Lý Huyền cầm lên Luyện Âm Quyết, bắt đầu ngưng thần quan sát.
Bản công pháp này chú trọng chuyển hóa âm khí, nếu như tu hành trên âm minh chi địa, tốc độ phải nhanh hơn bình thường nhiều.
Nhưng nơi đây là chính đạo địa vực, muốn kiếm một nơi âm khí tụ tập, chính là như mò kim đáy biển.
Tu sĩ mặc dù có tư chất tu hành, nhưng bình thường ngũ mạch đều sẽ trong trạng thái tắc nghẽn.
Lúc này người tu hành cần phải dẫn dắt linh khí, đả thông năm mạch, khai mở đan điền, mới có thể chính thức tu hành.
Cho nên, cảnh giới đầu tiên trong tu hành được gọi – là Thông Mạch Cảnh.
Lý Huyền khoanh chân ngồi trên giường, nhắm hờ hai mắt, trong đầu niệm pháp quyết, bắt đầu tu hành.
Hắn trung phẩm tư chất, kèm theo trong trạch viện linh khí dồi dào, cho nên rất nhanh liền cảm ứng được xung quanh cơ thể linh khí.
Một tia thiên địa linh khí đầu tiên được hắn cảm ứng rồi bắt lấy, dẫn dắt vào trong cơ thể, xuyên qua hô hấp tiến vào dưới bụng, bắt đầu va chạm với Khiếu Mạch đầu tiên.
Mỗi một mạch đều rất vững chắc, muốn đả thông làm sao lại dễ, tia thiên địa linh khí đầu tiên, cùng Khiếu Mạch va chạm hai ba lần, liền lập tức bị hao hết.
Lý Huyền cũng không mở mắt, tiếp tục cảm ứng lấy tia thiên địa linh khí thứ hai, sau đó giống với trước đó, cùng với Khiếu Mạch va chạm, cố gắng đả thông.
Sáng hôm sau, trong trường luyện tập, một nhóm thiếu niên trung bình đều là 12 đến 15 tuổi, đang rèn luyện bên trong.
Có người đang tập luyện chiêu thức võ thuật, có người lại cùng nhau đối tập chiến đấu.
Lý gia có riêng cho nhà mình một cách dạy đệ tử, ở Thông Mạch Cảnh, tu sĩ ở cấp độ này không thể sử dụng các loại thuật pháp, cho nên sức chiến đấu rất bị hạn chế.
Vì không muốn đệ tử nhà mình là một cái bình hoa di động, chỉ biết tu luyện mà không biết chiến đấu.
Cho nên Lý Gia đã tìm kiếm rất nhiều các loại chiêu thức của phàm nhân để tham khảo, nghiên cứu ra nhiều chiêu thức, khiến Thông Mạch Cảnh cũng có thể sử dụng.
Mặc dù loại này chiêu thức, không thể so sánh với thuật pháp của tu sĩ bình thường sử dụng, nhưng cũng có thể cải thiện đáng kể sức chiến đấu của đệ tử trong tộc.
Mà sân huấn luyện này, chính là nơi vừa chỉ dạy bọn họ học thông mạch cảnh chiêu thức, cùng vấn để lan giải trong lúc tu hành, khiến cho đệ tử trong tộc bớt đi rất nhiều đường quanh co.
Lợi ích của đệ tử thế gia chính là nằm ở những điều tưởng chừng nhỏ nhặt này, tài nguyên tu luyện, công pháp, chỉ dạy tu hành, sự bảo hộ.
Từng cái đều là tán tu cầu mà không được, nhưng đệ tử thế gia vừa sinh ra liền đã được hưởng thụ lợi ích.
Chỉ cần ngươi có tư chất tu hành, đến tuổi, gia tộc sẽ giúp ngươi trải sẵn đường đi.
Còn không có tư chất tu hành, như vậy thì sẽ bị hạ xuống làm chi thứ, sinh con đẻ cái, giúp gia tộc khai chi tán diệp, bao giờ trong hậu bối xuất hiện có tư chất người, lại có thể trở lại làm dòng chính.
Lý Huyền tiến vào nơi này, hắn phát hiện ngoại trừ Lý Thế Nhân ra, ba người hôm qua gặp ở từ đường đều đã đến.
Hắn vừa mới đến, Lý Cửu Trọng đã ngay lập tức phát hiện ra, liền phất tay lên tiếng chào hỏi.
"Huyền huynh"
Lý Huyền thấy vậy cũng nở ra nụ cười chân thành đáp lại.
"Cửu Trọng đệ, hôm qua không kịp chúc mừng đệ đã kiểm tra ra thượng phẩm tư chất"
Cửu Trọng nghe vậy, rồi lại nhớ đến sau khi mình kiểm tra ra thượng phẩm tư chất, người xung quanh thái độ đối xử với bản thân chuyển biến.
Ngay cả những người ở dòng chính, ngày xưa đối với hắn không thèm nhìn một cái, bây giờ đều khách khí bắt chuyện, ý cười trên mặt càng hiện.
"Huyền huynh, huynh cũng đến đây học chiêu thức chiến đấu à?"
Lý Huyền gãi đầu đáp.
"Ừm, ta dự định học một chút chiêu thức để chiến đấu, nhưng không nghĩ mấy người đều đến sớm như vậy, hoá ra lại là ta lười biếng"
"Ồ, không biết Huyền ca định học loại nào cách chiến đấu?"
"A, ta tính học bắn cung"
Hai người nói chuyện thêm vài câu, cuối cùng cũng tách ra, Lý Huyền tiến tới chỗ đặt binh khí, chọn một thanh trường cung, sau đó ra chỗ một người dáng vẻ trung niên đang đứng.
Người này tên Lý Đổng Lực, là người huấn luyện chỉ dạy cho đệ tử trong tộc, tinh thông gần như tất cả các loại hình thức chiến đấu, là một cao thủ dày dặn kinh nghiệm.
Thân hình cường tráng, mặc một chiếc áo nâu quần đen, để lộ ra cơ ngực vạm vỡ, cùng làn da màu đồng.
Thấy Lý Huyền bước tới, Đổng Lực lại liếc nhìn trong tay hắn trường cung.
"Ngươi muốn học bắn cung?"
Lý Huyền khom lưng chắp tay nói.
"Thưa đại nhân, đệ tử đúng là muốn học bắn cung"
Nghe xong câu trả lời, Đổng Lực quay người đi đến một cái rương để gần đó, cầm đi ra hai bản sách, giọng điệu nghiêm túc vang lên.
"Muốn dùng cung để chiến đấu, sức mạnh cần ít nhất trăm cân trở lên, ngươi chưa đả thông mạch đầu tiên, sức lực vẫn quá yếu"
"Hãy luyện tập với trường cung nhỏ trước, tập luyện độ chính xác, bao giờ đả thông mạch đầu tiên rồi, lúc đó dùng đến trường cung cũng không muộn"
Nói đến đây liền ném tới hai bản sách.
"Ở đây một bản là cơ sở cách sử dụng cung, cùng một bản vận dụng khí còn lưu lại trong đan mạch cường hóa mũi tên, khí nào đả thông xong một mạch thì hãy học"
Lý Huyền nhận lấy hai bản sách, sau đó nghiêng người khom lưng.
"Cảm tạ đại nhân chỉ dạy"
Nói xong liền tiến về phía đặt binh khí, đổi lại một thanh cung nhỏ hơn, bắt đầu luyện tập bắn tên.
"Vụt"
từng chiếc mũi tên được phóng ra, có mũi ghim vào chính xác hồng tâm, có mũi lại lệch hẳn ra ngoài, găm thẳng vào tường.
Cứ như thế, thời gian trôi qua đi, rất nhanh liền tới giữa trưa, tiếng chuông vang lên, nhóm người cũng tạm dừng luyện tập, nghỉ ngơi ăn cơm.
Nhà ăn nằm ngay bên cạnh sân huấn luyện, nhóm người chỉ đi một lát liền đến.
Lý Huyền bước vào bên trong nhà ăn, đi tới nhận lấy khay cơm, liếc nhìn trong góc một cái bàn trống liền ngồi xuống.
Thức ăn của nhóm người họ cũng không phải là phàm vật, gia tộc vì để bọn họ có thể thuận lợi tu hành, có thể nói là không tiếc thứ gì.
Cơm được nấu từ linh mễ, mặc dù chỉ là hạ phẩm loại, nhưng đối với bình thường tán tu cũng là rất sa hoa.
Thịt cũng là thịt yêu thú, có công dụng bồi bổ khí huyết, có giúp cho tu hành sau này.
Sau khi ăn cơm xong, nghỉ ngơi một canh giờ, nhóm người lại tiếp tục luyện tập cho đến chiều.
Thời gian trôi qua đi hai tháng.
Bên trong trạch viện.
Lý Huyền khoanh chân ngồi trên giường tu hành, từng tia linh khí trong thiên địa, phụ hắn ảnh hưởng cùng với khiếu mạch va chạm kịch liệt.
Khiếu mạch bên trong cảm nhận của mọi người đều là tròn vo hạt châu, bị ngăn cách với bên ngoài bởi một lớp vỏ giống như trứng gà.
Tu sĩ lúc này cần phải dùng linh khí phá vỡ lớp vỏ bên ngoài, để lộ ra bên trong chân chính khiếu mạch.
Mà tư chất càng cao, lớp vỏ bên ngoài lại càng mỏng, một vài người hiếm hoi thậm chí sẽ không có khiếu mạch cản trở, vừa mới tu hành đã có thể bước vào Khai Linh Cảnh.
Mà lúc này, khiếu mạch đầu tiên của Lý Huyền, bên trên bề mặt giống vỏ trứng gà kia, đã lần lượt xuất hiện những đạo vết nứt.
Một lần tiếp theo một lần va chạm, linh khí hao hết, Lý Huyền liền tiếp tục dẫn dắt đạo tiếp theo linh khí tiến vào.
Cứ như vậy, lúc đầu chỉ là một vài vết nứt nhỏ, sau nửa ngày dưới sự kiên trì của hắn cũng đã có kết quả.
"Ầm vang"
Lớp vỏ giống như trứng gà cuối cùng cũng sụp đổ, để lộ ra bên trong một viên khiếu mạch giống như chân châu đen.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập