Lý Huyền vừa mới từ Lý Bảo Các rời đi, hắn về đến trạch viện của mình, thì đã thấy một nam một nữ, mặc y phục chấp pháp đứng trước cửa.
Nam tuổi tầm 30, dung mạo anh tuấn, lông mày hơi rậm, để lộ ra vẻ mặt uy nghiêm, tu vi không có che giấu, ở Khai Linh Cảnh tầng năm.
Nữ tuổi tầm 25 đến 26 tuổi, dung mạo xinh đẹp tú lệ, để lộ ra vẻ mặt thành thục, tu vi hoàn toàn thu liễm.
Thấy Lý Huyền đi tới, nam nhân vẻ mặt uy nghiêm chủ động bước tới, khẽ gật đầu coi như chào hỏi, tiếp đó liền trực tiếp vào thẳng vấn đề hỏi.
"Ngươi là Lý Huyền?"
Lý Huyền nhìn hai người dáng vẻ này, hắn có chút rụt rè gật đầu một cái, tiếp đó hỏi lại.
"Đúng là ta, còn hai vị là?"
Nam nhân nhìn Lý Huyền, thanh âm trầm thấp tự giới thiệu.
"Ta tên Lý Nhạc Tử, còn vị kia là Lý Hồng Lăng, cả hai chúng ta đều là chấp pháp đệ tử"
Lý Hồng Lăng lúc này cũng đã bước tới, ánh mắt sắc lạnh, khoá chặt Lý Huyền, giọng nói chắc chắn.
"Là ngươi giết Lý Thanh Xà, Tiểu U, cùng Uông Kiến ba người?"
Lý Huyền nghe xong chất vấn, vẻ mặt sững sờ có chút bối rối trả lời.
"Ta không có"
Nàng ánh mắt chăm chú, quan sát từng động tác cử chỉ, cùng vẻ mặt có phần bối rối của hắn, trong lòng đã xác nhận:
"Lý Thanh Xà ba người chết, chắc chắn có liên quan đến Lý Huyền"
Nàng vẻ mặt không cảm xúc, nhẹ nhàng nói một câu.
"Ngươi không nên cố gắng chối cãi, chúng ta đều đã có bằng chứng xác thực mới đến đây tìm ngươi"
Tới đây nàng hơi ngưng vài hô hấp, để quan sát Lý Huyền biểu tình, rồi mới nói tiếp.
"Nói đi, ngươi vì sao muốn giết bọn họ, lại cùng ai cấu kết"
Lý Huyền ấp úng giải thích:
"Ta thật sự không có giết Xà Huynh, chỉ là tu vi quá thấp, không thể cứu được ba người họ mà thôi"
Nghe tới đây, Lý Nhạc Tử bắt lấy trọng điểm, liền lên tiếng hỏi.
"Ồ, ngươi nói không thể cứu được ba người họ lại là ý gì, Có thể giải thích mọi chuyện sơ qua cho ta nghe được không?"
Lý Huyền nghe xong, hắn hơi do dự, sau đó khẽ thở dài một hơi, bắt đầu giảng giải.
"Không giấu tộc huynh cùng tộc tỷ, vào lần trước tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch lịch luyện, ta phát hiện ra một nơi có mấy gốc bất phàm linh dược"
"Ta mặc dù không nhận ra, nhưng cảm thấy nó chắc chắn đáng giá không ít linh thạch, cho nên mới nổi lên tâm tư"
"Đáng tiếc nơi đó lại có một con nhất giai yêu thú thủ hộ, ta không cách nào lấy được, chỉ có thể tìm Xà huynh hợp tác"
"Xà huynh cảm thấy có phần nguy hiểm, để chắc chắn liền dẫn theo Uông Kiến cùng Tiểu U, xong việc chúng ta sẽ chia đều chiến lợi phẩm"
"Nhưng không nghĩ con yêu thú đó còn ẩn giấu thực lực, ba người họ vậy mà không ai chạy thoát"
"Ta vì thực lực thấp kém, cho nên chỉ ở nơi xa đứng xem, cũng chính vì vậy mới may mắn thoát nạn"
Lý Hồng Lăng nghe xong hơi nhíu mày, nàng lên tiếng chất vấn.
"Vậy sau khi con yêu thú kia giết chết ba người Lý Thanh Xà xong, ngươi lại làm cách nào dưới tay nó chạy trốn thành công?"
"Đừng có nói với ta, lúc đó nó không đủ sức để đuổi theo ngươi nha"
Lý Huyền tỏ ra vẻ mặt khó hiểu nhìn lại:
"Ta cách hơn trăm mét quan sát, nó vốn dĩ không phát hiện ra ta"
Lý Hồng Lăng nghe xong lông mày hơi nhíu, nàng không tiếp tục nói thêm gì, cứ thế mà nhìn chằm chằm vào lý Huyền.
Lý Huyền thấy vậy cũng chỉ im lặng nhìn lại, dáng vẻ có chút lúng túng, bỗng nhiên hắn nhìn thấy Lý Hồng Lăng, hai mắt dần dần chuyển thành màu đỏ.
Hắn vẻ mặt còn đang hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra, thì một cơn đau đầu ập đến, làm tinh thần hơi choáng váng, hai mắt dần dần mê li.
Nhưng mà cùng lúc, trong thức hải của hắn, một đóa sen vàng đang cùng với một cái mặt quỷ đối kháng, bỗng nhiên nở rộ kim quang, chiếu sáng khắp thức hải.
Cái năng lượng thần bí tác động lên hắn thoáng chốc bị đánh tan, Lý Huyền cũng ngay lập tức lấy lại tinh thần.
Hắn trong đáy mắt loé lên một tia kinh hãi, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm phía sau lưng.
Hắn đã nhận ra, bản thân vừa rồi là trúng phải một loại tinh thần công kích, cũng may là có Sen Vàng đánh thức, nếu không phải gặp rắc rối lớn rồi.
Lý Hồng Lăng đột ngột lùi lại một bước, hai mắt vừa mới mở rộng, bây giờ đã nhắm chặt lại, không kìm được rơi xuống hai hàng huyết lệ.
Lý Nhạc Tử thấy cảnh này, sắc mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc, nhưng hắn cũng phản ứng rất nhanh, chạy lại đỡ.
"Lăng Tỷ, đây là có chuyện gì, vì sao.
"Hắn còn dự định nói thêm gì nữa, nhưng bị lý Hồng Lăng đưa tay ngăn lại, nàng hít vào một hơi lấy lại bình tĩnh, tiếp đó giọng nói không có cảm xúc vang lên.
"Hôm nay đến đây thôi"
"Lý Huyền, chuyện này vẫn chưa có xong đâu, lần tiếp ta sẽ lại đến tìm ngươi"
Nói xong nàng trực tiếp quay lưng rời đi.
Huyết lệ đã ngừng chảy, hai mắt nàng mặc dù vẫn đang nhắm chặt, nhưng dưới chân bước đi lại không ảnh hưởng chút nào.
Lý Huyền im lặng không có trả lời, hắn nhíu mày nhìn bóng lưng nữ nhân rời đi, tiếp đó liền quay người tiến vào trong trạch viện.
Còn về Lý Nhạc Tử, hắn nhìn thấy cảnh này cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, tiếp đó chạy theo Lý Hồng Lăng rời đi.
Rời khỏi trạch viện Lý Huyền được một đoạn, Lý Nhạc Tử có chút muốn nói rồi lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn hỏi ra.
"Lăng tỷ, chuyện vừa rồi là?"
Lý Hồng Lăng vẫn nhắm chặt hai mắt, nàng im lặng mấy giây rồi trả lời.
"Ta cũng không quá chắc chắn, nhưng có lẽ Lý Huyền người này không đơn giản như hắn vẫn biểu hiện"
Trước khi tới đây, hai người họ đã tìm hiểu sơ qua về Lý Huyền nội tình, cũng biết được Lý Huyền tính cách thể hiện ra hàng ngày.
Cha Lý Huyền Viễn, Khai Linh Cảnh viên mãn, mẹ là Dao Nhã, Khai Linh Cảnh tầng chín, vào bảy năm trước, hồn đăng của cả hai cùng lúc dập tắt, nghe đồn ra ngoài tìm cơ duyên mà chết.
Lý Nhạc Tử có chút không hiểu, lại tiếp tục hỏi.
"Lăng tỷ vì sao nói ra lời này, chẳng lẽ là nhìn ra được gì sao?"
Lý Hồng Lăng nghe xong chỉ lắc đầu:
"không có, ngoài việc hắn phá được ta Mê Hồn Thuật ra, thì không có biểu hiện gì khác lạ"
Lý Nhạc Tử lại càng không hiểu hỏi:
"Vậy vì sao tỷ lại nói hắn không đơn giản?"
Lý Hồng Lăng chỉ im lặng vài giây, tiếp đó nói ra hai chữ –
"Trực Giác"
"Với lại, ba người Lý Thanh Xà vừa chết, Lý Huyền khi quay trở lại gia tộc đã đột phá Khai Linh Cảnh, đây không phải quá mức trùng hợp hay sao?"
Lý Nhạc Tử nghe xong liền tỏ ra không hiểu:
"Lăng tỷ, chuyện này cũng có thể là trùng hợp, dù sao trước đó Lý Huyền đã đả thông năm khiếu, lại nhận được Khai Linh Đan, hắn bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Khai Linh Cảnh mà?"
Lý Hồng Lăng nghe xong hơi nhíu mày, nàng dừng lại bước chân, quay sang nhìn Lý Nhạc Tử, giọng điệu chắc chắn.
"Một cái, hai cái có thể là trùng hợp, nhưng ba cái trùng hợp cùng một lúc xảy ra, thì chắc chắn không phải trùng hợp có thể giải thích"
Lý Tử Nhạc nghe xong cũng có chút hiểu ra, hắn cũng rơi vào suy nghĩ bên trong.
Lý Huyền sau khi về đến trong phòng, hắn lông mày nhíu chặt, thần sắc cũng âm trầm đi mấy phần.
Trước khi Giết chết ba người Lý Thanh Xà, hắn vốn đã nghĩ tới chuyện gia tộc tra sét, cũng tìm cớ rất tốt, nhưng mà lại vấp phải một sai lầm, chính là quá xem thường gia tộc lực lượng, cũng quá chủ quan.
Ở tu hành giới này, thủ đoạn nhiều vô số kể, nếu như thật sự muốn truy tra, làm sao lại không có cách chứng thực.
Cũng may ám hại chỉ là ba người Lý Thanh Xà, đều là người không có chỗ dựa, nếu không hôm nay đến thẩm vấn hắn, có lẽ không phải hai người Lý Hồng Lăng cùng Lý Nhạc Tử.
Nếu như kinh động cấp bậc gia lão, đến dùng mê hồn thuật với hắn thì phải làm thế nào, thậm chí có thể là Đạp Không Cảnh mấy vị kia, thì hắn lại phải như thế nào ứng đối.
"Haii, ám hại người nhà mặc dù dễ dàng, nhưng khó ở việc vứt bỏ quan hệ, tương lai muốn làm, nhất định phải khiến để lộ chút sơ hở nào, thậm chí là không nên dính dáng đến tự thân"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập