Người thần bí không nói thêm gì, trực tiếp xuất thủ.
Nam nhân mặc áo xám thấy thủy quái lao tới, khoé miệng khẽ nhếch cười khinh thường.
Nhẹ nhàng điểm một ngón tay, khí xám toả ra âm u hàn khí từ ngón tay lưu động bay ra, dần dần ngưng tụ thành một cái đầu lâu mặt quỷ.
Đầu lâu toát ra khí cười khằng khặc, trầm thấp mà âm u, khiến người ta không nhịn được rùng mình, cái miệng bắt đầu vô hạn mở rộng để lộ ra bên trong giống như tĩnh mịch hố đen, chủ động bay tới một ngụm liền nuốt mất thủy quái.
Chứng kiến một màn này, người thần bí áo đen sắc mặt cuồng biến, không chậm trễ, ngay lập tức xoay người chạy trốn.
"Đánh cái gì nha, Tên kia lúc đầu còn không để lộ khí tức, tuy rằng biết rất mạnh, nhưng cảm thấy bản thân còn có thể thử chiến đấu một hai, nhưng vừa rồi đòn tấn công cũng để lộ khí tức của hắn.
Khai Linh Cảnh hậu kỳ
".
Trong tâm chí của người thần bí lúc này chỉ có duy nhất ý nghĩ chạy trốn.
Chênh lệch giữa Khai Linh Cảnh sơ kỳ cùng hậu kỳ, cũng không khác là mấy giữa phàm nhân và tu sĩ.
Không thể địch
Nhưng mà cái đầu lâu khi một ngụm nuốt hết thủy quái cũng không có dừng lại, thế đi không giảm bay tới đuổi theo người thần bí.
Ý đồ rất rõ ràng, đây là không muốn bỏ lỡ con mồi.
Còn nam nhân mặc áo xám thấy vậy cũng không tiếp tục để ý tên tiểu tu kia nữa, hắn quay lại nhìn thiếu niên đang trọng thương ngồi bệt dưới đất, khoé miệng khẽ nhếch để lộ ra nụ cười tà.
Thấy vậy, Lý Huyền đổi tư thế ngồi thành quỳ sát mặt đất, cung kính hô.
Đệ tử Lý Huyền, gặp qua tiền bối
Ngươi là người Lý gia?
Nam nhân áo xám nhìn hắn một lúc, sau đó thanh âm trầm thấp vang lên.
Lý Huyền nghe xong câu hỏi, trong lòng cảm thấy không đúng lắm, hình như có gì đó sai sai.
Người này chẳng lẽ không phải viện binh của gia tộc?
Ý nghĩ nảy sinh, khiến hắn có chút thấp thỏm trả lời.
Vãn bối đúng là đệ tử Lý gia
Nam nhân áo xám nghe xong khẽ gật đầu giống như đã có đoán trước.
Bản toạ cũng không phải người Lý gia, cứu ngươi một mạng cũng là có lý do
Lý Huyền nghe xong trong lòng hơi run, vẫn giữ yên trạng thái quỳ sát đất đáp.
Nhận ơn cứu mạng của tiền bối, vãn bối không thể có ơn không trả, tiền bối có chuyện gì cứ việc phân phó
Nghe xong câu trả lời có phần thành khẩn, tiếng cười khẽ vang lên, giọng nói thâm ý truyền lại.
Rất tốt, bản toạ ở đây có một môn cấm thuật, loại linh cấm sẽ trực tiếp gieo xuống linh hồn tu sĩ, người chúng phải chỉ trong một ý niệm của chủ nhân, liền sẽ phải hồn phi phách tán
Nếu ngươi đồng ý bị gieo xuống linh cấm, từ nay giúp bản toạ làm việc, chuyện cứu ngươi một mạng coi như trả xong, không biết ngươi thấy còn hợp lý?
Lý Huyền nghe xong trong lòng đã quyết định đồng ý, linh hồn bị gieo xuống cấm chế, vẫn còn tốt hơn là bị giết chết, nhưng cũng không thể cứ thế mà đống ý, hắn bề ngoài có chút đắn đo.
Tiền bối.
Cái này?"
Thấy Lý Huyền do dự, muốn nói lại thôi, người mặc y phục màu xám ánh mắt nguy hiểm, sát ý xâm nghiêm nói.
Sao, Ngươi muốn từ chối?
Nói xong khí tức bắt đầu nặng nề đè ép lên lưng Lý Huyền, khiến hắn vốn đang quỳ sát đất, bây giờ lưng càng thêm thấp hơn.
Cảm nhận được sát ý khoá chặt bản thân, Lý Huyền nuốt một ngụm nước bọt, run giọng nói ra.
Vãn bối đồng ý
Nghe xong câu trả lời, nam nhân mặc y phục xám mới để lộ ra nụ cười hài lòng, trên thân uy áp cũng thu lại.
Rất tốt, bản toạ Âm Thiên, rất thích người thức thời
Giới thiệu xong, hắn hơi ngừng hai giây, sau đó nói tiếp.
Ta bây giờ sẽ đánh vào linh hồn ngươi linh cấm, không nên phản kháng
Nói xong Âm Thiên cũng không để Lý Huyền đáp lại, trực tiếp chắp hai ngón tay lại đặt lên trán.
Một cái ấn ký mặt quỷ được hắn dẫn ra, theo sự điều khiển mà đánh vào trong đầu của Lý Huyền đang quỳ sát mặt đất.
Lý Huyền cảm nhận được một luồng năng lượng tiến vào trong đầu, sau đó giống như tìm chuẩn mục tiêu, in ấn vào thật sâu bên trong.
Ngay lập tức, bản năng linh hồn muốn phản kháng, nhưng bị hắn cố gắng kìm nén lại, cuối cùng để nó hòa làm một với linh hồn bên trong.
Thấy linh cấm đã được gieo, Âm Thiên nhìn tiểu tử đang quỳ trên mặt đất cũng thấy thuận mắt hơn chút.
Hắn tương lai mưu đồ, cần phải nhờ cả vào tên thiếu niên trước mặt
Lúc này Lý Huyền đối mặt Âm Thiên càng thêm cung kính.
Lý Huyền gặp qua chủ thượng
Tốt
Âm Thiên khoé miệng hơi nhếch, liên tục nói tốt.
Linh hồn cấm chế này là một môn thượng cổ linh cấm, cho dù là Đạp Không Cảnh cũng không thể giải.
Nếu ngươi không tin có thể tìm đến trưởng bối trong nhà ngươi xem thử, nhưng đến lúc đó.
Tới đây, lời nói im bặt, nhưng Lý Huyền cũng có thể hiểu ý tứ sau đó.
Chủ đánh một cái:
ngươi có thể dùng tính mạng của mình tới cùng trưởng bối nhà ngươi cược, cược thắng ngươi may mắn có thể sống, cược thua vậy thì chết rồi
Hắn trong lòng thở dài bất đắc dĩ, không biết Âm Thiên có mục đích gì, nhưng bản thân đúng là không dám thử.
Cũng tốt, có một người làm chỗ dựa, đường sau này cũng dễ đi hơn
Trong khi hai người đang trao đổi, đầu lâu mặt quỷ kia đã đi mà quay lại, trên vẻ mặt của nó vẫn còn biểu cảm thèm thuồng không dứt.
Bay đến bên trên hai người há ra miệng rộng, một chiếc túi trữ vật nhả ra, vững vàng rơi vào trong tay Âm Thiên.
Linh thức đảo qua, xem xét bên trong đồ vật, biểu cảm Âm Thiên có chút ghét bỏ, hắn tiện tay vứt xuống trước mặt Lý Huyền nói.
Ngươi bây giờ đã là ta thuộc hạ, mặc dù chưa có công gì, nhưng để khích lệ, cái này đồ vật cho ngươi
Lý Huyền nghe xong, lại cảm nhận được tiếng túi trữ vật rơi trên mặt đất, hắn không quan sát bên trong, vội vàng cảm ơn.
Cảm ơn chủ thượng ban thưởng, thuộc hạ nhất định vì chủ thượng ra sức trâu ngựa, chết cũng không từ
Nghe được mấy lời này, Âm Thiên lộ ra biểu tình hài lòng, nhẹ nhàng gật đầu, một tấm ngọc bội được hắn đưa tới trước mặt Lý Huyền.
Đây là ngọc phù truyền tin, sau này cần ta sẽ thông báo với ngươi.
nên nhớ, Chuyện hôm nay không thể truyền ra ngoài, với lại không có chuyện cực kỳ quan trọng, cũng đừng chủ động liên lạc với bản toạ
Dặn dò xong hắn khẽ phất tay.
Ngươi có thể rời đi rồi
Lý Huyền lúc này mới đứng dậy, nhặt lên túi trữ vật, cung kính chắp tay.
Vậy thuộc hạ xin cáo lui
Nói xong liền vác theo một thân thương thế cùng túi trữ vật rời đi.
Nhìn Lý Huyền chật vật rời đi thân ảnh, Âm Thiên cười khẽ, ánh mắt lóe lên âm trầm hắc khí.
Hắn biết tên tiểu tử trước mắt này chỉ là ứng phó cho qua chuyện, cũng không thực tâm vì bản thân làm việc.
Nhưng không sao cả, pháp linh cấm gieo xuống linh hồn của Lý Huyền, chính là một môn thượng cổ thuật pháp.
Vừa có thể khống chế người sinh tử, lại có thể dần dần ăn mòn tu sĩ nhuệ khí, khiến người bị gieo xuống cấm chế, dần dần nảy sinh hảo cảm cùng lòng trung thành với chủ nhân.
Loại này linh cấm ngưng tụ cũng không dễ, với lại hắn nhận được truyền thừa cũng không đầy đủ, chỉ có thể gieo xuống linh cấm đối với người thấp hơn mình một đại cảnh giới.
Đó là lý do vì sao chọn Lý Huyền, mà không phải tên Khai Linh Cảnh đuổi theo kia.
Hắn đưa ra ngoài túi trữ vật cũng là có lý do, dùng một chút trong mắt mình không đáng tiền đồ vật, khiến linh cấm thuận lợi hơn trong quá trình ăn mòn linh hồn của Lý Huyền cũng coi như đáng giá.
Thiếu niên này rất hợp với hắn con cờ mưu đồ, thân phận đệ tử của gia tộc lớn, lại sợ chết, cũng có chút giảo hoạt, thông minh vặt, tận dụng tốt tương lai sẽ là một cái con cờ không tệ.
Còn tương lai cắn trả?
Cái đó thật sự không cần phải lo lắng, chỉ cần Lý Huyền không dám đánh cược, mở rộng linh hồn thức hải cho Đạp Không Cảnh tu sĩ kiểm tra, như vậy dưới sự ăn mòn của Linh Cấm, tương lai hắn sẽ chỉ càng ngày càng trung thành với Âm Thiên.
Người này nhận được chỗ tốt rồi, lòng tham thúc đẩy sẽ chỉ càng muốn nhiều hơn, muốn nhiều hơn thì phải giúp ta thật tốt làm việc, thật tốt trung thành tận tâm
Muốn nhận đồ từ bản toạ, cũng là cần trả đại giới".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập