"vèo"Tiểu U ngả người nhảy qua một bên, lăn lộn trên mặt đất mấy vòng né tránh mũi tên bay tới, cũng đồng thời cầm lên trường kiếm của Uông Kiến.
"Uông Kiến, ta mượn ngươi kiếm dùng một lát"
Không nghe được Uông Kiến trả lời, Tiểu U cũng mặc kệ, trực tiếp dùng trường kiếm trong tay, lao lên.
Hắn linh lực gần như khô kiệt, phải cần thận dùng từng chút một, không thể lãng phí.
Cũng may, hắn cũng từng trải qua giai đoạn Thông Mạch Cảnh, cũng được gia tộc huấn luyện sơ qua về phần cận chiến.
Vung vẩy trong tay trường kiếm, đánh bay đi một mũi tên bắn tới, Tiểu U đã tiếp cận Lý Huyền trong vòng 10 mét.
Ánh mắt hắn loé lên sắc lạnh, một tia linh lực trong đan điền truyền vào trong tay trường kiếm.
Kim chi lực bao phủ lưỡi kiếm, khiến nó càng thêm sắc bén, chỉ cần có thể cận thân chém giết, Lý Huyền chắc chắn khó tránh khỏi cái chết.
Một bước nhảy qua trái né tránh tiếp theo tên bắn, tiện thể lấy đà bắn vọt áp sát Lý Huyền.
Ý cười đã hiện trên mặt Tiểu U:
"tiểu tử vẫn quá trẻ tuổi, kinh nghiệm còn quá non"
Đang lúc trong lòng đắc ý, nghĩ rằng mình đã thắng chắc, bỗng nhiên Huyền Xà đang quấn trên vai trái của Lý Huyền lại động.
Miệng rắn há ra, lại một luồng hàn khí được nó bắn tới.
Tiểu U sắc mặt khẽ biến, phi kiếm của hắn chính là bị hàn khí này định trụ, đương nhiên sẽ biết nó lợi hại.
Nhưng đã đến sinh tử một bước, cho dù có sợ cũng không thể lùi lại.
Hắn cắn răng, trường kiếm trong tay vung ra, ý đồ muốn chặn lại hàn khí.
Theo trường kiếm vung vẩy, kim khí chi lực bám trên lưỡi kiếm cũng được phóng ra, nhưng làm sao hàn khí có vẻ dũng mãnh hơn.
Tiểu U cảm thấy cơ thể mình dần dần bị đông cứng, động tác càng ngày càng chậm, đang lúc nghĩ rằng mình phải chết không nghi ngờ, thì hàn khí đã không còn phun ra.
Hắn trong lòng còn may mắn, bỗng nhiên
"vèo"
một tiếng, một mũi tên đã găm thẳng vào giữa trán.
Tiểu U biểu cảm ngơ ngác không dám tin tưởng, nhìn chằm chằm Lý Huyền run giọng nói.
"Ngươi.
Ngươi rồi sẽ.
Chết, không yên lành"
Nói xong thân hình cũng đổ sụp xuống, hoàn toàn mất đi hơi thở.
"Phốc phốc"
Lý Huyền lại bắn thêm mấy mũi tên nữa, xác nhận Tiểu U không giả chết mới thôi.
Hắn lại chú ý đến Lý Thanh Xà cùng Uông Kiến, cả hai người này tình trạng đều đã rất kém, giống như chất độc càng ngày càng khó đối phó.
Trước đó Lý Thanh Xà còn có thể miễn cưỡng nói chuyện, bây giờ đã hơi thở thoi thóp không cử động được.
Lý Huyền vuốt Huyền Xà cái đầu nhỏ:
"đi, giải quyết hết bọn họ"
Huyền Xà nghe được chỉ lệnh, thân hình nhỏ nhắn linh hoạt bò xuống, tới gần hai người thì dừng lại.
Há miệng, một đoàn hàn khí lại một lần nữa được nó phóng ra, hoàn toàn bao phủ Lý Thanh Xà cùng Uông Kiến vào trong.
Cơ thể hai người lạnh dần, cuối cùng hoàn toàn đông cứng thành tượng băng.
Lúc này Huyền Xà mới bò tới, một cái đuôi quất tới liền đánh tan hai người làm mấy mảnh, đã chết không thể chết hơn.
Thấy vậy, Lý Huyền ánh mắt lóe sáng, bắt đầu hành động.
Hắn gom thi thể của ba người vào một chỗ đã định trước.
Ngẫm nghĩ một lúc lại kéo thêm xác của Băng Đàm Ngạc Yêu theo luôn.
Thấy bốn cỗ thi thể đã cùng một chỗ nằm trên mặt đất, Lý Huyền hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng thở ra.
Linh khí rót vào túi trữ vật, lấy bên trong ra 10 viên sáng láng linh thạch đặt trung vào với thi thể.
Hai tay hắn bấm pháp quyết, toàn bộ linh khí chứa đựng trong khiếu mạch được rút ra, cùng lúc lấy hắn làm trung tâm, một toà tiểu trận được hình thành.
"Tiểu Luyện Hồn Trận"Lấy Âm Hồn Phiên làm hạch tâm, cùng với bảy khối âm thạch làm phụ trợ, có thể rút ra linh hồn người vừa chết.
Linh hồn người chết sau khi rút ra, sẽ được Tiểu Luyện Hồn Trận nghiền nát, tinh lọc, sau đó tẩm bổ cho Âm Hồn Phiên.
Tiếp đó lấy Âm Hồn Phiên bản mệnh pháp binh, cùng pháp môn của Vu Quỷ Quyết, có thể gia tăng nội tình sau khi đột phá Khai Linh Cảnh, cùng lúc cũng gia tăng năm phần đột phá.
Lý Huyền nhìn bốn cái bóng mờ ảo không rõ hình dạng, nhìn giống như một đoàn lửa nhỏ màu trắng, bị Tiểu Luyện Hồn Trận rút ra.
Cùng lúc ngay dưới bốn cỗ thi thể, một cây cờ phiến phá đất bay lên.
Lúc này trên mặt phiên đã in hình một con mắt đỏ rực, nhìn rất rợn người.
Cờ phiên bay lên cao cao, một cái vẫy liền nhiếp bốn cái linh hồn tiến vào, tiếp đó cứ lăng không lơ lửng ở trên không trung.
Lý Huyền thấy đây, liền biết Âm Hồn Phiên đang tiêu hóa linh hồn.
Hắn bắt đầu ngồi đả tọa, lấy ra một viên linh thạch nắm trong tay, trực tiếp hấp thu.
Một lúc sau, khiếu mạch của hắn đã có một tia linh khí, liền truyền nó vào trong túi trữ vật, lấy ra một bình đan dược.
"Khai Linh Đan"Đúng vậy, Lý Huyền dự định ngay tại đây đột phá Khai Linh Cảnh.
Nhìn Âm Hồn Phiên vẫn ở trên không trung lơ lửng, hắn nhắm mắt lại, tiếp tục khôi phục linh khí.
Khoảng năm phút sau, linh khí trong năm khiếu mạch của Lý Huyền đã tràn đầy, cùng lúc Âm Hồn Phiên cũng sắp hoàn thành thăng cấp.
Hai ngón tay chụp lại đặt lên giữa trán, một giọt tinh huyết được hắn lấy ra, sau đó bay lên không trung, dung hợp cùng với Âm Hồn Phiên.
Âm Hồn Phiên sau khi dung hợp tinh huyết, dần dần phát ra màu đỏ quang mang, chiếu sáng khắp hang động.
Lý Huyền thở ra một hơi, ánh mắt ngưng trọng:
"Chính là lúc này rồi"
"Bạo"Thanh âm vang ra, cùng lúc năm cái khiếu mạch đang xoay chuyển, bỗng nhiên không một báo trước đồng thời nổ tung.
Muốn bước vào Khai Linh Cảnh, chính là cần phải xây dựng đan điền, mà làm cách nào xây dựng đan điền?"
Chính là tự bạo khiếu mạch"Lấy khiếu mạch làm tài liệu, xây dựng một cái đan điền của riêng mình.
Chỉ thấy Khiếu Mạch sau khi nổ tung, từng mảnh vụn lần lượt hoá thành chất lỏng, cùng với nguồn năng lượng của Khai Linh Đan hòa vào một thể.
Lý Huyền chứng kiến cảnh này, cảm thấy còn chưa đủ, có thể tốt hơn nữa.
Hắn hai tay bấm pháp quyết, Âm Hồn Phiên đang lơ lửng trên không trung dần hạ thấp, đến một trình độ nhất định, từ bên trong nó chảy ra một nguồn năng lượng màu xám, xuyên qua tầng tầng lớp lớp da thịt, dung hợp với chất lỏng từ việc khiếu mạch tự bạo.
Mà chất lỏng theo tâm ý của Lý Huyền, đang dần dần lan rộng ra, thành hình dạng của một cái ao.
Đến bước này đã coi như bước vào Khai Linh Cảnh, nhưng muốn càng tốt hơn căn cơ, vậy thì phải mở rộng cái ao này ra, để cho nó chứa được nhiều nước hơn.
Lúc này hình dung đơn giản đan điền của tu sĩ chính là một cái ao cạn, còn linh lực chính là lượng nước bên trong.
Chỉ khi càng mở rộng ao, mới có thể càng chứa đựng được nhiều nước hơn, đây cũng là quá trình tu luyện của Khai Linh Cảnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập