn.
Khi Nhiếp Tuấn kịp phản ứng lại, thì một bầy Xích Hoả Thằn Lằn hơn ba mươi con đã bao vây hắn từ tứ phía.
Dẫn đầu trong số chúng là ba con có khí tức mạnh mẽ, đạt tới Nhất Giai Hậu Kỳ sánh ngang Khai Linh tầng ba.
Chưa nói đến còn có ba mươi con có thể sánh ngang Khai Linh tầng một cùng tầng hai nữa.
Nhiếp Tuấn nhìn đám Xích Hoả Thằn Lằn vẻ mặt hung dữ nhìn mình, hắn gian nan nuốt một ngụm nuốt bọt.
"Ta, vậy mà.
Bị dính bẫy?"
Trong lòng hoảng sợ thoáng qua, nhưng rất nhanh liền được Nhiếp Tuấn thay thế bằng vẻ mặt dữ tợn.
"Liều mạng, ta không thể cứ thế chết ở đây được"
Nói xong, hắn lấy ra Đại Đao, khí tức bùng nổ mạnh mẽ lao tới một phương hướng.
"Muốn lấy mạng ông đây, không có dễ như vậy đâu"
Ở một diễn biến khác, đám người chờ thêm hai canh giờ, nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì.
Đám người cũng không quá lo lắng, dù sao thời gian cũng chưa chênh lệch quá lâu, vẫn có chờ được.
Chỉ có riêng Mộng Khả Hân là đứng ngồi không yên.
Trong lòng nàng bất an, vẻ mặt lo lắng nhìn một phương hướng.
Hướng đó là sào huyệt của bầy Xích Hoả Thằn Lằn.
Chờ thêm một lúc, đám người cuối cùng cảm nhận được động tĩnh truyền tới.
Nhưng lần này không có tiếng chém giết rầm rộ, chỉ có một nam nhân quần áo rách tả tơi chật vật chạy lại.
Người này không phải ai xa lạ, mà chính là Nhiếp Tuấn.
Nhiếp Tuấn một thân đầy vết thương, máu tươi nhuộm đỏ khắp người, dưới chân loạng choạng bước đi.
Mộng Khả Hân thấy chồng mình thương nặng như vậy, ngay lập tức lộ ra biểu cảm lo lắng phi nhanh lao tới.
Vẻ mặt lo lắng đỡ lấy Nhiếp Tuấn, nàng đưa tay vỗ túi trữ vật lấy ra một chiếc bình ngọc.
Tháo ra nút bình, Mộng Khả Hân cẩn thận đưa tới gần miệng của chồng mình.
"Phu quân, chàng mau uống"
Nhiếp Tuấn tuy rằng một thân toàn là vết thương, nhưng vẫn có thể nhận ra người đang đỡ mình là Mộng Khả Hân.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập