Rời khỏi chiến trường, đi thêm được một đoạn, Lý Huyền chuyển đổi phương hướng, nhắm chuẩn tổ của Băng Đàm Ngạc Yêu chạy tới.
Xuyên qua màn nước có phần lạnh giá, tiến vào bên trong hang động, Đến lúc này rồi hắn mới triệt để thả lỏng thân thể.
"Ừm, tạm thời ở đây khôi phục linh lực trước đã"
Tiến sâu vào bên trong, Lý Huyền đầu tiên là lướt qua chỗ năm gốc Hàn Anh Thảo, bây giờ chỉ còn ba gốc, tiếp đó lấy ra thi thể của Thủy Lang, móc ra yêu đan.
Cầm yêu đan trong tay, hắn có chút đắn đo.
"Nếu như có thể thu thập lại kha khá, sau đó đem cho luyện đan sư của gia tộc, nhờ luyện chế thành dưỡng linh đan.
"Tới đây Lý Huyền không nhịn được lắc đầu, phí luyện đan quá cao, không đáng giá.
Tiện tay vứt yêu đan cho Huyền Xà, còn mình thì lấy ra linh thạch, đi tới một bên khôi phục linh lực, vừa khôi phục linh lực hắn vừa suy nghĩ miên man.
"Săn yêu ích lợi quá ít, ta mặc dù cùng Thủy Lang liều mạng chém giết, nhưng tính cảm yêu đan, giá trị không đến 10 viên linh thạch"
Lý Huyền lúc này nghĩ đến, không bằng đi làm cướp tu, nhưng rồi lại lắc đầu từ bỏ.
"Ta quá yếu"
Theo hắn thấy, cướp tu ích lợi rất lớn, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm, thậm chí vượt xa săn yêu.
Nhưng cũng không có nghĩa, Lý Huyền sẽ không làm giết người đoạt bảo chuyện này.
"Chỉ cần có cơ hội thích hợp, hoặc ích lợi đủ lớn, mạo hiểm một chút thì có sao?"
Ở giữa trung tâm Thanh Vân Tiên Thành, sừng sững một ngọn núi cao vút, chạm phá tầng mây.
Không chỉ như vậy, quấn quanh đỉnh ngọn núi, vẫn luôn có lôi vân vờn quanh, mặc dù không có uy áp nào toả ra, nhưng chỉ cảnh tượng này thôi, cũng khiến người thường nhìn vào cảm thấy run sợ.
Mà ở phía trên đỉnh ngọn núi, nơi quanh năm vẫn luôn bị lôi vân bao phủ, tồn tại một căn nhà tranh hai tầng.
Phía trước cửa là một cái lôi trì, nơi đây cũng chính là nơi ở của — Thành Chủ Thanh Vân Tiên Thành, Tử Lôi Thượng Nhân.
Mà ngay lúc này, ở dưới chân ngọn núi.
Một người nam nhân tuổi trạc hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi trên dưới, dung mạo tuấn tú lịch sự, mặc trên người một bộ bạch y, sống lưng thẳng tắp, đang ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
Trên gương mặt nam nhân nộ ra nụ cười, tiếp đó một bước chân bước ra, mặt đất dưới chân hoa cỏ đâm trồi nẩy mầm.
Nhoáng một cái, thân hình người này đã biến mất, khi xuất hiện lại đã đứng ở trên đỉnh ngọn núi.
Xung quanh được bao phủ bởi sấm chớp lôi vân, không làm hắn có mảy may phản ứng.
"Kẽo kẹt"Cửa của ngôi nhà tranh giống như bị gió thổi, vô tình bị đẩy ra.
"Ầm ầm"Sấm chớp nổ vang, một tia lôi điện theo khe cửa bắn ra.
Trong một cái nháy mắt, trên đỉnh núi đã xuất hiện thêm một thân hình thứ hai, đang đứng đối diện với nam nhân vẻ ngoài tuấn tú lịch sự.
Người vừa xuất hiện có dáng vẻ của một trung niên nhân, tuổi trạc 40, gương mặt hào sảng, khoác trên người một bộ y phục màu tím, phía trên được thêu hoạ tiết lôi vân.
Tiếng cười sang sảng vang lên:
"ha ha, Thanh sư đệ lặn lội đường xa mà đến, sao không báo trước sư huynh một tiếng, ta cũng tiện tiếp đón"
Ngay sau khi trung niên nhân xuất hiện, Lương Thanh vốn đang ẩn chứa ý cười bỗng nhiên tắt hẳn, gương mặt tràn đầy nghiêm túc.
Hắn quan sát trung niên nhân một lúc, cuối cùng thở khẽ một hơi, thanh âm có phần bất đắc dĩ vang lên.
"Tử Lôi sư huynh, lôi pháp của ngươi.
Đã tiến thêm một bậc rồi đi?"
Thanh âm bất đắc dĩ vang lên, tiếp sau đó là tiếng cười sang sảng lại đáp lại.
"Ha ha, sư đệ quá khen rồi"
Một lúc sau trên đỉnh núi có thêm một chiếc bàn trà, Tử Lôi Thượng Nhân, cùng Lương Thanh lẫn nhau ngồi đối diện.
"Thanh sư đệ, không biết lần này lặn lội đường xa mà đến, là có chuyện gì muốn nhắn nhủ à?"
Lương Thanh cầm chén trà uống một ngụm, tiếp đó khẽ lắc đầu nói.
"Không có chuyện gì to tát, lần này ta đến Thanh Vân Tiên Thành, mục đích chính vẫn là cùng Lý gia nói chuyện về linh mạch, tranh thủ tiện đường gặp luôn sư huynh một mặt"
Tử Lôi nghe xong, trên gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc:
"Ồ, cùng Lý gia nói chuyện linh mạch là ý gì, Thanh sư đệ có thể nói rõ hơn được không?"
Lương Thanh giọng điệu không quan trọng nói.
"Không có chuyện gì lớn, chủ yếu là Lý gia ngại ở Thanh Vân Tiên Thành nguy hiểm, muốn có một cái linh mạch ở địa phương an toàn, làm gia tộc một chỗ an cư thôi"
Tử Lôi nghe xong lông mày hơi nhíu, giọng nói thăm dò vang lên:
"Vậy không biết trong tông có phản ứng gì?"
Lương Thanh cười khẽ.
"Trong tông đã đồng ý, chịu bỏ ra một toà trung phẩm linh mạch, cho Lý gia làm trụ sở, nhưng cũng kèm theo điều kiện"
"Lý gia từ nay chỉ có thể phụ thuộc tông ta, nếu có chiến tranh xảy ra, phải vô điều kiện đáp ứng hiệu triệu"
Tử Lôi Thượng Nhân nghe xong, trên gương mặt để lộ ra chút hứng thú.
"Lại còn có chuyện này, vậy mấy tên kia đã đáp ứng chưa?"
Lương Thanh tươi cười lắc đầu.
"Ta cũng không biết, vì thế mới có chuyến đi này"
Đến đây, trên gương mặt của hắn lại để lộ ra chút thâm ý.
"Nhưng mà, Lý gia có sự lựa chọn sao?
Lý gia mặc dù ở Thanh Vân Tiên Thành có chút danh tiếng, nhưng xuất phát điểm trong mắt Lương Thanh quả thật quá kém.
Hắn đọc qua lịch sử Lý gia, cũng biết vì sao năm đó lão tổ Lý gia muốn cả tộc di rời vào trong Tiên Thành.
Đương nhiên không phải cái gì tính toán sâu xa, chẳng qua Lý gia lúc đó, hoàn cảnh đang rất khó xử mà thôi.
Cả gia tộc hơn trăm tu sĩ, lại không có một toà linh mạch để đặt chân, bất đắc dĩ mới phải thành lập trụ sở bên trong Tiên Thành.
Vì thế muốn thay đổi hiện trạng, Lý gia chỉ có một con đường duy nhất, đó là hoàn toàn đầu nhập Thanh Dương Tông.
Còn nếu không đồng ý đầu nhập Thanh Dương Tông, Lý gia cho dù có cố gắng gấp trăm lần, cũng đừng mong gia tộc có thể tiếp tục phát triển thêm.
Muốn ở địa bàn của ta phát triển, ngươi lại một mực không tỏ rõ thái độ, chẳng lẽ có ý đồ chân đạp hai thuyền?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập