"Đây chính là Khiếu Mạch?"
Dưới sự gia trì của khiếu mạch, khả năng cảm nhận linh khí trong thiên địa của Lý Huyền được gia tăng rõ rệt.
Khiếu mạch hiện tại đã có thể sơ bộ chứa đựng một tia linh khí, bởi vì không phải chân chính mở ra đan điền, cho nên linh khí vẫn sẽ thong thả thoát ra ngoài.
Thời gian duy trì cũng chỉ có thể kéo dài một ngày, mặc dù không thể sử dụng ra các loại nhập giai thuật pháp, nhưng một chút chiêu thức được gia tộc sáng tạo riêng, thì đã có thể dùng.
Một tia linh khí tiếp tục từ bên ngoài được dẫn vào, theo ý chí của Lý Huyền, dung nhập vào bên trong khiếu mạch.
Chỉ mới chứa đựng một tia linh khí, khiếu mạch của hắn đã ẩn ẩn cảm nhận được giới hạn, nếu tiếp tục dẫn tia thứ hai linh khí dung nhập vào, e rằng phải xuất hiện nguy hiểm khiếu mạch bị rạn nứt.
Bỗng nhiên lúc này có một luồng lực hút vô hình sản sinh, một tia linh khí ít ỏi bên trong khiếu mạch của hắn vừa mới được dung nhập, đã bị sinh sinh kéo ra ngoài, hư không biến mất.
Lý Huyền sắc mặt đại biến, chưa kịp để hắn hiểu chuyện gì xảy ra, ý thức bỗng nhiên bị một lực hút vô hình kéo đi.
Chỉ trong nháy mắt, ý thức của hắn đã rơi vào hắc ám, cảm nhận được chỉ là một mảnh hỗn độn không rõ.
Nhưng cái này cảm nhận cũng chỉ là trong nháy mắt liền biến mất, lúc lấy lại được ý thức, hắn thấy mình đã xuất hiện ở một cái không gian đặc biệt.
Hắn một đoàn ý thức, không có thân thể, cũng không có linh hồn, chỉ là một đoạn ý chí có thể suy nghĩ, cũng có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh, nhưng trong cảm nhận của Lý Huyền, bản thân mình chính là một mảnh hư không.
Biết được mình ở đó, nhưng lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của mình, hoàn toàn là một đoàn không khí không thể nhìn thấy, cũng không thể cảm nhận.
"Thật kỳ lạ.
Trạng thái này?
Không thích hợp"
Thứ Lý Huyền nhìn thấy hiện tại, cùng quanh mình tràn ngập là vô số những ngôi sao lớn nhỏ.
Ánh sáng bên trong những ngôi sao cũng là thứ duy nhất xua tan đi bóng tối ở vùng không gian này.
"Quá không thể tưởng tượng được, đây rốt cuộc là thứ gì, tại sao ta lại ở đây?"
Không để hắn suy nghĩ kỹ càng, một đoạn tin tức đã dung nhập vào ý thức của hắn.
"Huyền Thiên?"
Lý Huyền trong lòng niệm ra, trong tầm mắt của hắn hư không xuất hiện một đoàn sương mù màu trắng, bên trong hiện lên 100 ngôi sao đang phát sáng.
"Thì ra là thế!"
"Huyền Thiên có thể giúp ta thôi diễn công pháp?"
Hắn yên tĩnh cảm nhận tin tức mình mới nhận được, thì ra thứ hắn đang nhìn thấy được gọi Huyền Thiên, có thể thôi diễn các loại công pháp.
Loại này cũng không phải từ không thành có, mà phải dựa vào hắn.
Có càng nhiều công pháp để Huyền Thiên tham khảo, như vậy công pháp thôi diễn ra cũng càng dễ dàng, càng thêm toàn diện.
"Giống như lấy những tri thức của ta đã biết, giúp ta sáng tạo công pháp mà mình muốn"
"Thì ra là như vậy"
Nhìn đoàn sương mù trắng trước mặt, nhưng không hiểu vì sao Lý Huyền lại rất bình tĩnh, không hề có chút dao động tâm tình nào.
Hắn chỉ khẽ niệm.
"Rời đi"
Nhoáng lên một cái, ý thức của hắn lại rơi vào hỗn độn, khi lấy lại được ý thức, Lý Huyền tầm mắt đã quay trở lại bản thể, nhìn xung quanh cũng là gian phòng quen thuộc.
Hắn lúc này mới thở phào một hơi, tâm tình kích động khi khai mở thành công Khiếu Mạch đầu tiên cũng đã biến mất, thay vào đó là thứ được gọi là Huyền Thiên.
Vừa nãy khi ý thức của hắn ở bên trong Huyền Thiên, không hiểu vì sao lại rất bình tĩnh, lý trí, không hề có tâm tình dao động vui sướng giận buồn, chỉ có cực hạn lý trí.
Cũng vì lý do đó, Lý Huyền mới có thể không tỏ ra chút tâm tình kích động nào mà bình tĩnh rời khỏi.
Nhưng ý thức về đến bản thể rồi thì khác, hắn đã lấy lại thất tình lục dục, các loại cảm xúc.
Còn hiện tại hắn, nói không kích động chắc chắn là giả, dù sao được gọi là Huyền Thiên đồ vật kia, vừa tiếp xúc liền có thể nhận ra là đại cơ duyên.
Có thể giúp người ta thôi diễn các loại công pháp mà mình muốn, đây không phải cơ duyên chí bảo thì là gì?
Nhưng kích động qua đi, Lý Huyền đã bình tĩnh trở lại, muốn ở bên trong Huyền Thiên thôi diễn công pháp, cần phải có các loại công pháp khác để tham khảo, giống như lấy cái hay, bỏ đi cái dở của trăm nhà, để sáng tạo công pháp.
"Vì thế muốn được tối ưu ích lợi, sưu tầm công pháp là chuyện phải làm"
Nghĩ tới đây, Lý Huyền đi tới cái rương cạnh giường, lấy bên trong ra một cái túi vải nhỏ.
Đây chính là trong truyền thuyết túi trữ vật, không gian loại bảo vật, một trong những di vật mà cha mẹ hắn đã sắp xếp từ trước, để lại cho hắn.
Túi trữ vật cần có linh lực mới có thể điều động, vì thế trước giờ hắn đều không biết bên trong chứa đựng gì.
"Hiện nay ta đã mở khiếu mạch thành công, cũng nên xem thử.
"Nghĩ tới đây Lý Huyền liền điều động bên trong Khiếu Mạch linh lực.
"Im lặng"Có chút xấu hổ sờ mũi, hắn quên mất một tia linh khí mình vừa mới dẫn vào bên trong cơ thể đã bị Huyền Thiên hút đi.
Cầm theo túi trữ vật để bên cạnh, Lý Huyền lại vào tư thế bế quan, rất nhanh, một tia linh khí lại được dẫn dắt tiến vào bên trong khiếu mạch.
Lúc này hắn mới cầm lên bên cạnh túi trữ vật, nhẹ nhàng điều động một tia linh lực tiến vào miệng túi.
Miệng túi nhận được linh khí gia trì, đã bắt đầu mở ra, cùng lúc hắn cũng dốc ngược miệng túi xuống dưới, một đám đồ vật lung tung từ bên trong rơi ra.
Linh Thạch.
Công pháp.
Pháp Binh.
Cùng với một phong thư được nghiêm phong.
Lý Huyền bỏ qua những thứ khác, ngay lập tức tầm mắt đã chú ý đến phong thư.
Hắn cầm đưa ra bàn tay nhỏ cầm lên, nhẹ nhàng tháo gỡ nghiêm phong, rút ra một tờ giấy, bên trên ghi chi chít những chữ viết.
"Đều là chữ của Mẹ"
Thuận theo dòng chữ nhìn xuống.
"Huyền Nhi!
Nếu như con đọc được bức thư này, có lẽ cả ta cùng cha con cũng đã chết.
Không cần phải đau buồn, tu sĩ chúng ta vì tranh đoạt cơ duyên mà chết là chuyện bình thường, chỉ có một điều làm mẹ tiếc nuối, chính là Huyền Nhi con vẫn còn quá nhỏ.
Chuyến này mặc dù đã biết nguy hiểm trùng điệp, nhưng hai chúng ta lại không thể không đi, dù sao đây cũng là bọn ta duy nhất cơ hội đột phá Đạp Không.
Hãy tha lỗi cho chúng ta vì tư dục cá nhân mà không thể chăm sóc con.
Mẹ cũng biết, nếu như ta cùng phụ thân con chết, e rằng di sản cũng không thể để con kế thừa được bao nhiêu, vì thế trước khi chúng ta đi, cũng đã có chuẩn bị từ trước.
Mấy gian cửa tiệm e rằng là không giữ lại được, nhưng tòa trạch viện trước khi đi, cha con đã nhờ Gia Chủ, cho nên có lẽ vẫn có thể giữ lại.
Còn về con đường sau này con đi, hai năm trước, ta cùng cha con có đạt được một tấm Trắc Linh Quyển Trục, từng kiểm tra qua thiên phú của con, cũng biết được con thuộc tính là âm hệ.
Cho nên công pháp truyền thừa cũng đã chuẩn bị sẵn, cùng 500 viên linh thạch, giúp con bước đầu tu hành không có trở ngại.
Nhưng mà đại đạo chung quy vẫn là phải dựa vào chính mình, chúng ta chỉ có thể giúp con đến đây, đường sau này vẫn là phải dựa vào tự thân con đi.
Với lại về tên của con.
Bình thường không phải con vẫn luôn hỏi chúng ta, vì sao tên của con lại chỉ có hai chữ đúng không?
Thật ra cha mẹ đều muốn giúp con lấy đầy đủ họ tên cùng đệm từ, nhưng khi còn trẻ chúng ta du lịch thiên hạ, từng gặp qua một người dáng vẻ siêu phàm thoát tục, rất giống trong truyền thuyết cao nhân.
Người này từng giúp hai ta tính một lần, kêu rằng con tương lai sẽ gặp nhiều gian nan khắc khổ, tính mạng khó mà tự thân định đoạt.
Ta cảm thấy tức giận liền chất vấn hắn tại sao lại nói như vậy, hắn ta lại chỉ trả lời tất cả lời hắn nói đều là thật, nhưng cũng có phương pháp ứng đối, cho nên ta cứ yên tâm.
Hắn nói:
nếu không muốn để người khác định đoạt số mệnh của mình, vậy thì cần phải tự mình nắm lấy nó, Nhưng đời người sinh ra lại mấy ai có thể tự thân nắm lấy mình số mệnh
".
Ta tức giận tiếp tục chất vấn thì hắn lại bình thản nói:
mặc dù tự thân nắm lấy số mệnh của mình là khó, nhưng cũng không phải không thể.
Sau này đứa trẻ sinh ra cũng không cần giúp nó đặt tên vội, hãy để nó sau khi trưởng thành, tự mình quyết định
Nghe xong ta lại cảm thấy rất buồn cười, cũng rất tức giận, muốn mắng chửi hắn nhưng lại chợt nhận ra người này rất lợi hại, ta cùng cha con đều đánh không lại, bất đắc dĩ chỉ có thể kìm nén tức giận nhìn hắn ung dung rời đi.
Ta cùng cha con đều không để chuyện này trong lòng, làm sao lại có thể vì một cái tên liền có thể quyết định con tương lai số mệnh.
Nhưng rồi khi con được sinh ra, chúng ta lại do dự, lời người kia nói vẫn giống như vừa mới hôm qua.
Cả hai người chúng ta nghĩ lại, cuối cùng vẫn là lựa chọn chỉ gọi con Lý Huyền, tương lai một chữ cuối cùng tùy con định đoạt.
Mẹ Yêu Con!
Ký Tên:
Dao Nhã"
Lý Huyền trầm mặc, đọc xong cha mẹ tâm thư, bất ngờ là hắn lại không thể hiện tí cảm xúc dao động nào.
"Cha"
"Mẹ"
ta cũng không trách hai người".
Cầm theo phong thư đến trước ngọn nến đang thiêu đốt, Lý Huyền nhóm lấy ngọn lửa, nhìn thấy phong thư dần bị thiêu thành tro bụi, không nhịn được thở dài một hơi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập