Chương 15: Trở Về

Lý Huyền sau khi rời khỏi hẻm núi, hắn bắt đầu theo trí nhớ tìm đường trở về.

Lần này không có địch nhân truy sát, tốc độ cùng sự cẩn thận được đề cao không ít.

Cứ thế đi hơn nửa canh giờ, trước mặt hắn xuất hiện một ông lão dung mạo quen thuộc.

Là Lý Hoán Thành, gia lão đã giúp nhóm người bọn hắn kiểm tra tư chất.

Thấy có người xuất hiện gần đó, Lý Huyền thân hình căng thẳng, sau lại nhìn thấy dung mạo quen thuộc, liền thả lỏng một hơi.

"May mắn là trong tộc Gia Lão"

Nghĩ xong hắn vội vàng chắp tay nói.

"Đệ tử Lý Huyền, gặp qua Gia Lão đại nhân"

Lý Hoán Thành thấy thân hình thiếu niên quen thuộc, trong đầu ngay lập tức hồi tưởng về quá trình kiểm tra tư chất của bốn tháng trước.

Tên đệ tử trong tộc này, lão có ấn tượng khá sâu, dù sao có âm hệ tư chất người rất hiếm, trong tộc cả trăm năm nay mới xuất hiện hai người, cả Lý Huyền nữa là ba.

Nhìn Lý Huyền một thân y phục rách nát, thương tích đầy người, Hoán Thành hơi nhíu mày, lấy ra một viên đan dược chữa thương đưa tới, sau đó hỏi thăm.

"Ngươi làm sao lại thành ra thế này, kẻ đuổi theo ngươi đã đi đâu rồi?"

Lý Huyền nhận lấy đan dược, chắp tay một cái, tiếp đó kể lại quá trình mình bị người thần bí truy đuổi.

"Đệ tử cảm tạ Gia Lão đại nhân!

Đệ tử bị kẻ kia đuổi theo sát phía sau, biết mình không kịp thời gian quay trở lại Tiên Thành, liền mạo hiểm tiến vào sâu bên trong Vân Vụ Sơn Mạch hơn, chỉ vì hi vọng cầu sống trong chỗ chết"

"Cũng may, người kia có vẻ như muốn chơi trò mèo vờn chuột cùng đệ tử, cũng không ngay lập tức ra tay hạ sát, mà cùng đệ tử luôn giữ một khoảng cách nhất định, thỉnh thoảng sẽ từ xa tung ra một chiêu"

"Đệ tử rơi vào tuyệt cảnh, vừa hay xông vào lãnh địa của một con Yêu Hồ hai đuôi, bị nó đánh trúng một đòn liền giả bộ bất tỉnh"

"Không ngờ yêu hồ kia lại ẩn giấu thần thông, cố tình yếu thế dụ người thần bí kia chạy lại, sau đó một kích đánh lén, khiến người kia bị trọng thương nặng, tiếp đó một cuộc chém giết liền xảy ra, sau cùng thì Yêu Hồ là kẻ chiến thắng"

"Đệ tử cũng vì thế mà may mắn còn sống, sau khi Yêu Hồ rời đi còn may mắn nhặt được của hời"

Nói đến đây, Lý Huyền móc trong ngực ra túi trữ vật trình lên.

Lý do này đã được hắn soạn sẵn trong đầu, chỉ chờ gia tộc hỏi liền đưa lên.

Lý Hoán Thành nghe xong trình bày, lão khẽ gật đầu, Lý Huyền đưa ra lý do, có rất nhiều chỗ thiếu sót, nhưng lão cũng không thèm để ý, chỉ cần người có thể an toàn quay trở về liền không sao.

Còn ẩn chứa bên trong đó quanh co lão cũng không có hỏi, khoát tay đẩy túi trữ vật trở về.

"Túi trữ vật này là ngươi dùng kế mà có được, cũng coi như chiến lợi phẩm của ngươi, gia tộc sẽ không quản, Người không sao thì tốt rồi, cùng ta về trong tộc đi"

Có Khai Linh Cảnh viên mãn đi theo bên cạnh bảo vệ, cả trạng đường quay về Lý Huyền đều cảm thấy cực kỳ an toàn.

Khai Linh Cảnh viên mãn ở rìa ngoài Vân Vụ Sơn Mạch đã gần như không có uy hiếp, bọn họ chỉ thật sự gặp nguy hiểm khi tiến sâu vào bên trong Sơn Mạch.

Khoảng nửa canh giờ sau, trong một bãi đất trống trải, xuất hiện rất nhiều người đang đứng chờ đợi, nhìn sơ qua đều khoác trên người y phục Lý gia.

Lý Huyền đếm sơ qua phát hiện có hơn 30 người, trong đó nổi bật nhất vẫn là ba vị Gia Lão đứng tại một bên đang bàn luận, lão già xuất hiện bảo vệ nhóm người Lý Uyên Vân cũng có trong đó.

Còn lại là một người trung niên thần sắc nghiêm nghị, cùng một bà lão lưng hơi còng, cả ba người lúc này đều không thu liễm khí tức.

Một thân Khai Linh Cảnh viên mãn tu vi để lộ ra, cái khí tức cường đại này Lý Huyền chỉ từng chứng kiến trên thân cha hắn.

Tầm mắt hắn tiếp theo đó chính là chạm vào Lý Uyên Vân, nàng này mặc dù trạng thái có chút chật vật, nhưng không ảnh hưởng gì nhiều, thần sắc vẫn thể hiện ra một sự lạnh lùng thường thấy.

Sau đó chính là

"Lý Cửu Trọng"

"Lý Diệu Nhi"

"Lý Thái Nguyên"

"Lý Văn Hinh"

, bốn người này mặc dù dáng vẻ cực kỳ chật vật, vết thương cũng đầy khắp người, nhưng vẫn còn sống sót.

Lý Hạc, thiếu niên cùng hắn kiểm tra tư chất, bây giờ thì lại không thấy đâu, tám chín phần mười là đã chết.

Tới đây rồi, Hoán Thành cũng không tiếp tục để ý Lý Huyền, lão trực tiếp rời đi, tiến lại chỗ ba vị Gia Lão khác đang thương thảo.

Bà lão lưng gù chú ý thấy Hoán Thành quay trở lại, liền nói.

"Đám nhóc đều đã tìm thấy hết rồi đi?"

Lý Hoán Thành nghe vậy khẽ thở dài.

"Ân, đã tìm thấy hết, chỉ đáng tiếc có một thằng nhóc tên Lý Hạc đã chết"

Lúc này ông lão tên Hoàng Minh vẻ mặt âm trầm nói.

"Đám người thần bí kia đã có thể xác nhận thân phận, là người của Triệu gia, bọn chúng giống như vô tình gặp phải nha đầu Uyên Vân, muốn nhân cơ hội giết chúng ta đệ tử ưu tú"

Trung niên nhân thần sắc nghiêm nghị cười lạnh nói.

"Chúng ta cũng tóm được một tên, có người này đã đủ rồi, lần này ta phải xem Triệu gia làm sao đưa ra lời giải thích?"

Trong Thanh Vân Tiên Thành cũng không chỉ có Lý gia một mình độc bá, còn Triệu gia cùng Cố gia tạo thành thế chân vạc cạnh tranh lẫn nhau.

Nhưng Triệu Lý Khai Linh Cảnh hậu kỳ hơn trăm, bốn vị Đạp Không Cảnh toạ trấn, lập tộc gần 600 năm, cắm rễ tại Tiên Thành hơn 300 năm, hoàn toàn vượt xa hai gia tộc còn lại về nội tình.

Nếu một đấu một, Lý gia không sợ bất kỳ gia tộc nào, nhưng làm sao Thanh Dương Tông lại không muốn để cho bọn họ quá mạnh, bình thường duy trì trung lập, nhưng nếu Lý gia hơi tỏ ra mạnh mẽ, liền sẽ bị tìm cớ đè xuống.

Dưới ý trí của Đại Tông, bọn họ hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể bất đắc dĩ nhẫn nhịn.

Nhưng lần này thì khác, Lý gia có rõ ràng chứng cứ cùng lý do, nếu Triệu gia không đưa được ra lời giải thích hợp lý, thì Thanh Dương Tông cũng rất khó nhúng tay.

Một tuần sau, bên trong trạch viện Lý gia.

Ngồi tại trên giường đả toạ tu luyện, một tia linh khí dưới sự điều khiển của Lý Huyền, đang liên tục cùng với khiếu mạch thứ ba va chạm.

Ầm Vang!

Dưới sự kiên trì của hắn, lớp vỏ Khiếu Mạch thứ ba cuối cùng không chịu đựng nổi, ầm vang phá toái, để lộ ra bên trong giống như một viên trân châu đen.

"Thứ ba khiếu mạch mở!"

Lý Huyền trong mắt không nhịn được lóe lên một tia vui mừng.

"Hơn bốn tháng mở ba khiếu mạch, cũng coi như không tệ, có thể gần so với thượng phẩm tư chất"

"Cứ tiếp tục như này, có lẽ chỉ hơn nửa năm ta liền có thể đột phá Khai Linh Cảnh"

Nghĩ tới đây, nội tâm cùng dã vọng của hắn không tự chủ được lại nổi lên.

Bình tĩnh lại tâm thần, tiếp tục điều hòa khiếu mạch vừa mới đả thông xong, Lý Huyền nhìn tới chiếc rương đặt gần giường.

Nhảy xuống lấy ra bên trong một cái túi trữ vật, đây chính là thành quả một tuần trước trong chuyến đi Vân Vụ Sơn Mạch của hắn nhận được.

Cầm trong tay túi trữ vật, một tia linh khí được rót vào bên trong, đổ ra ngoài một đống đồ tạp toái.

Kiểm kê sơ qua, phát hiện có 12 viên linh thạch, hai bình đan dược không rõ tác dụng, một thanh trường đao đã hư hỏng pháp binh.

Ngoài ra còn có một quả trứng to bằng đầu người, cùng một chút quần áo không đáng tiền.

"Ừm, mặc dù không được như mong đợi, nhưng cũng không tệ"

Tới đây hắn lại không tự chủ nhớ lại người nam nhân tự xưng Âm Thiên.

"Người này thực lực rất mạnh, tính cách mặc dù không quá tốt, nhưng ra tay lại hào phóng, có thể tùy tiện cho ra ngoài một đống bảo vật có giá trị như này"

"Ta thật ra cũng không có lòng chung thành đối với gia tộc, vì thế cùng Âm Thiên hợp tác, bán đứng gia tộc một chút lợi ích có lẽ cũng không sao"

"Từ nay có chỗ dựa vững chắc, ta tương lai Khai Linh Cảnh hậu kỳ là chuyện chắc như đinh đóng cột, thậm chí Đạp Không Cảnh cũng không phải không thể dòm ngó"

Lý Huyền hồi tưởng một hồi, khoé miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên một nụ cười vui vẻ, nghĩ thông thấu, hắn bắt đầu ngày hôm nay tu luyện, cảm giác tinh thần cũng thoải mái hơn mấy phần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập