Rời khỏi Tàng Kinh Các chưa được bao xa, hắn bước trên con đường đá tiến về trạch viện nơi mình ở, lại vô tình gặp phải người quen.
Lý Thanh Xà, Khai Linh Cảnh tầng ba, cùng hai thiếu niên khác, hoảng 15, 16 tuổi, tu vi Khai Linh Cảnh tầng một, đang đi tới.
Nhìn thấy Lý Huyền, Thanh Xà hai mắt phát sáng, dáng vẻ tươi cười tiến lên chào hỏi.
"Huyền đệ, dạo này còn ổn chứ?"
Lý Huyền trong lòng vốn không tốt, lại gặp tên này, tâm tình càng thêm xấu đi.
Mặc dù tâm trạng không được quá tốt, nhưng hắn vẫn tươi cười đáp lại:
"Thanh Xà huynh tốt"
Sau đó lại nhìn hai người thiếu niên còn lại, tươi cười khẽ gật đầu coi như đáp lời.
Lý Thanh Xà vui vẻ nở ra một nụ cười rạng rỡ, bắt đầu giới thiệu.
"Huyền đệ, đây là Uông Kiến cùng Tiểu U, đều là ta thân cận nhất huynh đệ"
Nói xong lại quay sang hai người bên cạnh giới thiệu.
"Còn đây là ta biểu đệ, Lý Huyền, năm nay mới bắt đầu kiểm tra tư chất bước vào tu hành"
Hai người kia lúc này cũng hướng Lý Huyền nở một nụ cười thân thiện chào hỏi:
"Huyền đệ tốt"
Lý Huyền sau khi chào hỏi xong, hắn gãi đầu cười cười nói:
"Thật không tiện quá Thanh Xà huynh, ta còn có chuyện ở nhà cần giải quyết, không thể tiếp tục cùng mấy huynh nói chuyện"
Thanh Xà thấy Lý Huyền vậy mà chưa nói được mấy câu liền muốn rời đi, hắn trong lòng hơi gấp liền cười ngượng nói.
"Huyền đệ!
Thật ra biểu huynh có chuyện muốn nhờ đệ chút sức mọn, hi vọng đệ nể tình huynh đệ chúng ta mấy năm nay mà giúp một hai"
Lý Huyền trong lòng nhất định
"đến rồi"
Hắn biết Lý Thanh Xà mấy ngày nay tiếp cận mình là có mục đích, tự thân cũng đoán ra được mấy phần, nhưng ngoài mặt vẫn để lộ ra biểu tình kinh ngạc nói:
"A?
Không biết Thanh Xà huynh là có chuyện gì cần trợ giúp"
Nói đến đây hắn hơi thấp thỏm, áy náy nói tiếp:
"Nhưng biểu đệ tu vi không cao, chuyện mà Xà huynh muốn làm, ta e rằng là bất lực"
Lý Thanh Xà khoé miệng hơi hiện ý cười, ngay sau đó liền thu lại, để lộ ra vẻ mặt khổ sở nói.
"Ai.
Không giấu gì Huyền đệ, biểu huynh ta chuẩn bị đột phá Khai Linh Cảnh trung kỳ, nhưng còn thiếu chút tài nguyên phụ trợ, dẫn đến kẹt ở Khai Linh Cảnh tầng ba một thời gian dài rồi vẫn chưa thể đột phá"
"Nay còn thiếu chút tài nguyên, hi vọng Huyền đệ có thể cho biểu huynh mượn một ít, sau này ta đột phá Khai Linh Cảnh trung kỳ rồi, khả năng kiếm tiền tăng cao, nhất định có thừa trả lại"
Lý Huyền nghe xong trong lòng cười lạnh không thôi, tên này mặc dù bề ngoài chân tâm thật ý, nhưng nội tâm e rằng đã nghĩ sau khi đột phá Khai Linh Cảnh trung kỳ, làm sao để nghĩ cách quỵt nợ rồi.
Hắn lúc này để lộ ra biểu tình bất đắc dĩ nói.
"Thanh Xà huynh gặp phải chuyện như vậy, cùng là huynh đệ với nhau, đáng lẽ ra đệ phải giúp đỡ"
"Nhưng mà.
Biểu đệ mới Thông Mạch Cảnh, chưa có khả năng kiếm linh thạch, làm sao có dư để cho huynh mượn đây chứ"
Nói xong hắn còn thở dài một hơi, dáng vẻ giống như rất muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm.
Nhưng Lý Thanh Xà vẫn thấy được Lý Huyền dáng vẻ chột dạ trong nháy mắt, trong lòng liền cười lạnh:
"tiểu tử này cũng thật biết diễn"
Lúc này hắn khẽ ra hiệu cho một bên tiểu đệ nói chuyện phụ.
Uông Kiến lúc này khẽ cười nói:
"Huyền đệ không thật thà nha!
Ta nghe nói Viễn thúc cùng Nhã di để lại cho đệ không ít di sản đi, Làm sao lại nói thành không có rồi"
Nói xong hắn còn cười thâm ý nhìn tới, một bộ ta đã biết thằng nhóc ngươi không thành thật.
Lý Huyền nghe xong biểu tình trên mặt hơi ngượng ngùng, nhưng rất nhanh liền bất đắc dĩ giải thích.
"Mấy huynh cũng biết di sản cha mẹ ta chủ yếu là hai gian mặt bằng cửa hàng, nhưng khi cha mẹ ta mất, đều đã được trong tộc trên danh nghĩa thuê lại, hàng năm chỉ đưa cho ta 50 viên linh thạch tiền thuê"
Nghe Lý Huyền nói hàng năm có 50 viên linh thạch bỏ vào túi, Lý Thanh Xà ánh mắt hơi sáng vội nói.
"Huyền đệ mới tu hành cách đây mấy tháng, vẫn chưa cần dùng đến linh thạch gì đúng chứ?
Có thể đem số linh thạch đó cho biểu huynh mượn, sau này đột phá đến Khai Linh Cảnh trung kỳ, nhất định có thừa hoàn trả"
Hắn trong lòng đã lộ ra tham lam.
"Một năm có 50 viên linh thạch, mà cha mẹ tiểu tử này chết đã có sáu bảy năm, số linh thạch dư ra chắc phải hơn 300 rồi chứ?"
Nhưng Lý Huyền trả lời lại khiến hắn cau chặt mày, trong lòng tham lam vừa nảy sinh liền dập tắt gần hết.
"Khụ.
Biểu huynh.
Có điều không biết, hàng năm duy trì trận pháp vận chuyển đều tốn 40 viên linh thạch trên dưới, số linh thạch còn lại đều bị tiểu đệ tiêu xài hết rồi"
Nghe Lý Huyền nói xong, sắc mặt Thanh Xà liền không tốt.
Tiểu U bên cạnh thấy vậy liền quay sang Lý Huyền mắng:
"Lý Huyền ngươi không muốn cho mượn thì thôi, sao lại phải tìm cớ này cớ nọ, ngươi ở trong tộc trạch viện còn cần duy trì trận pháp gì chứ?"
Nói đến đây hắn khẽ chế giễu:
"Hừ, thằng nhóc ngươi không kiếm được cớ nào tốt hơn sao?"
Lý Huyền nghe xong lộ ra biểu tình tức giận đỏ mặt nói lại:
"ta không hề nói dối, trận pháp trạch viện nhà ta vẫn luôn mở mấy năm nay, với lại ta làm sao phải nói dối chứ?"
Tiểu U không hề cho hắn chút mặt mũi nào, chỉ hắn tiếp tục nói.
"Hừ, ngươi vì không muốn cho Thanh Xà biểu huynh mượn, cho nên viện cớ chứ gì, ngươi vốn không biết Khai Linh Cảnh sơ kỳ, cùng trung kỳ chênh lệch"
"Đợi sau khi Thanh Xà huynh đột phá trung kỳ, lúc đó tốc độ kiếm tiền gia tăng gấp mấy lần, trả lại ngươi nhiêu đó linh thạch không phải dễ như trở bàn tay, lại còn được một cái Khai Linh Cảnh trung kỳ ân tình, đúng là không biết tốt xấu"
Lý Thanh Xà lúc này mới đứng ra hòa giải, đưa tay ngăn Tiểu U lại, một mặt nghiêm túc nói.
"Được rồi Tiểu U, không cần nói thêm, ta tin tưởng Huyền đệ"
Lý Huyền nghe xong trong lòng càng thêm cười lạnh khinh thường, nhưng hắn loé lên một cái ý tưởng trong đầu, bề ngoài liền thể hiện ra một bộ xúc động nói.
"Không ngờ Thanh Xà huynh lại tin tưởng đệ như thế"
Nói xong hơi chút do dự liền móc trong ngực ra một cái túi vải, mở ra bên trong chứa mười mấy viên linh thạch.
Hắn có chút chần chừ do dự, sau đó lấy ra ba viên linh thạch cất ngược lại trong ngực, còn lại mười viên linh thạch cùng một chỗ đưa tới, vẻ mặt chân thành nói.
"Thanh Xà huynh, ta nói tất cả đều là sự thật, nơi đây là toàn bộ gia sản của đệ hiện tại chỉ có bấy nhiêu, đệ lấy lại một chút để sinh hoạt, còn 10 viên linh thạch huynh cầm lấy dùng đỡ"
"Nếu còn không đủ, đợi vài tháng nữa trong tộc đưa đệ tiền thuê cửa hàng, đệ lại cho huynh mượn thêm"
Thanh Xà thấy vậy, trong lòng hơi vui, để lộ ra biểu tình cũng xúc động không kém, kiên định nói.
"Biểu đệ ơn này ta nhất định ghi khắc trong tâm khảm, lần sau có năng lực sẽ gấp đôi hoàn trả"
Vừa nói tay cũng không quên nhận lấy túi linh thạch cất đi.
Lý Huyền tươi cười đáp lại:
"không có chuyện gì, chúng ta đều là huynh đệ, đáng lẽ ra nên lẫn nhau chiếu cố mới đúng"
Thể hiện tình cảm xúc động qua đi, Lý Huyền tiếp tục nói:
"Thanh Xà huynh, thật ngại quá, đệ còn có việc phải đi trước"
Lý Thanh Xà nghe xong cũng gật đầu mỉm cười đáp lại.
"Vậy biểu huynh cũng không giữ đệ ở lại nữa"
Cuối cùng trong một cuộc thể hiện tình nghĩa huynh đệ thâm hậu, Lý Huyền quay người rời đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập