Thời gian trôi qua đi, Lý Huyền vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Âm Hồn Phiên đang lơ lửng trên không trung.
Cảm nhận được khí tức của bản mệnh quỷ càng lúc càng tăng cao, nhưng làm sao cũng không vượt qua được cái rãnh, cách biệt giữa Tứ Giai cùng Ngũ Giai.
Lý Huyền cau mày nhìn Âm Hồn Phiên, nhưng cũng bất lực, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
Thêm một lúc nữa, bỗng nhiên khí tức của Bản Mệnh Quỷ đột phá một đường vách ngăn, xông thẳng lên phía trên, trực tiếp bước vào Ngũ Giai Vu Quỷ.
Khí tức của bản mệnh quỷ tiếp tục mạnh lên thêm một đoạn nhỏ nữa, lúc này mới triệt để dừng lại.
Gương mặt của Lý Huyền vô thức hiện lên một nụ cười.
"Không uổng công nuôi dưỡng ngươi"
Bản mệnh quỷ đột phá đến Ngũ Giai, át chủ bài của hắn lại tăng cao thêm một chút.
Nhất là ngay lúc chuyến đi lần này giống như đã nảy sinh thêm biến cố.
Mặc dù nói thường ngày Bản Mệnh Quỷ bị phong ấn, vai trò của nó vẫn luôn là trợ giúp tăng nhanh tốc độ tu luyện.
Nhưng cũng không thể vì thế mà đánh giá thấp sự kinh khủng của nó.
Ngược lại, chính vì Lý Huyền kiêng kị sức mạnh của nó, mới có Luyện Quỷ Quyết phiên bản phong ấn như bây giờ.
Thường ngày hắn vẫn luôn kiêng kị không dám giải trừ phong ấn, nhưng đến lúc sinh tử trước mắt, hắn cũng không ngại thả nó ra.
Cho dù rất có thể, điều đầu tiên bản mệnh quỷ làm khi thoát khỏi phong ấn, là giết chính hắn.
Đương nhiên, đây là nơi đến bước đường cùng, ngoài ra Lý Huyền vẫn còn cách khác an toàn hơn để khai thác sức mạnh của bản mệnh quỷ.
Ví dụ như thông qua bí pháp thi triển ra năng lực của nó, hoặc trực tiếp hơn là chuyển đổi sát thương mình nhận được đi qua.
Chưa nói đến ngoài hai loại năng lực này ra, hắn ở hiện tại cũng đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều rồi.
Ở trong Âm Hồn Phiên, số lượng Tam Giai Vu Quỷ bị khống chế đã nhiều tới năm con.
Nếu để Lý Huyền hiện tại cùng Lý Thừa Ngọc chiến đấu lại một lần, nhất định sẽ không bị đánh thảm giống trước đó.
Có lẽ là một cuộc chiến gian nan đối với cả hai, nhưng chắc chắn nàng này sẽ không dễ chịu.
Hắn thu lại Âm Hồn Phiên, điều tức trạng thái thêm một lúc, xong xuôi mới đứng dậy rời đi.
Ra khỏi hang động, thu Huyền Xà vào Túi Linh Thú, Lý Huyền mở ra bước chân chạy nhanh về một hướng.
Hắn rời đi cũng không quá lâu, vừa giúp Bản Mệnh Quỷ đột phá Ngũ Giai, vừa điều tức lại trạng thái, làm tất cả mọi thứ không vượt qua thời gian ba canh giờ.
Khi Lý Huyền quay trở lại, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng có một nhóm ba người vừa rời đi.
Chú ý khí tức của ba người kia phát ra, bọn họ đều là Khai Linh Cảnh tầng ba.
Vương Đào cùng Hoắc Chiến thây hắn đã quay trở lại, khẽ gật đầu chào hỏi.
"Vương huynh, Hoắc huynh, ba người vừa rồi là.
.."
Vương Đào nghe được câu hỏi, vẻ mặt bình thản trả lời.
"Không có gì to tát, chỉ là mấy người vô tình đi ngang qua nơi đây thôi"
Lý Huyền nghe xong gật đầu lại hỏi tiếp một vấn đề khác.
"Hai huynh có biết vết thương của Nhiếp huynh ra sao rồi không?"
Vương Đào nghe xong tiếp tục trả lời hắn.
"Tình hình của Nhiếp đạo hữu hiện tại đã khá hơn đôi chút, chỉ là vẫn còn chưa tỉnh lại"
Ba người chờ thêm ước chừng hai canh giờ, bất ngờ Mộng Khả Hân bước ra gọi đám người tiến vào.
"Ba vị đạo hữu, phu quân vừa mới tỉnh dậy, chàng ấy gọi các vị vô có chuyện muốn nói"
Ba người nghe xong lời này, ít nhiều đều lộ ra vẻ mặt vui mừng, nhìn nhau một cái tiếp đó sải bước tiến vào trong.
Mộng Khả Hân dẫn đám người tiến vào trong, Lý Huyền nhìn thấy Nhiếp Tuấn được băng bó toàn thân đang nằm trên một khối đá phẳng.
Tuy nhìn bề ngoài có chút nghiêm trọng, nhưng hơi thở đều đặn không loạn, chứng tỏ vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí, vẻ mặt đã có chút hồng hào.
Nhiếp Tuấn là một thể tu, tuy cấp độ không cao, chỉ có thể sánh ngang với Khai Linh Cảnh tầng một, hoặc tầng hai.
Nhưng về khả năng hồi phục vết thương sau trận chiến, thể tu lại có ưu thế rất lớn.
"Luyện thể của Nhiếp huynh quả thật bất phàm, trước đó bị thương nặng như vậy, nhưng vẫn có thể trong thời gian ngắn khôi phục trở lại, quả thật làm ta hâm mộ không thôi"
Hoắc Chiến bước vào, nhìn thấy tình trạng của Nhiếp Tuấn cũng không khỏi cảm thán.
Nhiếp Tuấn miễn cưỡng nở ra một nụ cười trả lời.
"Cũng may thường ngày ta còn kiêm tu luyện thể, mới có thể trong lúc nguy cấp giữ được một mạng"
"Nếu không, e rằng chư vị lúc này không còn nhìn thấy ta nữa"
Mấy người hỏi han nhau một lúc, Vương Đào lúc này mới lên tiếng dò hỏi.
"Nhiếp đạo hữu, lúc đó ngươi rốt cuộc rơi vào hoàn cảnh thế nào, Mà khiến bản thân chịu phải thương nặng như thế?"
Nhiếp Tuấn nghe xong bất giác nhớ lại cảnh tượng hôm đó, cũng không nhịn được khẽ rùng mình.
Hắn lộ ra vẻ mặt may mắn bắt đầu giảng giải.
"Ta lần đó tiến tới dò xét, lúc đầu không thấy bất kỳ một con Xích Hoả Thằn Lằn nào"
"Bởi vì muốn có thêm chút thông tin, ta mạo hiểm tiến tới gần cửa hang, cũng là sào huyệt của chúng nó"
"Nhìn vào trong cái hang yên lặng như chết, lúc đó trong lòng ta đã cảm thấy có chút không ổn muốn lập tức rút lui, nhưng kết quả đã muộn"
"Bất thình lình có hơn ba mươi con Xích Hoả Thằn Lằn từ các phía lao ra, bao kín toàn bộ đường lui"
"Dẫn đầu trong bọn chúng có bốn con Nhất Giai Hậu Kỳ Xích Hoả Thằn Lằn"
"Tuy vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy trong bóng tối còn có một ánh mắt đang nhìn chăm chú chính mình nữa, chỉ là không thể phát hiện ra"
"Cũng may, chủ nhân của ánh mắt đó từ đầu đến cuối không có xuất hiện, chính vì vậy ta mới có thể may mắn chạy thoát thành công"
Nói đến đây, Nhiếp Tuấn tỏ rõ nghi ngờ của mình.
"Ta nghi ngờ chủ nhân của ánh mắt đó chính là thủ lĩnh của bầy Xích Hoả Thằn Lằn này, nhưng hẳn là chưa đột phá đến Nhị Giai"
"Bởi cảm giác nguy hiểm của nó dành cho ta cũng không cao lắm, với lại quan trọng là nếu nó là Nhị Giai Yêu Thú, vậy ta thật sự sẽ rất khó sống sót"
Mọi người nghe xong Nhiếp Tuấn giảng giải, đều rơi vào trầm tư suy nghĩ bên trong.
Lý Huyền sau một lúc im lặng cũng lên tiếng hỏi dò.
"Nhiếp Huynh, vết thương của huynh thế nào rồi?
Liệu trong thời gian ngắn còn có thể hồi phục?"
"Nếu không được, vậy chúng ta tạm về lại Thanh Vân Tiên Thành trước đã, chuyện sau đó để sau đó bàn cũng không sao?"
Hỏi ra câu này, cũng không phải do hắn cảm thấy chuyến đi lần này nguy hiểm, hay muốn rút lui.
Đây chỉ là một câu dò xét ý kiến của đám người, rốt cuộc là ở lại hay rời đi?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập