Chương 50: Đạp Không Cảnh Uy Thế.

Quay lại hiện tại, Lý Vạn Hải đang lơ lửng trên không trung, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm vào Ký Túc Xá đang bốc cháy.

Theo phía sau là Lương Thanh cùng nhóm người Lý Thế Dung cũng đến.

Lý Bách Cường nhìn Ký Túc Xá đang bốc cháy, thanh âm không quá chắc chắn vang lên.

"Nhìn chiến trận này, hình như không giống có địch nhân đánh tới cửa cho lắm"

Nhưng đáp lại hắn chỉ là im lặng, Lý Thế Dung cùng Lý Thái An cũng không biết chuyện gì xảy ra, cho nên không thể trả lời.

Còn Lý Vạn Hải dáng vẻ này giống như đoán ra chuyện gì, nhưng lại chỉ cau mày nhìn chằm chằm vào Ký Túc Xá.

Một cỗ Linh Thức mạnh mẽ từ Lý Vạn Hải phóng ra, cưỡng ép muốn tiến vào trong biển lửa quan sát, nhưng lại bị một cỗ năng lượng nóng rực bắn ngược trở lại.

Cùng lúc, trong ký túc xá cũng xuất hiện động tĩnh, tất cả người ở đây đều cảm nhận được có thứ gì đó muốn ra tới.

"Bịch bịch bịch"

Từng bước đi chậm rãi, một thiếu niên từ biển lửa đang bốc cháy dữ dội đi ra, xung quanh những ngọn lửa như có ý trí của riêng mình, lại giống như đang hoan nghênh chủ nhân.

Lý Huyền nhìn dáng vẻ người đi ra có chút quen thuộc, mãi lúc sau mới nhớ ra tới, trong lòng hắn không nhịn được suy đoán.

"Là Lý Cửu Trọng?"

Người nhận ra không chỉ riêng Lý Huyền, rất nhanh xung quanh lần lượt có người nhận ra, đều kinh hô lên.

"Là Lý Cửu Trọng, hắn tại sao lại biến thành thế này?"

Lý Cửu Trọng từ trong Ký Túc Xá bước ra, toàn thân trần truồng không một mảnh vải, hoặc có thể do ngọn lửa xung quanh quá mức nóng bỏng, đã thiêu rụi toàn bộ y phục của hắn.

Mái tóc, lông mày đều đã không còn, thay vào đó là những ngọn lửa đang uốn lượn.

Hai mắt của Lý Cửu Trọng đã đỏ như máu, giống như hoàn toàn đánh mất thần trí.

Lý Bách Cường nghe được phía dưới tộc nhân bàn tán, hắn khẽ nhíu mày hỏi.

"Lão tổ, có cần ta ra tay tạm thời khống chế lại người này trước không?"

Lý Vạn Hải nhìn thiếu niên giống như đã mất đi thần trí, cặp mắt đỏ như máu cũng đã khóa chặt đám người họ, lão khẽ gật đầu.

"Ừm, có vẻ như hắn đã mất khống chế, tạm thời khống chế lại trước đi, nhưng nhớ lấy, không nên làm hắn bị thương"

Lý Bách Cường tràn đầy tự tin, tươi cười đáp lại:

"Vâng, thưa lão tổ"

Nói xong thân hình hắn nhoáng cái liền biến mất, khi xuất hiện đã ở phía sau lưng Lý Cửu Trọng, một tay đưa ra định chụp lấy thiếu niên.

Trước mắt thiếu niên chỉ là Khai Linh Cảnh tầng một, mặc dù khí tức có chút quỷ dị, nhưng chung quy vẫn là Khai Linh tầng một.

Lý Bách Cường biểu cảm cực kỳ hời hợt, đối với hắn chuyện này cùng bắt một con gà không khác.

Nhưng khi bàn tay sắp nắm lấy gáy của thiếu niên, lại bị một bàn tay khác từ ngọn lửa hoá thành chặn lại.

Lý Bách Cường sững sờ, hơi chút phát lực muốn đánh tan ngọn lửa, nhưng hắn khẽ biến sắc.

"Cái này sức lực.

Không quá đúng"

Hắn nhìn thấy, thiếu niên quay người lại, hai mắt đỏ rực như máu nhìn chằm chằm mình, trên gương mặt lộ ra nụ cười có phần điên cuồng.

Lý Bách Cường chứng kiến đây, hơi nhíu mày không vui, muốn điều khiển linh lực trong đan điền.

Nhưng mà chưa kịp để hắn phản ứng, một nắm đấm đã phóng đại ngay trước mắt.

Cú đấm quá nhanh, Lý Bách Cường hoàn toàn không kịp làm ra phản ứng.

"Ầm"

Chịu phải một đấm ngay mặt, thân hình Lý Bách Cường như mũi tên rời cung, bay ngược trở lại, đâm sầm vào ký túc xá đang bốc cháy.

Đột nhiên, lấy ký túc xá làm trung tâm, cuồn cuộn màu vàng nhạt cương khí như cuồng phong vũ bão nổi lên, ngay lập tức xua tan ngọn lửa đang cháy rừng rực.

Ở trong đống đổ nát bay lên không trung, Lý Bách Cường ở trên cao nhìn xuống khoá chặt lấy Lý Cửu Trọng, ánh mắt đã lộ rõ vẻ tức giận.

Hắn là ai?

Đường đường một Đạp Không Cảnh cường giả, vậy mà bị một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch đánh bay đi.

Mọi ánh mắt kinh ngạc, không dám tin tưởng tại những tên tộc nhân đang quan sát bên dưới, hay là bốn cặp mắt đang ở xa xa nhìn hắn, đều giống như một cây dao đâm thẳng vào tim Lý Bách Cường.

Trong mắt hắn, đây chính là chuyện nhục nhã nhất từ trước đến giờ mình gặp phải, bị một cái Khai Linh Cảnh tầng một sâu kiến, đấm thẳng vào mặt, đây không phải là nhục nhã thì là gì?

Nhìn Lý Cửu Trọng được những ngọn lửa vờn quanh người, hai mắt đỏ rực thì đang nhìn chằm chằm vào mình, Lý Bách Cường một đôi con mắt cao cao tại thượng quét xuống.

Một tay đưa ra như muốn cách không nắm lấy thiếu niên.

Cùng lúc, giống như có động đất xảy ra, địa hình xung quanh giống như sống lại, vô số trụ đất đá mọc lên cao cao, kết nối với nhau như muốn nhốt Lý Cửu Trọng bên trong.

Lý Cửu Trọng bỗng nhiên nhe răng cười, đôi mắt đỏ rực nhìn bóng người đang lơ lửng trên bầu trời.

Thân hình hắn lại toát ra vô số ngọn lửa, rất nhanh liền thăng cấp thành biển lửa.

Hai chân phát lực, một tay dơ lên cao, biển lửa phía dưới như có linh tính, chủ động cùng Lý Cửu Trọng hoà vào làm một.

Chỉ trong chưa đầy một cái chớp mắt, biển lửa đã hoá thành hình một con Hoả Long, nuốt chọn Lý Cửu Trọng vào bên trong.

Ngục giam được dựng bằng vô số trụ đá vừa được hoàn thành, đã bị Hoả Long phá tan, thế đi không giảm gào thét lao tới.

Mặc dù Lý Cửu Trọng nhìn chiến trận rất lớn, nhưng gương mặt của Lý Bách Cường lại rất bình tĩnh.

Vừa nãy hắn ăn thiệt thòi là do bất cẩn, bây giờ thì không giống.

Thân hình Lý Bách Cường nhoáng cái liền biến mất tại chỗ, ngay lúc mọi người ở đây không hiểu chuyện gì xảy ra lúc.

Bỗng nhiên tầng mây trên đỉnh đầu bị xé tan, một bàn tay khổng lồ rộng hai ba trăm mét, được tạo thành hoàn toàn bởi đất đá, lấy thế thái sơn áp đỉnh đánh xuống.

Hoả long đang lao lên lúc này, dưới sự áp bách của bàn tay cự nhân, hoàn toàn giống như một con run đất hơn là một đầu uy vũ hỏa long.

Chứng kiến hết thảy, Lý Huyền hai mắt mở lớn, tâm linh hoàn toàn bị rung động.

Hắn còn không kịp hiểu vì sao Lý Cửu Trọng đột nhiên lại trở nên mạnh mẽ như thế, có thể một đấm liền đánh bay Đạp Không Cảnh cường giả, thì lúc này đã bị một bàn tay giống như bao phủ thiên địa này làm sững sờ.

Lúc này hắn đã hoàn toàn cảm nhận được, giữa Đạp Không Cảnh cùng Khai Linh Cảnh khoảng cách.

Từng nhiều lần cảm nhận được uy áp từ các Gia Lão, từng loáng thoáng thấy được Hoàng Minh cùng nhóm người thần bí chiến đấu.

Trong mắt Lý Huyền, thực lực của những người đó đã là sâu không lường được, nhưng so sánh cùng với Đạp Không Cảnh, đây không phải giống như sâu kiến tồn tại sao?

Thậm chí còn không bằng sâu kiến.

Nhưng sững sờ chỉ trong một cái chớp mắt, Lý Huyền liền lấy lại tinh thần tới, hắn ngay lập tức quay người bỏ chạy, trong lòng cũng không nhịn được kinh hô.

"Điên rồi, tên ngu xuẩn Lý Bách Cường kia không biết bên dưới vẫn còn rất nhiều đệ tử đang đứng quan sát sao, hắn đây chẳng lẽ là muốn giết hết toàn bộ đám người?"

Lý Huyền không hề nghi ngờ, nếu bàn tay kia đánh xuống, dư chấn của nó cũng đủ khiến hắn tan xương nát thịt.

Lúc này những người khác cũng đã kịp phản ứng lại, tất cả đều hoảng hốt bỏ chạy, không ai còn có tâm tư tiếp tục quan chiến.

"Ầm ầm"

Một cỗ lực áp bách đè lên thân mọi người, mặc dù chỉ là dư chấn từ đòn đánh thôi, cũng khiến đám người bước đi gian nan.

Lý Huyền gần như là người làm ra phản ứng nhanh nhất, vừa mới cảm nhận được rung động, trong nháy mắt liền đã lấy lại tinh thần, cũng dẫn đầu bỏ chạy.

Bỗng nhiên cảm giác nặng nề đè ép lên thân hắn biến mất, thay vào đó là một cỗ mềm dịu năng lượng phủ lên, khiến người ta bất chi bất giác tâm tình thoải mái.

Khi Lý Huyền lấy lại tinh thần, quay người về phía sau muốn xem thử chuyện gì vừa mới xảy ra, thì không thấy gì hết.

Chỉ có một thanh âm già nua nhưng ôn hòa vang vọng bên tai.

"Chuyện hôm nay không thể truyền ra ngoài, người nào trái lệch nghiêm trị theo tộc quy"

Bên dưới, Lý Huyền cùng đám người cung kính hô một câu

"đệ tử nghe rõ"

Tiếp đó lần lượt rời đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập