Chương 30: Trở Mặt.

Đối diện với bức tường bằng đá ngăn trước mặt, cùng với Lý Thanh Xà đang đứng ở đằng sau.

Băng Đàm Ngạc Yêu giống như không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể quay trở lại cùng Lý Thanh Xà đối cứng.

Nó đã rất mệt mỏi, toàn thân lớn nhỏ rất nhiều thương tích, lớp da tưởng chừng bất bại đã có dấu hiệu của sự cháy khét.

Vừa nãy hung bạo như vậy chủ yếu vẫn là muốn cố gắng liều chết giãy dụa.

Lý Thanh Xà nhe răng cười gằn:

"haha, nghiệt súc mày còn có thể chạy đi đâu?"

"Ngao"

Băng Đàm Ngạc Yêu rống lên một tiếng phẫn nộ, thân hình dài hơn tám mét lao tới.

Lý Thanh Xà lần này dễ dàng liền có thể né tránh, hắn rõ ràng nhận thấy thể lực của con nghiệt súc này đã yếu đi nhiều.

Dưới chân nhẹ nhàng đạp một cái, bay lên tóm lấy cán thương, hắn ánh mắt sắc lạnh.

"Nghiệt súc chết đi"

Nói xong Lý Thanh Xà liền dùng hết sức bình sinh đâm thật sâu trường thương vào trong cơ thể của Ngạc Yêu, cuối cùng từ phần lưng xỏ xuyên qua đến phần bụng, thế đi không giảm, mũi thương còn găm xuống đất vài tấc.

Lý Huyền nhìn ở xa xa, ngay lúc hắn nghĩ trận chiến này đã kết thúc, thì một màn tiếp theo đó lại làm hắn lộ ra kinh hãi biểu tình.

Băng Đàm Ngạc Yêu trước khi chết làm ra cuối cùng phản kích.

Toàn bộ gai nhọn trên lưng nó, giống như băng tên, cùng một lúc phóng ra tứ phía.

Lý Thanh Xà ở gần nhất, cũng là người hứng chịu đòn công kích chí mạng nhất.

Mặc dù hắn đã phản ứng rất nhanh, kịp thuấn phát ra Nham Thuẫn, ý đồ bao phủ toàn thân.

Nhưng bởi vì ở quá gần, cho nên chỉ kịp bảo vệ những chỗ trọng yếu như đan điền, tim cùng phần đầu.

Có một mũi băng tiễn xuyên qua hắn chân trái, một mũi xuyên qua vai phải, cùng một mũi phóng tới đan điền, nhưng đã bị Nham Thuẫn của hắn cản được, chỉ là cơ thể bay về sau một khoảng cách mà thôi.

Sau khi đã dùng ra cuối cùng một đòn phản kích, Băng Đàm Ngạc Yêu cũng đã kiệt sức, nó tứ chi đã mềm nhũn, thân hình nặng nề không còn chống đỡ

"ầm vang"

ngã xuống đất.

Lý Huyền thấy chiến trường đã hoàn toàn không còn động tĩnh, lúc này hắn mới rời thân hình.

Đầu tiên là chạy tới đỡ dậy Lý Thanh Xà đang nằm hấp hối trên mặt đất.

Hắn lộ ra biểu tình đau lòng cầm trong ngực ra một bình đan dược, đổ ra một viên cho Lý Thanh Xà nuốt vào.

"Xà huynh, đây là chữa thương đan dược"

Lý Thanh Xà mặc dù thương nặng, nhưng vẫn chưa chết, hắn mở ra hai mắt nhìn Lý Huyền, nuốt lấy đan dược, gắng gượng cười một cái.

"Ta tạm thời không sao, đệ mau đi xem Uông Kiến cùng Tiểu U"

Lý Huyền nghe vậy liền tạm thời để xuống Lý Thanh Xà, hướng tới Uông Kiến chạy lại.

Uông Kiến chịu phải một cú quất đuôi của Băng Đàm Ngạc Yêu, mặc dù không có bị thương nặng như Lý Thanh Xà, nhưng cũng không dễ chịu gì.

Hắn đang ngồi dựa vào tường thở hổn hển, trước ngực y phục đã rách một mảng lớn, nhưng không có chảy nhiều máu.

"Kiến huynh, ngươi còn ổn chứ?"

Lý Huyền bước tới, giọng điệu lo lắng hỏi thăm.

Uông Kiến khẽ khoát tay mệt mỏi nói.

"Ta không sao, chỉ là tạm thời bị thương thôi, tốn vài ngày tĩnh dưỡng lại có thể khỏe mạnh như thường"

Lý Huyền thành thục đổ ra một viên đan dược chữa thương đưa tới.

"Kiến huynh, đây là đan dược chữa thương, có tác dụng làm vết thương nhanh chóng khôi phục"

Uông Kiến nhận lấy đan dược, cảm ơn một tiếng, sau đó nuốt vào.

Nhìn thấy Uông Kiến đã bắt đầu đả tọa chữa thương, Lý Huyền cũng rời đi, tiến về Tiểu U đang đứng địa phương.

Tiểu U khác với hai người còn lại, thân thể không một vết thương.

Từ đầu đến cuối hắn đều là điều khiển phi kiếm cách không yểm trợ, cho nên ngoài việc linh lực bị tiêu hao toàn bộ ra, những cái khác thì vô sự.

Hắn lắc đầu từ chối Lý Huyền đưa tới đan dược.

"Ta chỉ là do cạn linh lực cho nên mới có chút suy yếu, không cần thiết lãng phí chữa thương đan.

Lý Huyền tươi cười đáp lại:

ừm, nếu huynh đã nói vậy thì đệ cất đi

".

Khoảng vài phút sau, Lý Thanh Xà sắc mặt đã hơi tốt hơn chút, hắn đứng dậy đi tới thi thể của Ngạc Yêu.

Lý Huyền cùng hai người còn lại thấy vậy, cũng xúm lại tới xem.

Ngạc Yêu thân dài hơn tám mét, cho dù đã chết đi, nhưng lực áp bách vẫn rất lớn.

Lý Thanh Xà nét mặt hơi vui, hướng ba người nói.

Yêu thú toàn thân là bảo, thi thể của con nghiệt súc này, ít nhất cũng phải đáng giá 30 viên linh thạch

".

Nói xong hắn lại nhìn về một góc có năm cây Hàn Anh Thảo đang phát sáng, ý cười càng thêm hiện rõ.

Cộng thêm 50 viên linh thạch của Hàn Anh Thảo, chuyến này huynh đệ chúng ta kiếm ít nhất 80 viên linh thạch

".

Nghe đến đây, trên nét mặt của ba người còn lại đều lộ ra nụ cười vui vẻ.

Mặc dù chiến đấu rất nguy hiểm, nhưng xong việc, đến giai đoạn thu hoạch chiến lợi phẩm, lại khiến người ta không nhịn được vui vẻ.

Lý Thanh Xà nhìn thi thể của Ngạc Yêu, trong lòng nóng rực, hắn còn thiếu chút linh thạch nữa để mua nhất giai Tiểu Phá Cảnh Đan, để đột phá đến Khai Linh Cảnh trung kỳ.

Bây giờ có những linh thạch này, lại vay mượn một chút nữa, liền có thể đủ để mua một viên Tiểu Phá Cảnh Đan rồi.

Đến lúc đó bước vào Khai Linh Cảnh trung kỳ, tương lai chính là một con đường tươi sáng đang chờ đợi.

Trong lòng nóng bỏng, nghĩ đến tương lai mình tiền đồ, cái được gọi là dã tâm lại nổi lên.

Đang lúc Lý Thanh Xà đang mơ mộng về tương lai của mình, bỗng nhiên hắn cảm giác được một cỗ đại lực, từ giữa lồng ngực mình xuyên qua, tiếp sau đó chính là đau đớn mãnh liệt.

Hắn ngơ ngác không hiểu nhìn xuống, thì thấy được có một cánh tay giống như quỷ trảo từ phía sau lưng, xỏ xuyên qua lồng ngực mình.

Cánh tay màu đen, móng tay dài ra như lệ quỷ, trên mu bàn tay còn có những gai nhọn nhô lên.

Hắn con ngươi mở lớn, không dám tin tưởng quay đầu về phía sau nhìn Lý Huyền, giọng nói run rẩy rồi lại tràn đầy ý chất vấn:

Vì.

Vì cái gì?

".

Thì ra không biết từ lúc nào, Lý Huyền đã dùng đến Vu Quỷ Trảo, một cánh tay đã hoá quỷ trảo, từ phía sau đâm lén biểu huynh của mình.

Lúc này Lý Thanh Xà nhìn Lý Huyền đã cực kỳ xa lạ, hoàn toàn không giống với hình tượng trước đây.

Vẻ mặt ngây ngô gặp ai cũng gãi đầu cười hì hì, đã biến mất, thay vào đó là biểu cảm lạnh lùng, đôi mắt bình thường đều sáng rực, tràn đầy sức sống, bây giờ đã trở lên như vực sâu tràn đầy hắc ám.

Hắn Không hiểu?

Vì cái gì đối với ai cũng lễ phép, thường ngày gặp mình đều tươi cười gọi một tiếng Xà huynh, bây giờ lại thành thế này.

Hắn cũng không hiểu?

Vì cái gì Lý Huyền lại muốn giết mình.

Còn rất nhiều thứ hắn không hiểu, nhưng là một tu sĩ, hắn phản ứng lại rất nhanh.

Ánh mắt từ không hiểu bối rối, rất nhanh liền chuyển thành sát ý cùng phẫn nộ tràn đầy.

Lý Thanh Xà vận dụng một tia linh lực mình vừa mới khôi phục lại được, trong lòng bàn tay ngưng tụ một đoàn hoả cầu, đánh thẳng về phía sau.

Ầm"

Lý Huyền chịu đựng nén giận một đòn của Lý Thanh Xà, thân hình nhỏ bé trực tiếp văng xa mấy chục mét, đâm sầm vào vách đá.

Tiểu U cùng Uông Kiến đến bây giờ vẫn còn ngơ ngác không hiểu gì, thời gian vừa rồi mới chỉ trôi qua trong chớp mắt.

Bọn họ chỉ thấy bỗng nhiên Lý Huyền đang đứng ở đằng sau, tay hóa quỷ trảo đâm xuyên qua ngực Lý Thanh Xà.

Ngay sau đó chính là Lý Thanh Xà tức giận phản kích, một đòn đã đánh bay Lý Huyền văng xa mấy chục mét.

Khụ

".

Lý Thanh Xà sau khi đánh ra một đòn, thân hình hơi chút lảo đảo liền ngã khụy xuống đất, một ngụm tinh huyết không nhịn được phun ra ngoài.

Lúc này Tiểu U cùng Uông Kiến mới kịp phản ứng, hai người vội vàng chạy tới đỡ dậy Lý Thanh Xà, tiếp đó Uông Kiến không hiểu hỏi.

Xà huynh, đây là chuyện gì xảy ra, tại sao hai người lại đánh nhau rồi?

".

Uông Kiến thì không giống vậy, hắn đứng phắt dậy, hướng Lý Huyền chỉ tay mắng chửi.

Lý Huyền, ngươi cái này là có ý gì?

Chẳng lẽ muốn tạo phản rồi phải không?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập