Chương 51: Một Lần Nữa Thời Gian Quay Ngược.

Về tới trạch viện của mình, Lý Huyền nhớ lại cảnh tượng hôm nay, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Lý Cửu Trọng thực lực đột nhiên tăng vọt, thậm chí còn có thể cùng Đạp Không Cảnh chiến đấu?"

Trầm tư một lúc rất lâu, nhưng hoàn toàn không thể tìm ra nguyên nhân, hắn quyết định tạm thời gác lại chuyện này qua một bên, suy nghĩ đến việc có nên thông báo cho Âm Thiên biết hay không.

Ngẫm nghĩ một lúc, Lý Huyền lấy ra một viên ngọc phù truyền tin, gửi vào trong một đoạn tin nhắn.

"Để chắc chắn, vẫn đoàng hoàng gửi đi thì tốt hơn"

Làm xong, hắn gác lại tạp niệm, lấy ra Âm Hồn Phiên bắt đầu tu luyện.

Màn đêm phủ xuống, khi chín phần mười tộc nhân Lý gia đang nghỉ ngơi hoặc tu luyện.

Lý Huyền giống như kẻ trộm, cẩn thận tiến tới ký túc xá, địa điểm trận chiến xảy ra vào trưa nay.

Lúc này hắn mới có tâm tư quan sát kỹ nơi này một chút.

Chỉ thấy phạm vi hai ba trăm mét xung quanh, đều đã bị dư ba của trận chiến đánh thành một bãi đổ nát.

Ký Túc Xá là trung tâm chiến trường, thậm chí hoàn toàn bị thổi bay, để lại một mảnh đất trống trơ trụi.

Lý Huyền hít sâu một hơi, trong lòng bàn tay không để ý đã chảy ra rất nhiều mồ hôi.

Cặp mắt hắn loé lên một tia tinh quang, thiên địa trong mắt hắn lúc này như bị đảo ngược.

Bên ngoài cảnh tượng không hề thay đổi, nhưng trong mắt Lý Huyền, thế giới giống như bị nghiền nát bởi một mảnh hỗn độn, xoay ngược lại chiều kim đồng hồ.

Đến một quỹ tích nhất định, theo tâm ý của Lý Huyền mọi thứ ngưng đọng, tiếp đó dần dần diễn sinh ra một mảnh thiên địa hoàn chỉnh.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt, Ký Túc Xá vẫn hoàn chỉnh, ngọn lửa xông phá trời mây chưa xuất hiện, kiến trúc xung quanh cũng chưa chịu dư ba từ trận chiến mà sụp đổ, nơi đây vẫn rất bình thường.

Đây là năng lực sau khi Lý Huyền đột phá đến Khai Linh Cảnh có được.

Ngày đó sau khi hắn bước vào Khai Linh, từng vô thức dùng đến thời gian quay ngược, từ đó về sau Lý Huyền không hiểu liền có thêm một cái năng lực.

Có thể xem lại cảnh tượng đã xảy ra trong quá khứ, năng lực này đáng sợ ở chỗ, cho dù lúc đó Lý Huyền không có mặt tại hiện trường, vẫn có thể dùng đến năng lực của mình, xem lại một đoạn lịch sử đã trải qua, ở một khu vực nào đó.

Hắn không biết đây là gì, vì sao mình lại thức tỉnh được nó, nó cũng giống như Huyền Thiên vậy, đột nhiên xuất hiện, không hề có lý do hay sự báo trước.

Bỗng nhiên, lấy căn phòng Lý Cửu Trọng đang tu luyện làm trung tâm, từng ngọn lửa giống như vô biên vô hạn lan rộng ra, nuốt chửng toàn bộ Ký Túc Xá vào trong.

May mắn bây giờ đang là giữa trưa, hầu hết đệ tử có tu vi Thông Mạch Cảnh đều đang ở sân huấn luyện, lần này thiêu đốt cũng không gây ra thiệt hại về người.

Nếu không, dưới sức nóng của ngọn lửa này, sợ rằng cho dù là Khai Linh Cảnh cũng phải bị thiêu thành tro.

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, trực tiếp tạo thành một cột hoả trụ uy lực cực lớn, xông phá thẳng lên tầng mây.

Sau khi hỏa trụ dâng đến một độ cao nhất định, va chạm cùng hộ tộc trận pháp, tạo thành một vụ xung chấn mạnh mẽ, vang vọng đất trời.

Tiếp đó là một ông lão có mái tóc bạc trắng xuất hiện đầu tiên, sau đó là một người nam nhân tuổi trạc 26, 27 tuổi, tiếp nữa lại thêm ba bóng người xuất hiện.

Lý Huyền ở bên dưới rất khó quan sát được dung mạo cùng dáng vẻ của năm bóng người, nhưng hắn cũng có nhất định suy đoán.

Chậm lại phía sau năm người, chính là nhóm người Lý Uyên Vân cùng Lý Hinh Nhi.

Đột nhiên, Lý Huyền chú ý đến bên cạnh chỗ Lý Uyên Vân đang đứng, có một bóng người mờ ảo hiện lên.

Hắn không thể quan sát rõ người này dung mạo, thậm chí là nam hay nữ cũng không thể phân biệt.

Chỉ thấy nơi đó ngay bên cạnh Lý Uyên Vân, có một bóng người được tạo thành hoàn toàn bởi sương mù.

Khi hắn định bước tới gần quan sát người này, thì cảm giác tim đập nhanh liên tục hiện lên, giống như muốn nhắc nhở hắn sẽ có chuyện không tốt phát sinh, đến khi dừng lại bước chân, cảm giác tim đập nhanh liền biến mất.

Lý Huyền lúc này không dám nhìn thẳng bóng hình mơ hồ này, thậm chí tiếp tục suy nghĩ về nó cũng không dám.

Cùng lúc, trận chiến giữa Lý Cửu Trọng cùng Lý Bách Cường đã xảy ra.

Một bàn tay khổng lồ được tạo thành bởi đất đá, xé toạc tầng mây từ bầu trời giáng xuống.

Lực áp bách nó tạo ra, khiến đám người dưới đất cảm nhận được như có cả một ngọn núi đè lên lưng.

Nhưng Lý Huyền với thân phận là người đứng xem, hoàn toàn không chịu chút ảnh hưởng nào, một mặt nghiêm trọng quan sát trên bầu trời cảnh tượng.

Khi bàn tay khổng lồ trên bầu trời còn cách hoả long chục mét, bỗng nhiên một lão già xuất hiện, đứng chắn giữa hai bên

Ông không cử động, chỉ có trong thân thể ông phát ra một đoàn năng lượng màu lam nhạt.

Khi đoàn năng lượng lam nhạt tiếp xúc với hoả long cùng bàn tay khổng lồ, tất cả đều dừng lại không thể di chuyển thêm.

Bàn tay khổng lồ được tạo thành bằng đất đá dần tan rã, hóa thành từng mảnh đá vụn rơi xuống bên dưới.

Còn hoả long ngay khi tiếp xúc với đoàn năng lượng màu lam nhạt, trực tiếp tan biến không còn gì cả, để lộ ra thân hình thiếu niên đang trần truồng bên trong.

Cặp mắt đỏ như máu của Lý Cửu Trọng giống như hiện lên một tia bối rối, khi hắn kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Lý Vạn Hải đã xuất hiện trước mặt.

Bàn tay già nua đưa ra dễ dàng bắt lấy bả vai của thiếu niên, một đoàn thủy lưu theo lòng bàn tay truyền vào trong cơ thể Lý Cửu Trọng.

Rất nhanh hai mắt đang đỏ rực như máu của hắn dần mất đi ý thức, thân hình hơi loạng choạng liền ngất xỉu.

Lý Vạn Hải lơ lửng giữa không trung, nhìn Lý Bách Cường bay tới bên cạnh mình, ông nhíu mày liếc hắn một cái, thanh âm lạnh nhạt vang lên.

"Ngươi muốn giết hắn?"

Mặc dù thanh âm vô cùng lạnh nhạt, nhưng Lý Bách Cường không tự chủ được hơi rùng mình, hắn nuốt một ngụm nước bọt, gắng gượng nở một nụ cười giải thích.

"Lão tổ, đây cũng không thể trách ta, ai mà ngờ được thằng nhóc này đột nhiên lại mạnh như thế"

Lý Vạn Hải chỉ lẳng lặng nhìn lại, thanh âm đã lạnh thêm mấy phần.

"Không cần giảo biện, ngươi nghĩ lão phu nhìn không ra hay sao?"

Ông chỉ bình thản nói một câu, Lý Bách Cường đã nghẹn họng không thể nói thêm.

Hắn bởi vì mới đột phá gần đây nguyên nhân, không biết được giữa các tiểu cảnh giới chênh lệch lại lớn vậy.

Vừa rồi chứng kiến lão tổ chỉ đứng im cũng có thể dễ dàng hoá giải mình một đòn, trong lòng không kinh hãi chắc chắn là giả.

Lý Bách Cường mặc dù biết mình không thắng được lão tổ, nhưng chênh lệch hẳn là không nhiều mới đúng.

Nhưng chỉ với một chiêu, Lý Vạn Hải đã hoàn toàn đập tan ảo tưởng của hắn, cũng hất cho hắn một gáo nước lạnh.

Lý Vạn Hải chỉ bình thản nói một câu, tiếp đó liền chuyển sự chú ý sang Lý Cửu Trọng, ánh mắt cũng ôn hòa đi rất nhiều.

"Tương lai gia tộc có thể đi đến đâu, sợ rằng phải nhờ hết vào thằng nhóc này"

Thân hình ông cùng với Lý Cửu Trọng đồng thời biến mất, thanh âm cũng truyền ra.

"Chuyện hôm nay không thể truyền ra ngoài, kẻ nào trái lệnh nghiêm trị theo tộc quy"

Khi cả năm bóng người rời rời đi, Lý Huyền cũng dự định cho tản đi năng lực của mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập